Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 777

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:32
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Ngọc lau nước mắt lắc đầu.

“Nhất định là ngài nhầm ”.

Ban đầu nàng còn cố nhịn, nhưng càng , nước mắt càng rơi ngừng. Việc nghi ngờ Mộ Thanh khiến nàng khó chịu, song bảo nàng tin rằng thiết nhất từ nhỏ đến lớn vẫn luôn lừa dối , nàng càng thể chấp nhận.

Cũng giống như đây, nàng từng nhất quyết chịu tin Ninh Chiêu Quận chúa tâm cơ sâu nặng và tàn nhẫn đến . Kể từ chuyện , Ninh Chiêu Thái Hoàng Thái hậu và Hoa Quận chúa lạnh nhạt, lâu triệu cung, cũng còn lui tới Tướng phủ. Hiện tại nàng vẫn đang cấm túc trong Quốc công phủ để hối , tiếp xúc với ngoài.

Mộ Thanh Nguyên Ngọc, trong lòng khẽ thở dài.

Vị tiểu cô nương của Nguyên gia ngoài vô tư, thực chất nhạy cảm và mềm lòng. Quyền thế nhà họ Nguyên quá lớn, những vây quanh nàng hoặc là nịnh nọt lấy lòng, hoặc mang theo mục đích riêng. Hiếm hoi lắm mới một khiến nàng cảm thấy đối xử thật lòng, thảo nào nàng liều mạng bảo vệ đó.

“Ta tin!”.

Nguyên Ngọc lau nước mắt.

“Cả và Lục ca đều xem như trưởng ruột thịt. Nếu bao nhiêu năm qua tất cả đều là giả... Lục ca ?”.

Nàng mới mười bốn tuổi, suy cho cùng vẫn chỉ là một thiếu nữ từng thật sự nếm trải lòng hiểm ác.

Mộ Thanh khuyên thế nào, cuối cùng chỉ : “Nếu cô tin, cứ chờ tin từ Tây Bắc. một chuyện nhớ kỹ”.

Nguyên Ngọc ngẩng đầu.

“Không lén gặp Nguyên Khiêm. Càng tự tìm đối chất”.

Nguyên Ngọc lập tức sững .

Chỉ vẻ mặt , Mộ Thanh đoán đúng. Cô nhóc quả nhiên từng nghĩ đến chuyện tìm Nguyên Khiêm hỏi cho lẽ.

Sắc mặt Mộ Thanh lập tức lạnh xuống, nghiêm khắc nhắc thêm một .

Nguyên Ngọc ngoài miệng thì ậm ừ , nhưng thế nào cũng giống thật sự lọt tai. Nàng lau sạch nước mắt, đó lấy từ trong n.g.ự.c một hộp t.h.u.ố.c nhỏ đặt mặt Mộ Thanh.

“Đây là Tam Hoa Chỉ Huyết Cao, thánh d.ư.ợ.c của Nam Đồ. Hiệu quả cầm m.á.u cứu mạng . Ngài giữ bên , nếu chẳng may gặp chuyện, ít nhất còn thể cứu mạng”.

Nguyên Ngọc Mộ Thanh một hộp Tam Hoa Chỉ Huyết Cao, nên mới lén lấy từ Tướng phủ mang tới. Đặt hộp t.h.u.ố.c xuống xong, nàng vẫn mang vẻ mặt đầy tâm sự, vội vàng cáo từ rời .

Mộ Thanh theo bóng lưng nàng một lúc với Nguyệt Sát: “Truyền tin cho Hoa Quận chúa. Nói hôm nay nàng lén tới phủ Đô đốc, hơn nữa còn ý định gặp Nguyên Khiêm”.

Nguyệt Sát lĩnh mệnh.

Rõ ràng Nguyên Ngọc thật sự lời khuyên của nàng. Nếu , chỉ còn cách để Hoa Quận chúa canh chặt hơn.

Nguyên Tu ở đây. Nàng ít nhất cũng giúp trông chừng cho .

Người của Tiêu cục Thịnh Viễn tới ngay khi Nguyên Ngọc rời . Nghe phủ Đô đốc đang khách, Vạn Tiêu đầu điều, kiên nhẫn chờ bên ngoài cho đến khi Nguyên Ngọc hẳn mới .

Hắn cũng mang theo vài loại t.h.u.ố.c trị nội thương, ngoại thương thường dùng trong giới giang hồ. Ngoài , tin Thủy quân Giang Bắc mấy vị tướng sĩ t.ử trận, Vạn Tiêu đầu còn chủ động đề nghị Tiêu cục Thịnh Viễn phụ trách đưa thi hài họ về quê an táng.

Dù đường sá xa xôi, Thịnh Viễn là một trong những tiêu cục lớn nhất Đại Hưng. Bọn họ thường nhận vận chuyển rau quả theo mùa từ Giang Nam lên Thịnh Kinh, đường đều dùng đá lạnh để bảo quản.

Vạn Tiêu đầu và Đại đương gia bàn chuyện suốt đêm qua, định thử dùng cùng một phương pháp để bảo quản thi hài các tướng sĩ. Hôm nay nhân tiện mang t.h.u.ố.c tới thăm, hỏi ý Mộ Thanh.

chuyện thể vội vàng quyết định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-777.html.]

Quan tài đóng thế nào, đá lạnh bố trí , bao nhiêu dặm thì một , mất bao lâu mới về đến Giang Nam… tất cả đều tính toán kỹ.

Huống hồ tình hình Lĩnh Nam hiện giờ đang căng thẳng. Trên đường , tiêu xa thể gặp cướp, cũng thể các thế lực khác nhắm tới. Một khi quan tài hoặc thi hài phá hoại giữa đường, hậu quả càng khó lường.

Mộ Thanh nhận t.h.u.ố.c trị thương, còn chuyện đưa thi hài về quê thì chỉ cần suy tính thêm. Nàng bảo Vạn Tiêu đầu trở về bàn bạc kỹ với Đại đương gia, chuẩn phương án cụ thể hãy tới báo .

Sau đó, Nguyệt Sát tiễn ngoài.

Khách về hết, Mộ Thanh vẫn một trong hoa sảnh lâu. Nàng nhớ tới những năm tháng khi cha qua đời. Khi nàng cô thế cô, từng cho rằng từ nay về chỉ thể một sống giữa cõi đời , dù xảy chuyện gì cũng tự gánh chịu.

Không ngờ đến hôm nay, khi nàng gặp nạn quan đạo, những tướng sĩ sẵn sàng lấy đỡ tên nàng; khi trở về phủ, lượt tìm tới thăm hỏi. Những chắc là bằng hữu thiết. chút chân tình đó vẫn đủ khiến lòng ấm lên. Huống hồ tình cảnh hiện tại của nàng còn đặc biệt hơn.

Chỗ trong triều vững, tương lai khó đoán, ai cũng đến gần nàng lúc chẳng khác nào tự rước phiền phức . Chính vì thế, những vẫn chịu đích tới cửa, mang theo chút lòng thành trong lúc nàng gian nan nhất, càng đáng quý.

Tuyết trung tống thán.

Đến lúc , Mộ Thanh mới thật sự hiểu bốn chữ .

Nàng tự tay thu dọn những món quà bàn, mang hết lên gác cất giữ. Sau khi đóng kín chiếc rương ngăn bí mật và khóa cẩn thận, nàng mới xuống hoa sảnh.

“Ngụy Trác Chi ?”.

Quả nhiên, Nguyệt Sát đáp chút do dự:

“Ngọc Xuân Lâu”.

Mộ Thanh nâng chén , nhấp một ngụm.

“Gọi đến phủ Đô đốc”.

Nửa canh giờ , Ngụy Trác Chi lẽo đẽo theo Nguyệt Sát bước hoa sảnh. Vừa thò mặt qua cửa, vội vàng phủ đầu:

“Đừng tìm tính sổ nhé! Muốn tính thì cô tìm Thánh thượng . Không ngài gật đầu, dù cho thêm mười lá gan, cũng chẳng dám đem chuyện cô là nữ nhân cho Tiểu Phương !”.

Mộ Thanh hề ngạc nhiên.

Cách những chiếc nguyệt sự đới gần như giống hệt thứ nàng nghĩ tối qua. Ngoài Bộ Tích Hoan , còn ai thể nhanh đến ?

Nàng gọi Ngụy Trác Chi tới cũng để hỏi tội chuyện .

Mộ Thanh chỉ mới gặp Tiêu Phương một , hiểu rõ con nàng . Bộ Tích Hoan dám để Tiêu Phương phận thật của nàng, chứng tỏ tin tưởng .

Dường như sự dè chừng trong mắt Mộ Thanh, Ngụy Trác Chi khẽ thở dài.

“Cô cần đề phòng nàng ”.

Mộ Thanh .

Ngụy Trác Chi chậm rãi :

“Nàng là cháu gái của Tiêu lão Tướng quân. Là hậu duệ của Tiêu gia quân”.

 

 

Loading...