Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 776
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:31
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:31
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Từ khi Cao thị và Mộ Thanh liên thủ cứu Hoàng đế thoát nạn, phủ Tuyên Võ Tướng quân cũng xem như kết oán với Hằng Vương phủ.
Tuyên Võ Tướng quân vốn chỉ giữ một chức nhàn tản. Bộ Tích Thịnh c.h.ế.t , phủ còn bổng lộc triều đình, Cao thị chỉ thể dựa mấy cửa hiệu và điền trang trong của hồi môn để nuôi con.
Hằng Vương Kế phi Tống thị thường xuyên cho tới gây khó dễ. Cuộc sống của con Cao thị vốn chẳng dư dả. Những thứ quý giá như nhân sâm lâu năm huyết yến trong phủ e rằng cũng chẳng còn bao nhiêu. Hôm nay đem tới cho nàng, nếu trong nhà đau ốm cần dùng gấp, chắc tìm thứ như .
“Ta tuy gặp thích khách nhưng thương, cần bồi bổ”.
Mộ Thanh thẳng: “Những thứ phu nhân mang về ”.
Nàng cho rằng Cao thị đến đây vì cầu cạnh điều gì. Dù hôm nay Mộ Thanh thăng hàm Nhị phẩm, ai trong triều cũng thứ vinh hoa chẳng khác nào hoa tươi gấm, phía giấu đầy lưỡi dao. Kẻ nào dám cận với phủ Đô đốc chắc tránh khỏi triều đình thanh toán.
“Chuyện ...”.
Cao thị cũng nàng quả thật , bèn sang ma ma. Ma ma lập tức lấy mấy tờ ngân phiếu.
Cao thị : “Số bạc là phu quân để lúc lâm chung. Tuy nhiều, nhưng cũng là chút tâm ý của . Nghe trong Thủy quân mấy vị tướng sĩ may t.ử trận, mong Đô đốc nhận lấy, chuyển cho gia quyến họ để trang trải cuộc sống ”.
“Không cần!”.
Mộ Thanh vẫn lạnh nhạt như thường.
“Triều đình ban tiền tuất”.
Nàng vốn giỏi ứng xử thiện ý của khác. Chỉ đơn giản cảm thấy nhân sâm, huyết yến và bạc đều là những thứ con Cao thị thể cần tới. Nàng nhận. Vậy nên từ chối thẳng.
Cao thị nhất thời chút bối rối. Đêm phu quân bà uống độc tự vẫn, chính thiếu niên mặt là tới nghiệm thi. Thật khi bà hề thiện cảm với , thậm chí còn đề phòng và mang vài phần địch ý. cuối cùng cũng chính cứu cả phủ Tuyên Võ Tướng quân. Nếu đêm đó Mộ Thanh, Bộ Tích Thịnh khép tội thông đồng với địch. Không chỉ con cái bà, mà ngay cả nhà đẻ cũng khó tránh liên lụy.
Ân tình , Cao thị vẫn luôn ghi nhớ. Bà vốn định sớm tới tận nơi cảm tạ, chỉ vì phu quân mất, sợ bản đang mang tang tới cửa sẽ đem theo điều may nên mới chần chừ.
Mãi đến hôm qua tin Mộ Thanh ám sát, sáng nay bà mới vội vàng tới thăm. Không ngờ những thứ cất công chuẩn phủ Đô đốc chịu nhận một món. Khó tránh khỏi hụt hẫng.
Mộ Thanh vẻ mặt Cao thị, im lặng một lúc. Cuối cùng nàng sang Nguyệt Sát.
“Lấy một chiếc hộp tới”.
Nguyệt Sát mang hộp gỗ tới. Mộ Thanh tự tay chia một nửa huyết yến bỏ trong, phần còn để Cao thị mang về.
“Chừng là đủ”.
Nói xong, nàng nghĩ một lát. Rồi bổ sung: “Đa tạ!”.
Cao thị sững . Ngay đó, nét mặt lập tức giãn , nở một nụ rạng rỡ.
“Đáng lẽ mới cảm tạ Đô đốc”.
Mộ Thanh chỉ chắp tay lưng, khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-776.html.]
Cao thị phần nào hiểu tính nàng, nên cũng nán thêm.
“Vậy xin cáo từ. Sau nếu Đô đốc việc gì cần, cứ sai đến Tướng quân phủ báo một tiếng. Tuy trong phủ nắm quyền cao chức trọng, nhưng chỉ cần , cả nhà nhất định sẽ dốc hết sức”.
Mộ Thanh Nguyệt Sát, hiệu tiễn khách.
Nàng cửa hoa sảnh, theo bóng chủ tớ Cao thị khuất dần, trong lòng bất giác cảm thấy an ủi đôi chút.
Trong những của Bộ Tích Hoan, phụ nhu nhược, kế mẫu ngang ngược, thâm hiểm. Chỉ trưởng cùng cha khác còn chí tiến thủ, hiếu thuận với ruột, đáng tiếc đoản mệnh. May mà vợ góa của y là ân nghĩa. Cũng xem như một chút an ủi.
Hôm nay phủ Đô đốc quả thật náo nhiệt khác thường. Cao thị rời thêm hai tốp khách tới cửa.
Người thứ nhất đến phủ là Nguyên Ngọc, thứ hai là Vạn Tiêu đầu của Tiêu cục Thịnh Viễn.
Nguyên Ngọc vẫn là nữ nhi khuê các xuất giá, tự do phủ Đô đốc vốn hợp lễ. nàng từ nhỏ cưng chiều, tính tình quen theo ý . Đêm qua Tướng phủ xảy đại biến, Hoa Quận chúa lập tức hạ lệnh cấm túc nàng trong khuê phòng. Mãi đến sáng nay, khi ngóng đại khái sự tình, Nguyên Ngọc mới nhân lúc cha đang bận rộn mà lén trốn ngoài.
Dù Mộ Thanh bình an vô sự, đến khi tận mắt thấy nàng, Nguyên Ngọc vẫn cẩn thận quan sát từ đầu đến chân, xác nhận nàng thương mới thở phào. ngay đó, vẻ mặt nàng trở nên ngập ngừng, rõ ràng điều mà nên mở lời thế nào.
Mộ Thanh đoán tâm tư .
“Chuyện của Nguyên Khiêm, cô cần hỏi . Triều đình sẽ tự thẩm vấn những liên quan. Tây Bắc cũng sẽ sớm tin hồi đáp. Có , bao lâu nữa sẽ chứng cứ rõ ràng”.
“...”.
Nguyên Ngọc c.ắ.n môi, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Nàng lắc đầu liên tục: “Ta tin Ngũ ca những chuyện như . Huynh đối với như thế...”.
“Lục ca quanh năm chinh chiến ngoài biên ải, thiết với mấy vị thứ , thứ tỷ trong phủ. Chỉ Ngũ ca là thật lòng đối xử với ”.
Nguyên Ngọc càng càng nghẹn ngào.
“Năm đến sinh nhật , kinh thành mãi vẫn tuyết. Không ngắm tuyết, cũng chẳng đèn băng để xem, buồn bực cả ngày. Ngũ ca bèn tự tay dùng đá tạc cho một chiếc đèn lồng”.
“Đó là đầu tiên thấy đèn lồng bằng đá. Nó hề thô kệch chút nào, mặt còn chạm cả sơn hà, tinh xảo vô cùng. Lúc thắp nến lên, ánh sáng xuyên qua lớp đá, cứ như tuyết phủ ”.
Nước mắt bắt đầu lăn xuống gò má nàng.
“Tay Ngũ ca vốn khéo. để tạc chiếc đèn , mấy ngón tay đều rướm máu. Sau đó nương phạt tự tay sắc t.h.u.ố.c cho suốt ba ngày”.
“Lục ca tuy là ruột của , nhưng từ nhỏ Ngũ ca mới là ở bên nhiều nhất. Huynh từng tranh giành với ai, cũng từng tính toán điều gì. Mỗi cha trách mắng, đều là đến dỗ dành”.
“Người dịu dàng như ... thể là kẻ giật dây chuyện? Làm thể sai ám sát ngài?”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.