Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 775

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:30
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rời sương phòng, Mộ Thanh thẳng lên gác. Nàng dặn nghỉ một lát, chuyện quan trọng thì đừng quấy rầy.

lên đến nơi, nàng chẳng hề nghỉ. Mộ Thanh lấy giỏ kim chỉ Dương thị đưa hôm qua , định tranh thủ khâu thêm vài chiếc nguyệt sự đới để chiều mang về doanh.

Nào ngờ mới xuống, Nguyệt Sát lên lầu bẩm:

“Có khách”.

“Ai?”.

“Ngọc Xuân Lâu, Tiêu Phương”.

Mộ Thanh ngẩn .

Tiêu Phương tới đây gì còn , nhưng nàng mang phận quan kỹ, theo lý thể tùy tiện rời khỏi Ngọc Xuân Lâu.

Mộ Thanh bèn sai Nguyệt Sát dẫn khách tới hoa sảnh dâng , còn cất giỏ kim chỉ mới xuống lầu.

bước hoa sảnh nàng nhận tới Tiêu Phương.

Đứng trong sảnh là một cô nương mặc áo xanh lục, ăn vận như tỳ nữ, khuôn mặt vài phần quen thuộc.

Mộ Thanh trí nhớ . Chỉ một cái nàng nhận . Người từng gặp nàng vài ở phủ Thứ sử thành Biện Hà. Khi , nàng lẻn phủ để điều tra hung thủ g.i.ế.c cha, từng một nha giỏi dùng độc đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê.

Chính là cô . Mộ Thanh nhớ lầm nàng tên Lục La. Tỳ nữ bên cạnh Ngụy Trác Chi.

Lục La mang theo một chiếc rương, nắp rương hé mở, bên trong chất đầy những cuốn cổ thư ố vàng.

Nàng kính cẩn hành lễ với Mộ Thanh :

“Tiểu thư nhà nô tỳ nhờ gửi lời đa tạ Đô đốc điều tra hung thủ thật sự sát hại Khả Nhi. Tiểu thư vật gì quý giá để báo đáp, chỉ đành đem những cuốn cổ thư cất công sưu tầm nhiều năm qua biếu tặng, mong Đô đốc đừng chê”.

“Tiểu thư nhà ngươi?”. Mộ Thanh nhướng mày.

“Vâng ạ”.

Thái độ của Lục La đối với nàng lúc khác hẳn khi còn ở thành Biện Hà, cung kính hơn nhiều.

“Khả Nhi, thị nữ của tiểu thư, kẻ hãm hại. Nô tỳ lệnh công t.ử đến Thịnh Kinh, hiện Ngọc Xuân Lâu tỳ nữ bên cạnh tiểu thư”.

Các cô nương và tỳ nữ trong Ngọc Xuân Lâu đều mang phận quan nô. Một khi rơi chốn lầu xanh, tránh chuyện tiếp khách dễ. Lục La là giang hồ, tinh thông độc thuật, nàng ở bên, ít nhất cũng thể tự bảo vệ và che chở Tiêu Phương.

Ngụy Trác Chi đối với Tiêu Phương quả thật lòng.

“Tâm ý của tiểu thư nhà ngươi, xin nhận”.

Mộ Thanh qua những cuốn sách trong rương.

“Còn sách thì mang về . Ta hứng thú với những thứ ”.

Nàng chỉ thích y thư, những sách khác ít khi động tới. Mà cổ thư Tiêu Phương gửi đến hầu hết là thi tập.

Tiêu Phương bất tiện, những ngày tháng trong Ngọc Xuân Lâu phần nhiều chỉ thể dựa sách vở để g.i.ế.c thời gian. Nếu đem tặng hết cho nàng, chẳng càng buồn tẻ ?

Lục La : “Tiểu thư dặn, nếu Đô đốc thích những cuốn sách thì đem đốt cũng . Chỉ xin ngài đừng đốt chiếc rương. Đây là di vật của Khả Nhi. Đô đốc giúp Khả Nhi báo thù, mong ngài giữ chiếc rương ”.

“Nô tỳ thể rời tiểu thư quá lâu, xin phép cáo lui , mong Đô đốc lượng thứ”.

Nói xong, Lục La hành lễ lui , để nguyên chiếc rương đầy cổ thư giữa hoa sảnh.

Mộ Thanh theo bóng nàng cho tới khi khuất hẳn, lúc mới sang chiếc rương.

“Mang lên lầu!”.

Nguyệt Sát lập tức tiến tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-775.html.]

Ánh mắt Lục La khi rời rõ ràng ẩn ý. Mộ Thanh dám chắc chiếc rương tuyệt đối di vật của Khả Nhi.

Nữ t.ử trong Ngọc Xuân Lâu đều là quan nô. Trước khi đưa lầu xanh, gia sản trong nhà ắt tịch thu. Khả Nhi thể mang theo cả một chiếc rương đó?

Vậy tại Tiêu Phương dối? Lại còn cố ý nhấn mạnh sách thể đốt, nhưng chiếc rương nhất định giữ?

Sau khi Nguyệt Sát mang rương lên lầu, hai lấy hết sách bên trong . Quả nhiên, phần đáy rương gì đó đúng.

Cao hơn rương bình thường một đoạn. Có ngăn bí mật?

Mộ Thanh hiểu.

Chiếc rương nàng dùng trong quân doanh cũng cấu tạo tương tự, ngăn bí mật bên chuyên dùng để cất những vật dụng cá nhân tiện để khác thấy. Bởi , nàng nhanh chóng tìm chốt mở.

tay đưa tới, Nguyệt Sát lập tức ngăn .

“Lùi xa !”.

Mộ Thanh lời, lập tức lui . Xem chuyện đêm hôm vẫn khiến Nguyệt Sát còn sợ. Có điều nàng tin bên trong thể cơ quan lấy mạng. Nói nhiều cũng vô ích, cứ mở tự khắc sẽ .

Đứng từ xa, Mộ Thanh thấy Nguyệt Sát vung tay. Một sợi tơ mảnh từ lòng bàn tay b.ắ.n , móc chính xác chốt giật mạnh.

Ngăn bí mật bật mở.

Khoảng cách quá xa, Mộ Thanh rõ bên trong. Chỉ thấy Nguyệt Sát cúi mắt một cái cả lập tức cứng .

Ngay đó, lùi liền ba bước như tránh tà, lui thẳng tới cầu thang đầu một mạch xuống lầu.

Mộ Thanh: “...”

Nàng bước tới bên rương, cúi xuống . Rồi cũng sững . Bên trong ngăn bí mật chất đầy nguyệt sự đới.

Mộ Thanh lấy một chiếc lên xem. Mềm mại, sạch sẽ, bên trong dùng bông và giấy bản, gần như giống hệt những chiếc nàng tự tối qua. Đường kim mũi chỉ cực kỳ tỉ mỉ, vải bông cũng sạch tinh tươm.

Nằm mơ Mộ Thanh cũng nghĩ tới, chỉ một đêm nhận cả một rương nguyệt sự đới. Hơn nữa gửi là Tiêu Phương.

Cách mới chỉ do nàng nghĩ tối qua. Chẳng lẽ Bộ Tích Hoan tìm Tiêu Phương, nhờ nàng cho giúp?

Mộ Thanh còn đang suy nghĩ, ngoài cửa sổ vang lên giọng Nguyệt Sát: “Có khách”.

Lại nữa?

“Ai?”.

“Tuyên Võ Tướng quân phu nhân”.

Mộ Thanh ngẩn .

Tuyên Võ Tướng quân phu nhân… chẳng Cao thị, đích thê của Bộ Tích Thịnh ?

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì? Phủ Đô đốc ngày thường vắng tanh vắng ngắt, mà hôm nay khách khứa nối tìm tới.

Mang theo một bụng nghi hoặc, Mộ Thanh xuống hoa sảnh.

Cao thị đang trong sảnh cùng một ma ma. Thấy nàng bước , Cao thị lập tức dậy hành lễ ôm hai chiếc hộp bàn lên.

“Thiếp đêm hôm Đô đốc gặp thích khách, nên đặc biệt mang chút nhân sâm lâu năm và yến sào tới. Mong Đô đốc nhận lấy để bồi bổ thể”.

Vừa , Cao thị kín đáo quan sát nàng. Thấy Mộ Thanh vẻ gì thương, bà mới âm thầm thở phào.

Ma ma bên cạnh mở hai chiếc hộp. Củ nhân sâm niên đại ít, yến sào cũng là huyết yến thượng hạng.

 

Loading...