Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 773
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:28
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm 20 tháng 4, năm Nguyên Long thứ mười chín.
Trăng ngả về phía Tây thành, phố dài chìm trong tĩnh mịch. Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, hàng loạt ngọn đuốc sáng rực tràn các con phố, kinh động cả nửa tòa Thịnh Kinh.
Cổng chính phủ Tấn Vương đập ầm ĩ giữa đêm khuya. Tiểu tư trong phủ hé cửa thò đầu , mắt là một rừng đuốc chập chờn cùng những thanh trường đao sáng loáng giơ cao. Lưỡi đao vung xuống, m.á.u nóng phun trào, chiếc đầu rơi bịch xuống đất. Trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, gã chỉ kịp thấy m.á.u từ cổ phun tung tóe, phía màn đỏ là một viên tướng oai phong lưng ngựa, lạnh lùng giơ cao trường đao, quát lớn:
“Bao vây!”.
Đêm , Long Võ Vệ bất ngờ xuất binh, đồng loạt phong tỏa phủ Tấn Vương, phủ Ngoại thành Thủ úy, phủ tân Vệ úy cùng phủ của những quan viên liên quan đến Ngự y viện. Lưỡi đao đến , m.á.u nhuộm đỏ cổng phủ đến đó; tiếng của phụ nữ, trẻ nhỏ vang vọng trong đêm.
Chỉ phủ Đề điểm Ngự y viện là cửa đóng then cài, gọi mãi ai đáp, bên trong im phăng phắc.
Viên tướng lĩnh lưng ngựa nheo mắt, phất tay lệnh. Một toán Long Võ Vệ lập tức phá cửa xông . Ánh đuốc sáng bừng cả sân viện, cũng phơi bày một cảnh tượng kinh hoàng: xác nha , gia nhân rải rác khắp nơi, m.á.u chảy thành dòng, kéo dài tới tận cửa hoa sảnh.
Trong hoa sảnh, một bàn cơm vẫn bày biện chỉnh tề. Hơn mười quanh bàn, tất cả đều trúng độc bỏ mạng. Long Võ Vệ lục tìm khắp lượt vẫn thấy Mã lão Đề điểm trong những c.h.ế.t.
Binh lính lập tức chia lục soát phủ, cuối cùng phát hiện ông treo cổ tự vẫn trong một căn phòng ở Đông viện phía hậu viên. Trên y phục vẫn còn dính đầy máu.
Từ lời khai của một a may mắn sống sót nhát kiếm chí mạng, Long Võ Vệ mới đầu đuôi sự việc.
Bữa tối hôm , Mã lão Đề điểm triệu bộ gia quyến đến dùng cơm hạ độc tất cả. Sau đó, ông cầm kiếm g.i.ế.c sạch hạ nhân trong phủ, cuối cùng tới Đông viện tự kết liễu.
Mã gia bốn đời, tổng cộng mười tám mạng , từ trưởng bối tóc bạc đến đứa trẻ mới lên hai, một ai sống sót. Triều cục còn kịp chấn động, Thịnh Kinh nồng nặc mùi máu.
Đêm , Tấn Vương, Ngoại thành Thủ úy, Vệ úy cùng bộ môn sinh của Mã lão Đề điểm đều tống thiên lao. Kẻ nào chống lệnh c.h.é.m tại chỗ, ai dám nhiều lời dò hỏi cũng tránh khỏi liên lụy. Các phủ binh lính vây kín, tiếng than vang lên khắp nơi. Trời còn sáng, đèn trong các phủ lân cận lượt thắp lên, soi sáng cả nửa thành.
Trong hoàng cung, đèn ở cung Vĩnh Thọ cháy suốt một đêm tắt.
Nguyên Mẫn giữa thâm cung, nhưng tấu chương từ tiền triều vẫn liên tục đưa tới điện Hoa như tuyết rơi.
An Hạc ôm một chồng tấu chương do Long Võ Vệ đưa , hết lượt đến lượt khác điện. Nguyên Mẫn tựa ghế mỹ nhân, nhắm mắt dưỡng thần. Nghe tiếng bước chân đến gần, bà mới từ từ mở mắt.
Ánh lướt qua An Hạc. Chỉ trong một thoáng, lạnh lẽo và sâu thẳm.
An Hạc khom dâng tấu chương. Nguyên Mẫn nhận lấy, lướt qua im lặng hồi lâu. Sau đó bà vò nát tờ mật tấu trong tay, lạnh:
“Ngươi đoán xem phủ Đề điểm Ngự y viện xảy chuyện gì?”.
An Hạc đáp: “Mã lão Đề điểm tuy lòng phản nghịch nhưng trong tay binh quyền. Long Võ Vệ tới tận cửa, theo lẽ thường ông chỉ thể bó tay chịu trói. nếu sợ liên lụy đến Ngũ công tử, cũng loại trừ khả năng tự sát”.
Nguyên Mẫn một cái ném tờ mật tấu vò nát xuống bên cạnh. Vòng ngọc cổ tay va mặt gỗ, phát một tiếng sắc lạnh.
“Cả dòng họ tuyệt tự”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-773.html.]
Bà nhạt.
“Bao năm qua, bổn cung quả thật Mã Kính dã tâm lớn đến ”.
An Hạc chỉ , đáp. Nụ vẫn âm u, độc địa như thường, dường như c.h.ế.t càng nhiều càng thấy khoái trá. Nhìn bộ dạng quen thuộc , Nguyên Mẫn chợt thở dài.
“Ngươi như thế khiến bổn cung nhớ đến những năm tháng trong lãnh cung”.
“Ba năm bổn cung đóng cửa bước ngoài nửa bước, mà hậu cung vẫn chẳng ngày nào yên. Khi ngươi dứt khoát g.i.ế.c sạch thái giám, cung nữ trong lãnh cung, chỉ để một ngươi hầu hạ bên cạnh bổn cung”.
Bà chậm rãi tiếp:
“Ngay cả Tiểu Lộc Tử, tên tiểu thái giám ngày nào cũng theo sát ngươi, ngươi cũng tha”.
An Hạc khom lắng , đôi mắt đỏ khi cong lên, trông như cánh phượng đang mở.
“ . Thoắt cái hơn hai mươi năm”.
Hắn thở dài.
“Thái Hoàng Thái hậu vẫn dung nhan như ngọc, còn lão nô thì già , trí nhớ cũng chẳng còn như . Đến tên của tiểu thái giám từng theo lão nô năm , lão nô cũng chẳng nhớ nổi một chữ. May mà Thái Hoàng Thái hậu vẫn nhớ rõ”.
Nguyên Mẫn chằm chằm . Không khí vốn nhuốm chút hoài niệm bỗng trở nên tĩnh lặng đến quỷ dị. Rất lâu , bà mới bật . Ánh mắt cũng dịu xuống đôi chút.
“Tính tình của ngươi giờ vẫn . Những kẻ quan trọng, bao giờ đáng để ngươi nhớ”.
An Hạc chỉ , đáp.
lúc , bên ngoài cung nhân vội vã chạy tới. Hắn bèn khom cáo lui.
Ra khỏi đại điện, vẻ mặt An Hạc vẫn bình thản như thường. đến khi nhận lấy tấu chương trong tay cung nhân ngẩng đầu dãy cung điện nguy nga đang chìm trong bóng tối, gió đêm thổi qua vạt áo, sống lưng mới bất giác lạnh toát.
Sáng hôm , điện thiết triều, cận thần của Hoàng đế cầm chiếu chỉ bước , cao giọng tuyên những tội danh của Tấn Vương cùng bè đảng: cấu kết với Hồ, bí mật nuôi t.ử sĩ bên ngoài, sát hại triều thần trong triều, mưu đồ soán ngôi đoạt vị.
Chiếu chỉ nhắc đến Mã gia, nhưng tuyệt nhiên đề cập tới Nguyên Khiêm. Bá quan văn võ đều hiểu trong lòng, nhưng một ai dám hé răng.
Loại chuyện chỉ cần dính một chút đủ mang tiếng đồng đảng. Ai nấy chỉ mong tránh càng xa càng . Vì , quần thần đồng loạt tỏ vẻ phẫn nộ, thi lên án Tấn Vương cùng bè đảng, tranh hiến kế ứng phó với nguy cơ binh biến ở Lĩnh Nam và Thanh Châu.
Mộ Thanh cũng trong điện. hôm nay nàng hiếm khi im lặng đến , từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu, một lời.