Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 765

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:20
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ môi Nguyên Khiêm chậm rãi tắt . Hai . Không ai thêm.

Trên lầu các chìm một lặng nghẹt thở. Không tiếng binh khí. Không tiếng quát tháo. trong ánh mắt hai như sát cơ đang âm thầm va chạm.

“Nguyên Duệ!”.

Hai chữ bất ngờ vang lên, sắc bén như lưỡi kiếm c.h.é.m đứt màn tĩnh lặng. Nụ môi Nguyên Khiêm vẫn còn đó. cứng .

Mộ Thanh thẳng một lát sang Nguyên Quảng.

“Tướng quốc đại nhân, chuyện ban nãy chúng thỏa thuận trong hoa sảnh, ngài còn ?”.

Nguyên Khiêm lập tức ngẩng đầu Nguyên Quảng.

Ngay khoảnh khắc bàn tay đang giấu lưng của Mộ Thanh đột ngột vung . Một tia sáng lạnh phá lao thẳng tới yết hầu Nguyên Khiêm.

Khoảng cách giữa nàng và chỉ chừng năm bước. Cú phi d.a.o tới quá nhanh, quá bất ngờ. Người nhà họ Nguyên còn kịp phản ứng, lưỡi d.a.o áp sát cổ .

Nguyên Khiêm lập tức vỗ mạnh một chưởng xuống tay vịn xe lăn.

“Keng!”.

Một tiếng kim loại chói tai bỗng bật lên từ tay vịn. Kình lực mạnh đến mức lưỡi d.a.o giữa trung rung bật, phát tiếng ong ong rơi loảng xoảng xuống đất.

Cùng lúc đó, ngón tay Nguyên Khiêm móc cơ quan tay vịn. Chiếc xe lăn lập tức trượt mạnh về phía , mãi tới sát cửa sổ mới dừng .

Trên lầu các phút chốc chìm tĩnh lặng. Cảnh tượng nhanh tới mức khiến cảm giác như chỉ là một cơn ác mộng. Chỉ ngọn nến bàn luồng kình phong tắt phụt nhắc nhở tất cả rằng chuyện đó thật sự xảy .

Nguyên Khiêm tựa lưng bên cửa sổ, phía là ánh đuốc rực sáng ngoài sân. Cả chìm trong bóng tối. Không ai rõ nét mặt. tất cả đều cảm nhận ánh mắt đang khóa chặt Mộ Thanh.

Nàng cũng lạnh lùng . Khóe môi thoáng hiện vẻ giễu cợt.

“Nội công khá lắm!”.

Một câu thốt , sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc lập tức phá vỡ.

Nguyên Quảng kinh hãi Nguyên Khiêm.

“Khiêm nhi! Võ công của con từ ?”.

Nguyên Khiêm dường như thấy. Ánh mắt vẫn chỉ Mộ Thanh.

Nàng cũng buồn để ý tới Nguyên Quảng, tiếp tục :

“Lúc nãy khi nhắc tới cái tên Nguyên Duệ, phản ứng của ngươi giúp tháo gỡ một mối nghi trong lòng”.

“Đa tạ!”.

Nguyên Khiêm lên tiếng.

“Ban đầu chỉ thấy kỳ quái”.

Mộ Thanh chậm rãi .

“Năm và Nguyên Tu rơi xuống hố cát ngoài quan ải, Nguyên Duệ dẫn quân Thanh Châu tới tìm . Hắn vốn tưởng lòng đất kho báu của Xiêm Lan Đại Đế, hoặc nếu phát hiện Nguyên Tu còn sống thì tiện thể g.i.ế.c luôn trong địa cung”.

“Chỉ tiếc ngờ chính cô mẫu và phụ tính kế , âm thầm hạ mật lệnh cho tướng quân Thanh Châu là Ngô Chính g.i.ế.c ngay trong địa cung”.

“Nguyên nhân của chuyện luân thường đảo lộn đó, là vì mấy năm gần đây Nguyên Duệ qua thiết với Tổng binh Thanh Châu Hầu Thừa Nghiệp”.

“Hồi ở Tây Bắc, từng nghi ngờ gì. từ khi ngươi thể là chuyện, bắt đầu cảm thấy kỳ lạ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-765.html.]

Nàng sâu mắt .

“Nguyên Duệ thiết với Tổng binh Thanh Châu. Tổ chức sát thủ của ngươi cũng phân đà ở Thanh Châu. Chiến mã bí mật cất giấu tại Thanh Châu. Huynh nhà họ Nguyên các ngươi đều chằm chằm một nơi”.

“Trùng hợp thật!”.

Nguyên Khiêm vẫn im lặng.

“Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán chủ quan của . Xét một cách lý trí, thể chỉ là trùng hợp. đêm nay mới xác định ngươi là nghi phạm lớn nhất, thời gian quá gấp, kịp điều tra kỹ. Cho nên chỉ còn cách trực tiếp hỏi ngươi”.

Mộ Thanh khẽ nhếch môi.

“Mà phản ứng của ngươi khi tới hai chữ Nguyên Duệ cho câu trả lời”.

“Không trùng hợp!”.

“Nguyên Duệ nhất định bí mật gì đó của ngươi”.

Nàng dừng một nhịp.

“Ngươi thử đoán xem. Nếu tỉnh sẽ những gì?”.

Mộ Thanh vốn cần câu trả lời của Nguyên Khiêm. Người nàng thật sự là Nguyên Duệ. Nàng sang Nguyên Quảng.

“Tướng quốc đại nhân. Ngài còn ?”.

Nguyên Quảng chằm chằm bóng lưng nàng. Sát khí trong mắt cuộn lên dữ dội nhưng vẫn ông ép xuống.

“Bản tướng nhớ từng đồng ý chuyện ”.

Ánh mắt Nguyên Khiêm lập tức trở nên sâu hơn. Mộ Thanh , thản nhiên nhún vai.

“Đâu chỉ ngươi lừa ”.

Vu Cẩn thoáng sững sờ. Ngay đó nhịn bật . Lúc bóng lưng nàng, chỉ thấy kiên cường như trúc giữa tuyết. Bây giờ bỗng cảm thấy nàng phần trẻ con đến buồn .

Từ lúc thấy con d.a.o giấu trong tay nàng, Vu Cẩn hiểu cuộc chuyện vốn đơn thuần là để tranh luận. Nếu Nguyên Khiêm ý định nhận tội, từ lúc bắt mạch xác nhận Nguyên Khiêm khỏe mạnh thì nhận .

Nếu chịu nhận thì lời khai của bằng hữu Lương Tuấn cũng đủ sức bằng chứng quyết định.

Mộ Thanh hiểu điều đó. Vậy tại còn cố tình phí lời với ? Đương nhiên là vì nàng mục đích khác.

Lúc ở hoa sảnh, nàng hề nhắc tới Nguyên Duệ. Nguyên Duệ trúng độc, c.h.ế.t, hiện đang bí mật giữ trong Tướng phủ. Đối với Nguyên Quảng, đây vốn là một cái gai trong lòng. Ông thể dễ dàng đồng ý cứu tỉnh Nguyên Duệ?

Cho nên câu “ thỏa thuận trong hoa sảnh” ban nãy là Mộ Thanh bịa để lừa Nguyên Khiêm. Mà Nguyên Khiêm hiểu rõ cha . Chính vì Nguyên Quảng đời nào dễ dàng đồng ý, mới sinh nghi, buộc ngẩng lên sắc mặt ông để xác nhận.

Hắn đang xe lăn. Muốn Nguyên Quảng ắt ngẩng đầu. Mà một khi ngẩng lên yết hầu sẽ lập tức lộ . Mộ Thanh chỉ chờ khoảnh khắc .

Nguyên Khiêm khi đó chỉ hai lựa chọn: phản đòn, hoặc c.h.ế.t.

Không c.h.ế.t, bắt buộc lộ võ công. Từ lúc bắt đầu mở lời, Mộ Thanh tính sẵn từng bước. Một mặt dùng Nguyên Duệ để kiểm chứng suy đoán. Một mặt ép Nguyên Khiêm lộ võ công.

Một mũi tên trúng hai đích. Quả thật tính toán cực kỳ .

... Vu Cẩn lắc đầu . Câu “ chỉ ngươi lừa , ngay từ đầu nàng còn mang theo chút ý định đơn giản thắng Nguyên Khiêm một ván. Xem nàng thật sự để bụng chuyện dẫn dắt suốt bao lâu nay. Chỉ là gương mặt lạnh lùng từng để lộ mà thôi.

Quả nhiên, mặt Mộ Thanh lấy một tia đắc ý. Nàng chỉ thản nhiên :

“Tướng quốc đại nhân nhớ chuyện trong hoa sảnh cũng . Ngài chỉ cần nhớ rõ đêm nay chúng tụ họp ở đây vì chuyện gì”.

 

Loading...