Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 749
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:04
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Hắc T.ử vội lau nước mắt. Hắn Mộ Thanh cởi lớp chiến bào đang quấn quanh bụng Thạch Đại Hải. Vết thương bên lập tức lộ . Ổ bụng rạch toạc. Ruột tràn ngoài. Lưu Hắc T.ử mặt . Thang Lương cũng đành lòng .
Trong quân trướng chỉ còn tiếng mưa nhỏ giọt ngoài mái.
Một lát giọng Mộ Thanh vang lên. Bình tĩnh. Lạnh.
“Nước!”
“Khăn sạch!”.
Ô Nhã A Cát nhận lệnh, cúi đầu bước ngoài.
Khi chậu nước mang quân trướng, chiến bào Thạch Đại Hải rạch mở. Cao cầm m.á.u hòa lẫn với m.á.u loãng, khiến vải áo dính chặt vết thương. Mộ Thanh cắt bỏ phần chiến bào xung quanh, chỉ chừa những mảnh vải nhỏ còn bám miệng vết thương. Nàng dùng khăn ướt đắp lên một lúc, đợi lớp m.á.u khô mềm mới nhẹ nhàng gỡ từng mảnh vải vụn xuống.
Bên , cao cầm m.á.u bết da thịt. Một vết đao dữ tợn kéo dài từ n.g.ự.c trái xuống tận bụng , sâu đến đáng sợ.
Mộ Thanh mím môi. Không một lời. Nàng cúi đầu, cẩn thận lau sạch từng vệt m.á.u quanh vết thương. Những việc như thế nàng quá quen.
Ngày ở thôn Thượng Du, nàng từng tự tay lóc bỏ thịt thối, băng bó vết thương cho chính . Hôm nay nàng đang chỉnh dung cho tướng sĩ trướng.
Lau sạch. Cắt bỏ phần thịt nát. Sắp phần ruột tràn ngoài. Khâu kín miệng vết thương.
Một chậu nước đỏ lòm bưng . Lại một chậu nước sạch đưa . Sau khi lau mặt và tay cho Thạch Đại Hải, Mộ Thanh mới nhàn nhạt lên tiếng:
“Chín bộ chiến bào”.
Ô Nhã A Cát lập tức lĩnh mệnh chuẩn .
Mộ Thanh dậy. Nàng tới bên t.h.i t.h.ể lính trẻ từng lấy đỡ mũi tên độc cho nàng. Gương mặt thiếu niên tím tái. Đầu tên xuyên qua ngực, ánh sáng mờ nhạt trong trướng phản chiếu một màu lạnh lẽo âm u.
Mộ Thanh xé mở chiến bào n.g.ự.c . Bẻ gãy đầu tên. Rút . Sau đó dùng khăn tay bọc , đưa phía . Ánh mắt khẽ Vu Cẩn.
Vu Cẩn đón lấy, gật đầu. Không cần nàng cũng hiểu. Mộ Thanh mũi tên rốt cuộc tẩm loại kịch độc gì.
Nàng rút phần tên còn khỏi n.g.ự.c thiếu niên. Sau đó vẫn như với Thạch Đại Hải. Lau sạch vết thương. Cắt bỏ phần thịt xé rách. Khâu . Rồi chuyển sang tiếp theo.
Đêm qua trời tối đen. Mai phục tới quá bất ngờ. Rất nhiều còn kịp xuống ngựa trúng tên. Có một thiếu niên tên độc xuyên thẳng qua yết hầu, c.h.ế.t tại chỗ. Có thương ở chân, khi c.h.ế.t vẫn cố lết . Bùn đất nhét đầy móng tay. Có ngã từ lưng ngựa xuống, đầu gối dập nát. Sau đó năm mũi tên độc cắm lưng. Cũng trường đao đ.â.m xuyên . Trước khi tắt thở vẫn ôm ghì lấy tên sát thủ, c.ắ.n bật một mảng thịt vai đối phương.
Mộ Thanh bỗng cảm thấy ngỗ tác cũng lúc nào cũng là chuyện . Bởi nàng hiểu quá rõ một c.h.ế.t như thế nào.
Từng vết thương. Từng dấu vết vùng vẫy. Từng khoảnh khắc cuối cùng khi sinh mệnh tắt hẳn. Tất cả đều hiện lên rõ ràng mắt nàng.
Nàng kiên nhẫn rút từng mũi tên. Tỉ mỉ khâu từng vết thương. Cho đến t.h.i t.h.ể cuối cùng đầu ngón tay nàng bỗng khẽ run.
Một bàn tay ấm áp lập tức phủ lên tay nàng. Mộ Thanh ngẩng đầu. Chỉ cúi mặt xuống. Một giọt nước mắt rơi lên mu bàn tay Bộ Tích Hoan. Vỡ tan.
Nàng lập tức đưa tay lau mạnh khóe mắt. Thu kim. Đứng dậy.
Lúc , rèm trướng vén lên. Mạc Hải và Lư Cảnh Sơn bên ngoài. Sau lưng còn mấy tiểu tướng. Mưa phùn bay lất phất giữa núi. Tất cả đều lặng lẽ trong trướng. Hốc mắt đỏ lên.
Mộ Thanh bước . Không đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-749.html.]
“Mặc chiến bào t.ử tế cho họ”.
“Dắt chiến mã tới. Về doanh!”.
Trước khi đại quân rút khỏi Đoạn Nhai Sơn, hơn mười tên sát thủ bắt ở điền trang Diêu gia đều trói chặt, tống lên xe ngựa áp giải về quân doanh.
quân lính phong tỏa điền trang vẫn rút. Huyết Ảnh cũng ở . Bí mật phận của Mộ Thanh tuyệt đối thể để lọt ngoài.
Khi Mộ Thanh trở về doanh, Chương Đồng đang dẫn quân trấn giữ tiền doanh. Vừa thấy nàng bình an trở về, tảng đá đè nặng trong lòng suốt cả đêm cuối cùng cũng gỡ xuống.
Đêm qua, Thủy quân điều hai doanh binh lực núi vây quét. Trong đại doanh chỉ còn một nửa quân . Đề phòng biến, Hàn Kỳ Sơ giữ Chương Đồng và lão Hùng ở trấn thủ.
Chương Đồng chủ động xin canh tiền doanh. Hắn mưa ngoài cổng chính suốt cả đêm. Mãi tới sáng mới thấy Mộ Thanh trở về.
Hàn Kỳ Sơ cho dựng linh đường trong doanh.
Chín cỗ t.h.i t.h.ể lượt khiêng .
Bên trong, chín cỗ quan tài mới đặt ngay ngắn. Không gỗ quý. Cũng chẳng hề sang trọng. tất cả đều do những binh sĩ Trại Đặc huấn đây lên núi đốn gỗ tự tay đóng lấy.
Không thể cùng chiến hữu kề vai t.ử trận. Ít nhất họ còn thể tự tay tiễn mất đoạn đường cuối cùng.
Mộ Thanh định đưa t.h.i t.h.ể những tướng sĩ về quê an táng. Bọn họ đều là Giang Nam. Lúc khí trời phía nam ấm dần. Từ Thịnh Kinh đưa về đến Giang Nam t.h.i t.h.ể chắc chắn thể giữ nguyên.
Nàng cha , thê tử, con cái họ thấy dáng vẻ . Thà để những ở quê nhà mãi ghi nhớ dáng vẻ của họ trong ngày lên đường tòng quân.
“Quàn bảy ngày!”.
Mộ Thanh linh đường.
“Bảy ngày an táng tại Đoạn Nhai Sơn”.
Rời khỏi đó, nàng dặn Hàn Kỳ Sơ:
“Soạn tấu chương. Cùng thư báo tang”.
Hàn Kỳ Sơ lĩnh mệnh.
Mộ Thanh dặn ở định lòng quân rời .
Nàng tới thăm Hầu Thiên.
Quân y đang bắt mạch bên giường. Hầu Thiên vẫn hôn mê. Cánh tay và thể quấn đầy băng vải. Sắc mặt còn tím đen như đêm qua độc tố coi như giải. Chỉ là đang sốt cao. Trong miệng ngừng mê sảng.
Quân y châm cứu xong, lúc bẩm báo vẻ mặt vô cùng kích động.
“Thương thế của Hầu Đô úy nặng tới mức mà vẫn thể chống qua một đêm... Hạ quan hành y trong quân bao năm, thật sự từng gặp. Đô đốc cứ yên tâm. Hầu Đô úy vượt qua tối qua, chắc chắn là mạng lớn. Người hiền ắt trời giúp”.
Đêm qua, lúc Vu Cẩn dịch dung quân doanh giải độc, châm cứu cho Hầu Thiên, quân y đang ở trướng y tế pha chế t.h.u.ố.c giải. Đến khi , Vu Cẩn rời . Vì , quân y đêm qua xảy chuyện gì. Chỉ thấy một thương nặng đến thế vẫn sống tới sáng, đương nhiên cho đó là kỳ tích.