Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 748

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:03
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng giỏi sắc mặt khác. Đương nhiên câu của Vu Cẩn ba phần thật, bảy phần dỗ dành. nàng vạch trần.

Hắn nàng lo. Vậy nàng cứ coi như tin.

Khóe môi Mộ Thanh khẽ cong lên. Nàng đưa tay định cởi thần giáp.

Nếu là ngày thường, Bộ Tích Hoan tuyệt đối sẽ bỏ qua cơ hội trêu nàng vài câu. đêm nay hiếm khi đắn. Chỉ giúp nàng buông rèm giường xuống, cùng Vu Cẩn lưng bước xa mấy bước.

Đợi bên trong truyền tới một tiếng: “Xong !”.

Hắn mới vén rèm. Vu Cẩn bắt đầu hạ kim qua lớp áo mỏng.

Mộ Thanh vốn tưởng sẽ đau. Không ngờ mũi kim đầu tiên hạ xuống, một cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới. Hai mí mắt nặng như đá đè. Nàng cố hé mắt thêm một cuối cùng vẫn chống nổi. Chỉ trong chốc lát .

Đợi đến khi thở Mộ Thanh dần đều sắc mặt Bộ Tích Hoan và Vu Cẩn mới cùng lúc trầm xuống.

“Thế nào?”.

Bộ Tích Hoan từng mũi kim cắm nàng. Mỗi mũi hạ xuống một phân ánh mắt lạnh thêm một phần.

Vu Cẩn liên tục châm kim.

“Mạch trầm khẩn”.

“Can tỳ hao tổn”.

“Khí huyết ứ trệ”.

“Hàn khí tụ ở t.ử cung”.

Bộ kim chín chiếc. Chỉ trong chốc lát hạ bảy kim.

Bộ Tích Hoan hiểu y lý. Nghe đến câu cuối, sắc mặt lập tức tối sầm. Hắn Vu Cẩn.

“Có chữa ?”.

“Được!”.

Vu Cẩn đáp dứt khoát.

thể hàn ở nữ t.ử vốn thường gặp. Muốn trị tận gốc dưỡng lâu dài, bồi nguyên khí, thông khí huyết. Nàng chịu tĩnh dưỡng. Thuốc đến cũng chỉ đỡ nhất thời”.

Hắn dừng .

“Nếu cứ tiếp tục tổn thương căn cơ… đến lúc , tiên d.ư.ợ.c cũng vô dụng”.

Bộ Tích Hoan im lặng một khắc.

“Cần gì? Huynh cứ ”.

Vu Cẩn hạ thêm một kim.

“Từ nay mỗi tháng châm cứu cho nàng một . Đến ngày đó, bắt buộc tới phủ một ngày. Trong vòng ba năm để hàn khí xâm nhập. Cũng tuyệt đối tiếp tục tổn thương căn cốt”.

Hắn liếc Bộ Tích Hoan.

“Việc đầu tiên thể lo. Việc thứ hai nhờ ”.

“Được!”.

Bộ Tích Hoan đáp ngay. Không hề do dự.

Hắn chắp tay tới bên cửa sổ. Ngoài sân hơn mười tên sát thủ giang hồ vẫn la liệt mưa. Một tên trong đó phế tay . Máu thịt nát bấy nước mưa ngâm đến trắng bệch.

Bộ Tích Hoan lạnh lùng ngoài. Ánh mắt nhạt đến vô tình. Trên bệ cửa sổ một chậu lan. Hắn tiện tay bẻ lấy một cành. Ngón tay khẽ miết. Cánh hoa lập tức nát vụn. Ống tay áo rủ xuống. Những ngón tay thon dài trắng như ngọc. Bột hoa đỏ sẫm từ kẽ tay rơi xuống bệ cửa rực lên ánh đèn.

Giống như m.á.u lưỡi kiếm.

Đêm , Thủy quân Giang Bắc điều động binh lực của hai doanh, phong tỏa bộ Đại Trạch Sơn và Đoạn Nhai Sơn.

Nỏ lớn khóa kín các lối . Cung thủ mai phục dọc hai bên quan đạo. Đại quân lục soát từng tấc đất trong núi suốt cả đêm. Tiếng dây cung, tiếng nỏ xé gió ngừng vọng giữa màn mưa.

Đến khi trời gần sáng chiến báo đưa về.

Trong Đại Trạch Sơn phát hiện ba mươi mốt t.h.i t.h.ể sát thủ giang hồ. Ngoài đại quân đụng độ ba trăm hai mươi tên cung thủ và sát thủ. Không một kẻ đầu hàng. Toàn bộ tiêu diệt.

Tại khe núi giữa Đại Trạch Sơn và Đoạn Nhai Sơn quân lính cũng tìm thấy Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải và Thang Lương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-748.html.]

Thạch Đại Hải thể lạnh.

Lưu Hắc T.ử và Thang Lương đều mang thương tích do đao c.h.é.m cùng vô vết trầy xước. còn sống.

Sáng sớm.

Vu Cẩn rút kim. Mộ Thanh tỉnh .

Sau khi chiến bào nàng bước khỏi phòng. Cơn rét run lui. Bụng cũng bớt đau nhiều.

Mộ Thanh âm thầm thấy may mắn. Ít nhất nàng ngủ li bì suốt ba ngày ba đêm. Cũng phát sốt vì phong hàn. Hẳn là nhờ châm cứu của Vu Cẩn đêm qua.

Thân thể dễ chịu hơn. lòng nàng càng nặng.

Lúc trời hửng một đội tinh binh Thủy quân tiến điền trang Diêu gia. Áo giáp chỉnh tề. Đao rời tay. Tất cả canh cửa phòng của đám hạ nhân.

Quản sự trong trang từng định bước hỏi chuyện. Chỉ nhận một câu:

“Kẻ nào tự ý khỏi phòng, g.i.ế.c!”.

Diêu Huệ Thanh và Hương Nhi vẫn ở sương phòng phụ. Đám sát thủ nhốt trong sài phòng.

Mộ Thanh xong chiến bào, bước ngoài.

Mưa nhỏ . Sương mù phủ kín triền núi.

Dọc con đường ngoài điền trang Thủy quân xếp hàng chỉnh tề. Chiến bào của những binh sĩ trẻ tuổi vẫn còn ướt sũng. Nước mưa mặt khô. Tất cả lặng lẽ theo bóng thiếu niên Đô đốc mặc ngân bào, đội mũ bạc từng bước lên sơn đạo.

Hai bên đường hơn ba trăm t.h.i t.h.ể xếp thành hàng dài.

Lư Cảnh Sơn và Mạc Hải là hai dẫn quân vây quét đêm qua. Thấy Mộ Thanh tới, cả hai lập tức tiến lên bẩm báo chiến quả.

Mộ Thanh . Cũng những t.h.i t.h.ể . Chỉ bước thẳng lên đỉnh núi.

Trên đất trống phía một quân trướng dựng lên. Bên trong đặt chín cỗ thi thể.

Lưu Hắc T.ử quỳ bên cạnh Thạch Đại Hải. Thang Lương và Ô Nhã A Cát hai bên.

Vừa thấy Mộ Thanh bước , Thang Lương lập tức hành lễ.

“Đô đốc!”.

Ô Nhã A Cát cũng cúi theo. Chỉ là ánh mắt phần né tránh.

Nghe tiếng động, Lưu Hắc T.ử đầu. Hai mắt sưng đỏ vì . Vừa thấy Mộ Thanh, lập tức quan sát nàng từ đầu tới chân. Xác nhận nàng thật sự bình an mới như trút một .

khi thấy ánh mắt Mộ Thanh dừng Thạch Đại Hải nỗi đau ép xuống lập tức dâng lên.

“Đô đốc...”.

“Thạch đại ca nửa đêm qua”.

Giọng khàn đặc.

“Lúc bọn thuộc hạ rơi xuống khe núi, vẫn còn thở. Sau đó thuộc hạ với Thang Lương tìm một căn nhà gỗ hoang. Bọn định đưa tránh mưa...”.

Hắn nghẹn .

bao lâu ... Thạch đại ca ...”.

Lưu Hắc T.ử cúi đầu. Cuối cùng tiếp . Tiếng nức nở bật .

“Đô đốc...”.

“Thạch đại ca từng quê ở Hạ Lăng, Giang Bắc. Hiện nhà đang sống tại thôn Vĩnh Hà, huyện Vĩnh Xuyên, Biện Châu. Nhà ruộng. Trên già sáu mươi tuổi. Dưới hai đứa con”.

“Con gái bảy tuổi. Con trai mới ba tuổi. Đều còn nhỏ...”.

Hắn và Thạch Đại Hải vốn tình nghĩa sâu.

Ngày ở thảo nguyên Hô Tra, Lưu Hắc T.ử ám tiễn từ cơ quan b.ắ.n trúng chân. Từ thảo nguyên cho tới biên ải Tây Bắc suốt dọc đường đều là Thạch Đại Hải chăm sóc . Đối với Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải trưởng, gần như trưởng bối. Những chuyện từng Lưu Hắc T.ử đều nhớ rõ.

Mộ Thanh im lặng . Không ngắt lời. Đợi đến khi Lưu Hắc T.ử còn nổi nữa, nàng mới bước tới. Đặt tay lên vai .

Sau đó quỳ xuống bên cạnh t.h.i t.h.ể Thạch Đại Hải.

 

Loading...