Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 747

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:02
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi thẩm vấn nàng vẫn còn một chuyện rõ.

“Đừng hỏi!”.

Vu Cẩn dường như nàng sắp gì, trực tiếp ngắt lời. Giọng trầm hơn thường ngày, còn vẻ ôn hòa quen thuộc.

“Chứng hàn của mới chút khởi sắc. Đêm nay dầm mưa trong rừng đến nửa đêm. Bây giờ chắc chắn rét run, tinh thần mệt mỏi, bụng đau ngừng. Đáng lẽ giường giữ ấm, dưỡng thần. Vậy mà còn cố đây chờ tin. Còn đ.á.n.h cờ”.

Vu Cẩn cau mày.

“Hao tâm tổn sức như , đối với thể nửa phần lợi ích nào ?”.

Mộ Thanh im lặng.

Hầu Thiên đang trọng thương. Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải và Thang Lương đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Nàng thể xuống ngủ?

“Thương thế Hầu Thiên thế nào?”.

Nàng vẫn hỏi.

“Đại ca xem cho ?”.

“Có cứu ?”.

Lời dứt cả nàng bỗng bế bổng lên.

Mộ Thanh lập tức cứng . Một mùi gỗ thông thanh lạnh phảng phất quanh chóp mũi.

Giọng Bộ Tích Hoan vang lên đỉnh đầu.

“Hắn trúng tên độc. Nội thương tổn thương lục phủ ngũ tạng. Bên ngoài ba vết đao. Tay trái gãy. Tay trúng độc sâu. Loại độc vốn dính m.á.u là c.h.ế.t”.

“May mà mưa lớn loãng độc đầu tên, thêm lạnh trong rừng chậm độc tính phát tác, nên mới giữ mạng tới giờ”.

“Đại ca nàng giải độc, bổ nguyên khí, nối xương, băng bó, châm cứu cho . Còn qua xem mấy ngày tới”.

Giọng trầm thấp. Không nhanh. Không chậm. Tựa như chỉ đang một chuyện bình thường.

“Đại quân vẫn đang lục soát khắp vùng núi. Có tin ba sẽ lập tức báo về. Nàng cứ chờ”.

“Bây giờ ngủ một lát, ?”.

Ngữ điệu vốn lười nhác giờ thấp xuống, gần như là dỗ dành.

Vòng tay ấm. Mộ Thanh tựa má n.g.ự.c . Cái lạnh trong dường như cũng vơi bớt.

Từ lúc bước phòng, nàng vẫn luôn tránh ánh mắt . Không dám . Cũng dám mềm lòng. Nàng ép nghĩ tới quân tình . giờ trong vòng tay tất cả căng thẳng suốt cả đêm dường như bỗng nơi để rơi xuống.

ở đây... thật .

“Vâng!”.

Mộ Thanh khẽ đáp. Rồi từ từ nhắm mắt.

Bộ Tích Hoan bế nàng tới bên giường. Vừa định đặt xuống chợt dừng .

Mộ Thanh đang túm chặt vạt áo . Đôi mắt vốn khép mở . Trong ánh mắt thoáng qua một chút quyến luyến mà ngay cả nàng cũng kịp che giấu.

“Ta ở đây!”.

Bộ Tích Hoan nhẹ giọng. Hắn vỗ nhẹ lên tay nàng.

Mộ Thanh . Trên gương mặt hề thấy chút hoảng loạn đau đớn nào. Chỉ dịu dàng.

Nhìn nàng bỗng cảm thấy tất cả mưa gió, m.á.u tanh và truy sát đêm nay dường như lùi thật xa.

Đến lúc nàng mới chợt hiểu thế nào là chim mỏi tìm về tổ. Mộ Thanh buông tay.

Bộ Tích Hoan nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường. Sau đó đầu Vu Cẩn. Chỉ một ánh mắt. Vu Cẩn hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-747.html.]

Lo lắng. Đau lòng. Thậm chí là sợ hãi. Tất cả đều giấu trong đó.

Làm Bộ Tích Hoan thể giày vò?

Khi nàng gặp phục kích gần như phát điên vì lo. Biết nàng còn sống vẫn thể yên tâm.

Một canh giờ , khi tới doanh trại, mới nhận tin Mộ Thanh đang ở điền trang Diêu gia. Nguyệt Sát nàng bình an. bình an nghĩa là vô sự.

Nàng vốn sợ lạnh. Đêm nay dầm mưa, giao chiến, ngâm nước, chạy trong rừng suốt nửa đêm. Chứng hàn nhất định nặng hơn.

Hắn rõ ràng chỉ lập tức tới gặp nàng. cuối cùng vẫn ép để Vu Cẩn chữa Hầu Thiên .

Bởi quá hiểu Mộ Thanh. Nếu Hầu Thiên cứu nàng tuyệt đối chịu để Vu Cẩn bắt mạch cho . Thậm chí còn thể bắt Vu Cẩn doanh ngay lập tức.

Cứ qua như chỉ càng trì hoãn cả hai bên. Chi bằng cứu trọng thương .

Cho nên suốt một canh giờ , rõ ràng nàng đang ở núi, nàng còn sống nhưng thể lập tức thấy nàng. Đối với , sự chờ đợi còn giày vò hơn cả lúc sống c.h.ế.t.

đến khi thật sự mặt nàng tất cả đều giấu . Không thể để lộ.

Mộ Thanh vốn trọng tình. Đêm nay quá nhiều tướng sĩ vì nàng mà sinh tử. Những chuyện đủ khiến nàng khó chịu. Hắn đem cả nỗi đau của đặt thêm lên vai nàng.

Vu Cẩn hiểu. Hai chỉ cần một ánh mắt đủ.

Hắn kéo ghế cạnh giường, đưa tay bắt mạch cho Mộ Thanh. Vừa bắt một lát sắc mặt liền đổi.

“Muội rơi xuống nước?”.

Bộ Tích Hoan thở lập tức khựng .

“Có”. Mộ Thanh ậm ừ đáp.

“Kẻ địch cung thủ. Muội và Hầu Thiên còn chỗ tránh, chỉ thể nhảy xuống sông. Sau đó bọn trốn trong một hang núi. Hầu Thiên ngoài dẫn đám sát thủ . Muội mới vòng lên Đoạn Nhai Sơn”.

Mộ Thanh hề nhắc tới chuyện sáng nay Hầu Thiên từng kéo nàng xuống hồ. Nàng sợ nếu Vu Cẩn chuyện đó e rằng sẽ lập tức về rút hết kim châm Hầu Thiên.

Cho nên chuyện đáng kể chỉ cần kể một nửa. Hầu Thiên cứu nàng. Vậy là đủ.

Vu Cẩn thêm.

Thời gian bắt mạch dài hơn hẳn khi. Mộ Thanh chỉ cảm thấy từng đợt lạnh buốt chạy dọc cơ thể, bụng âm ỉ đau. suốt nửa đêm qua nàng vẫn luôn ở trong tình trạng như thế, sớm quen với việc c.ắ.n răng chịu đựng. Nàng than lấy một tiếng. Chỉ là sắc mặt tái nhợt giấu cũng giấu nổi.

Vu Cẩn cúi đầu bắt mạch, tựa như thấy.

Bộ Tích Hoan bên cạnh, mỉm giúp nàng vuốt vài sợi tóc mai dính má, cũng như chẳng nhận điều gì.

Một lúc lâu Vu Cẩn mới buông tay. Hắn mạch tượng thế nào, chỉ bảo:

“Muội cởi thần giáp . Đại ca châm cứu cho ”.

Mộ Thanh , lòng khẽ trầm xuống. Y thuật của Vu Cẩn cực cao. Xưa nay phần lớn chỉ cần dùng t.h.u.ố.c là đủ. Chỉ khi bệnh tình thực sự nhẹ mới động đến kim châm.

nàng cũng quá bất ngờ. Từ đến nay, nàng vốn từng thật sự thời gian tĩnh dưỡng. Thuốc Vu Cẩn kê cũng mới uống chẳng bao lâu. Hôm nay hết rơi xuống hồ, dầm mưa, chạy trốn, ngâm nước lạnh. Bệnh tình nặng thêm cũng chẳng gì lạ.

“Đừng nghĩ nhiều!”.

Vu Cẩn liếc nàng một cái, trong mắt hiện lên vài phần trêu chọc.

“Muội ngày nào cũng tự hành hạ , chẳng chịu dưỡng bệnh cho t.ử tế. Thuốc đưa cho uống cũng thành phí phạm. Chi bằng châm cứu luôn, còn tiết kiệm cho chút d.ư.ợ.c liệu”.

Hắn nhướng mày.

“Muội tưởng mấy thứ t.h.u.ố.c dễ kiếm lắm ?”.

Mộ Thanh: “...”

 

Loading...