Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 745
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:23:00
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ây da... thêm một tên nữa”.
Một giọng thiếu niên đầy chán nản vang lên.
Cành lá vạch sang hai bên. Huyết Ảnh đang xổm cành cây, áo đen, che mặt kín mít. Hắn ngửa mặt trời, giọng điệu bực bội vô cùng.
“Sao nhiều kẻ ngu đến thế nhỉ?”.
“Biết rõ chuyện mà vẫn cứ ngẩng đầu . Loại ngu xuẩn thế giữ mạng , liệu hỏi thứ gì ?”.
Hắn thở dài.
“Phiền c.h.ế.t . Ta g.i.ế.c ”.
Mộ Thanh còn thấy tiếng động mái nhà nữa. Nàng bên ngoài rời . tay vẫn tiếp tục đ.á.n.h cờ với Diêu Huệ Thanh.
Không bao lâu nắp chén cạnh bàn cờ bỗng thoáng phản chiếu một tia sáng khác thường. Mộ Thanh hạ quân cờ, ánh mắt liền khẽ lướt qua.
Lần mái công lực cao hơn kẻ nhiều. Đến mức nàng thấy tiếng ngói động.
lúc ngoài cửa vang lên một giọng lạnh lẽo.
“Mở cửa!”.
Hương Nhi giật b.ắ.n , bật thốt một tiếng: “Á!”.
Đến khi vội đưa tay bịt miệng thì muộn. Sắc mặt nàng trắng bệch. Biết gây họa, Hương Nhi lập tức chắn bàn, run giọng :
“Tiểu thư, chạy mau!”.
Sương phòng phía đông cửa sổ . Cửa chính và cửa sổ phía đông cùng một hướng. Ngoài cửa . Muốn thoát chỉ còn cửa sổ phía tây.
Diêu Huệ Thanh mỉm . Nàng vẫn yên.
“Hương Nhi, mở cửa !”.
Nha đầu, sững sờ nàng. Diêu Huệ Thanh chỉ khẽ .
“Muội từng thấy hung đồ nào khi xông nhà còn ngoài cửa bảo mở cửa ?”.
Hương Nhi ngẩn . Nàng chủ tử. Lại sang Mộ Thanh.
Vị Đô đốc nữ cải nam trang vẫn đang bàn cờ, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.
Lúc Hương Nhi mới miễn cưỡng bình tĩnh . Nàng bước tới tháo then. Cửa mở vẫn khỏi giật .
Nam nhân ngoài cửa mang đao. ánh mắt lạnh đến mức khiến đối diện cảm giác chỉ cần thêm một khắc cũng đủ mất mạng.
Nguyệt Sát chẳng thèm Hương Nhi.
Vừa bước ánh mắt lập tức dừng Mộ Thanh. Sắc mặt vẫn lạnh như cũ. thở rõ ràng nhẹ vài phần.
“Về doanh!”.
“Vất vả cho ngươi !”.
Mộ Thanh vẫn bàn cờ, ngẩng đầu.
Nguyệt Sát vốn nàng phái tới huyện Hứa Dương, cách đây bảy tám chục dặm. Trừ thời gian việc, chỉ riêng việc về trong một ngày dễ dàng.
Nàng ngờ thể trở về nhanh đến . Hơn nữa còn là đầu tiên tìm nàng trong núi.
“Về doanh!” Nguyệt Sát lặp . Giọng lạnh hơn một chút.
Đêm nay khi về đến thành là khuya. Vốn tưởng thời gian trở về cũng gần với lúc Mộ Thanh thành. đợi mãi vẫn thấy nàng.
Chủ t.ử ở phủ Đô đốc tính thời gian, nhận đúng, sợ nàng gặp chuyện đường nên lập tức phái bọn họ ngoài đón.
đến tận ngoại thành vẫn thấy . Bọn họ liền giục ngựa chạy về phía đại doanh.
Trên quan đạo ngửi thấy mùi máu. Đêm mưa gió lớn. Dấu vết xóa nhiều. Mùi m.á.u cũng gió mưa thổi tản khắp nơi. Bọn họ chỉ thể từng chút một theo.
Cuối cùng phát hiện hơn mười t.h.i t.h.ể độc c.h.ế.t trong khu rừng quan đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-745.html.]
Khi tìm tới Đoạn Nhai Sơn đại quân Thủy quân cũng tiến núi. Dọc đường, bọn họ tìm liên tục truyền tin về thành. Cho tới lúc chủ t.ử vẫn nhận tin Mộ Thanh bình an.
theo tin truyền tới cách đây lâu, khi phát hiện t.h.i t.h.ể sát thủ giang hồ và tinh binh Thủy quân trong rừng thế lập tức phủ Đô đốc. Giờ chủ t.ử hẳn rời thành, đang đường tới đại doanh.
Mộ Thanh dường như chẳng để tâm tới sự lạnh lùng của Nguyệt Sát. Tay vẫn cầm quân cờ.
“Hầu Thiên thế nào?”.
“Rơi xuống vách núi. Trọng thương. c.h.ế.t!”.
Nguyệt Sát đáp.
“Vẫn còn một !”.
Lúc tiến núi, gặp của Thủy quân nên báo .
Diêu Huệ Thanh quân cờ trong tay Mộ Thanh, trong lòng khỏi kinh ngạc. Người của nàng tìm tới tận đây. Đồng đội trọng thương sống c.h.ế.t rõ. Vậy mà… nàng vẫn thể bình tĩnh đ.á.n.h cờ.
Mộ Thanh hạ quân trắng xuống.
Cạch!
Tiếng quân cờ chạm mặt bàn vang lên lạnh và sắc như tiếng đao rời vỏ.
“Truyền quân lệnh của !”.
“Lệnh Ngụy Trác Chi lập tức trở về thành, mời Cẩn Vương đến đại doanh. Nếu Vệ Úy giữ thành vòng ngoài dám cản… G.i.ế.c!”.
Nguyệt Sát im lặng .
Mộ Thanh tiếp tục:
“Truyền lệnh về doanh. Báo bình an. Đại quân cần tiếp tục tìm kiếm . Lệnh quân sư bố trí vòng vây, phong tỏa bộ Đại Trạch Sơn và Đoạn Nhai Sơn”.
“Lục soát từng tấc đất. Kẻ đầu hàng, giữ mạng. Kẻ ngoan cố chống cự, g.i.ế.c!”.
Trong phòng yên lặng đến mức thể rõ tiếng mưa ngoài cửa.
Mộ Thanh hạ một quân.
“Truyền lệnh tới tất cả điền trang quanh đây. Đêm nay đóng kín cửa. Không ai phép ngoài. Kẻ nào tò mò xem náo nhiệt, cản trở việc dẹp loạn, g.i.ế.c!”.
Ba đạo sát lệnh liên tiếp. Không khí trong phòng lập tức đổi.
Hương Nhi lén Mộ Thanh. Trong mắt đầy sợ hãi. Cho tới tận lúc , nàng vẫn luôn cảm giác chuyện đêm nay như một giấc mộng.
Trên đời thể thật sự một nữ Đô đốc? ba đạo quân lệnh nàng cuối cùng cũng tỉnh hẳn. Nữ t.ử tuổi tác chẳng lớn hơn tiểu thư nhà bao nhiêu thật sự là chủ soái của một đạo quân. Trong tay nắm quyền sinh sát.
Diêu Huệ Thanh hề sợ hãi. Ngược trong mắt còn lộ vài phần thán phục. Nàng vốn luôn tự cho khác với nữ t.ử khuê các thông thường. đến hôm nay mới đời một nữ nhân dám tòng quân, triều, nắm binh quyền. Làm những việc ngay cả vô nam nhi cũng dám .
Khí phách như thế… quả thật khiến kính phục.
“Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải và Thang Lương đang ở khe núi giữa Đại Trạch Sơn và Đoạn Nhai Sơn”.
Mộ Thanh bình tĩnh .
“Phái tìm. Sống thấy . C.h.ế.t thấy xác!”.
Giọng nàng nhẹ. Sắc mặt cũng bình tĩnh. chính sự bình tĩnh khiến cảm thấy một áp lực nặng nề như giông bão đang dồn tụ.
Nguyệt Sát im lặng một lát.
Nữ nhân … thật sự nổi giận .
“Những kẻ lảng vảng gần điền trang đều bắt sống”.
Nguyệt Sát .
Kẻ nào đêm nay dám phục sát nàng nhất định tra cho . Trước khi tìm thấy Mộ Thanh, cần gì.
“Đưa hết tới điền trang ”. Mộ Thanh .