Trong phút chốc, Hầu Thiên nên nên .
Ô Nhã A Cát thật sự về báo tin? Vậy nhảy xuống đây gì?! C.h.ế.t oan ?!
“Lão t.ử chịu c.h.ế.t uổng !”.
Ánh mắt vốn mơ hồ của Hầu Thiên bỗng sáng lên. Hắn dồn chút sức lực cuối cùng, cắm mạnh trường đao trong tay vách đá.
Keng!
Tốc độ rơi quá nhanh. Mũi đao chạm vách đá lập tức gãy đôi. Nửa lưỡi đao b.ắ.n vọt lên, xoáy qua trung cắm phập cột buồm của một chiếc chiến thuyền. Nửa còn kéo rê mặt đá, tóe một chuỗi tia lửa.
Nhìn từ xa, giữa màn đêm mưa gió, từng chùm lửa sáng rực liên tiếp nở bung vách núi. Tên lính gác chòi canh ven hồ tinh mắt thấy. Hắn lập tức biến sắc.
“Có vách núi!”.
Vừa hô, phất cờ hiệu, đồng thời thổi còi báo động. Tiếng còi lanh lảnh x.é to.ạc màn đêm. Lính tuần tra trong đại doanh Thủy quân lập tức kinh động. Các đội nhanh chóng tập hợp.
“Có địch tập kích ?!”.
Lời dứt, đồng loạt lên vách đá.
Chuỗi tia lửa vẫn đang rơi nhanh, từ giữa sườn núi lao thẳng xuống sát mặt hồ. May mắn , nửa thanh đao trong tay Hầu Thiên cuối cùng mắc một khe đá. lực giật quá mạnh khiến cánh tay trái đau nhói đến tận óc.
Khớp vai dường như trật. Có lẽ xương cũng nứt. Bàn tay còn đủ sức nắm chặt cán đao. Hắn buông tay. Cả rơi xuống mặt hồ từ độ cao nửa trượng.
Ùm!
“Có rơi xuống nước!”.
“Lên thuyền!”.
Một đội tuần tra lập tức nhảy lên thuyền nhỏ, sức chèo về phía vách đá. Đến nơi, một nửa giơ đuốc soi sáng, còn lập tức nhảy xuống nước tìm .
Chẳng bao lâu một kéo lên thuyền. Ánh đuốc soi rõ khuôn mặt. Tất cả đồng loạt sửng sốt.
“Hầu Đô úy?!”.
Hầu Thiên bất tỉnh. Tên tiểu tướng dẫn đầu lập tức ngẩng đầu lên vách núi. Sắc mặt biến đổi.
“Mau bờ!”.
“Đi báo quân sư!”.
“Đô đốc đang ở Đoạn Nhai Sơn!”.
…..
Ở một phía khác của Đoạn Nhai Sơn.
Mộ Thanh âm thầm tập kích một đội cung thủ chặn đường, đó thành công dẫn phần lớn đám sát thủ giang hồ đuổi theo . Sau vài chạy ẩn nấp, nàng tiến một khu điền trang.
Vùng phần lớn là điền trang của quan trong triều. Giữa các trang viện là những khu rừng cây ăn quả nối liền .
Đêm tối, mưa lớn, rõ phương hướng. Rất dễ lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-742.html.]
Nhìn bề ngoài, Mộ Thanh dường như chỉ đang chạy loạn, lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng phục kích một hai . thực tế, nàng vẫn luôn vòng quanh những khu rừng cây và điền trang gần đó.
Đám sát thủ cho rằng nàng lợi dụng địa hình để chia nhỏ tiêu diệt từng . một truy đuổi… Mộ Thanh đột nhiên biến mất. Không để chút dấu vết nào.
Nàng vượt qua tường một điền trang. Sau khi đáp xuống đất, lập tức cởi giày. Đi chân trần con đường lát đá vụn phía hậu viện. Nàng xách đôi giày trong tay, tiện tay nhét đống củi gần nhà bếp, đó men theo lối đá về phía sương phòng phía đông.
Đây là một điền trang lớn. Chỉ ba gian nhà chính. Hậu viện cũng nhỏ. Sương phòng phía đông dễ tìm.
Tiếng mưa rơi che khuất động tĩnh. Mộ Thanh lặng lẽ tiến . đặt chân xuống… nàng bỗng khựng .
Trong sương phòng vẫn còn ánh nến. Qua cửa sổ, thể thấy bóng một nữ t.ử đang bên bàn. Người đó cúi đầu. Dường như đang sách.
Mộ Thanh khẽ cau mày. Xui xẻo thật. Nàng vốn cho rằng giờ trong điền trang đều ngủ, nên lúc trèo tường căn bản chọn lựa, chỉ tùy tiện nhảy một nơi.
Không ngờ… nữ chủ nhân nơi còn thức.
Đám sát thủ giang hồ lúc chắc chắn bắt đầu lục soát từng điền trang quanh đây. Cách cũ thể dùng nữa. Nếu … chỉ thể tiếp tục.
Mộ Thanh nhẹ nhàng xuống cửa sổ, trong đầu nhanh chóng nghĩ cách đ.á.n.h ngất bên trong.
lúc … kẽo kẹt. Cửa phòng đột nhiên mở .
Một nha bưng bước . Vừa nghiêng đầu lập tức thấy Mộ Thanh đang xổm cửa sổ.
Hai mắt nha trợn lớn. Tay run lên. Chén tuột khỏi tay.
Mộ Thanh phản ứng cực nhanh. Nàng nghiêng lao tới, một tay đỡ lấy chén đang rơi, tay đẩy mạnh nha trở ngược phòng.
Ngay đó, Mộ Thanh lách trong. Đóng cửa. Cài then. Ống tay áo khẽ rủ xuống. Lưỡi d.a.o lạnh lẽo lập tức chỉ thẳng hai chủ tớ.
“Dám kêu một tiếng g.i.ế.c đó”.
Giọng nàng lạnh như băng.
Nha vội đưa tay bịt miệng, mặt trắng bệch. Ánh mắt Mộ Thanh đầy kinh hoảng. Rõ ràng coi nàng thành một tên dâm tặc hái hoa nửa đêm xông khuê phòng.
Nữ t.ử bên bàn từ từ dậy. Cuốn sách trong tay rơi xuống mặt bàn. Nàng Mộ Thanh. Trong mắt kinh ngạc, khó hiểu.
“Đô đốc?”.
Mộ Thanh sững . Nàng lập tức về phía lên tiếng.
Dưới ánh nến mờ một thiếu nữ bên cửa sổ. Y phục giản dị. Tóc búi gọn, chỉ cài một cây trâm. Khí chất thanh nhã, tĩnh lặng như lan mọc trong u cốc.
Diêu Huệ Thanh?!
Mộ Thanh thật sự ngờ, nơi nàng tùy tiện trèo là điền trang của Diêu phủ. Rõ ràng cách đây lâu nàng mới từng đến nơi . Chỉ là đêm nay từ đầu đến cuối nàng đều tập trung ứng phó với đám sát thủ, chú ý chạy tới .
“Đô đốc đêm khuya tới đây là chuyện gì?”.
So với sự bất ngờ của Mộ Thanh, Diêu Huệ Thanh bình tĩnh nhanh. Nàng bộ dạng chật vật, cả dính đầy bùn đất của Mộ Thanh. Lại ngửi thấy mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
Chỉ trong chốc lát đoán đối phương trải qua một trận sinh tử. điều khiến nàng hiểu là ngay bên Đoạn Nhai Sơn chính là đại doanh Thủy quân Giang Bắc.
Rốt cuộc kẻ nào to gan đến mức dám phục sát chủ soái của một đạo quân ngay sát doanh trại?