Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 740

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:09
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh lập tức hiểu ý . Dáng hai đều khá mảnh. Hầu Thiên tuy cao hơn nàng đôi chút, nhưng giữa đêm mưa thế khó rõ. Đám sát thủ áo choàng ngoài của nàng còn. Hầu Thiên bảo nàng mặc áo của tự mồi nhử, dẫn đám sát thủ hướng khác.

“Không cần!”.

Mộ Thanh lạnh giọng từ chối.

“Đã trở về đại doanh cầu viện”.

“Ngươi thật sự tin thằng nhãi tham sống sợ c.h.ế.t đó?”.

Nhắc tới Ô Nhã A Cát, Hầu Thiên lập tức nổi giận.

“Lão t.ử khinh nhất loại như ! Tranh đường sống với , tham sống sợ c.h.ế.t! Nếu ở Tây Bắc, lão t.ử một thương đ.â.m c.h.ế.t từ lâu !”.

“Ngươi cũng chẳng ưa gì ”. Mộ Thanh bình thản hỏi: “Vậy còn liều mạng cứu ?”.

Hầu Thiên nghẹn . Một lát mới khổ:

“Ngươi tưởng lão t.ử chắc?”.

Lòng Mộ Thanh chợt trầm xuống. Trong bóng tối, nàng im lặng hồi lâu. Rồi khẽ hỏi:

“Ngươi trúng tên ?”.

Nếu mũi tên thực sự tẩm kịch độc, Hầu Thiên trúng đáng lẽ độc phát mà c.h.ế.t từ lâu. Hắn vẫn bình an đến tận bây giờ. Không đang gạt nàng thì còn thể là gì?

“Chỉ sượt qua thôi ?”. Mộ Thanh lên tiếng hỏi.

Trong bóng tối đặc quánh, Hầu Thiên rõ vẻ mặt nàng, nhưng vẫn đầu về phía , bật khùng khục.

“Tiểu t.ử nhà ngươi, lạnh cóng đến mức trông chẳng khác gì con gấu ch.ó mà đầu óc vẫn nhanh nhạy như thế. Thảo nào thăng quan nhanh như diều gặp gió”.

Câu chẳng khác nào thừa nhận.

Mộ Thanh im lặng một lát. Nàng vốn thở phào, nhưng thở dâng lên nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ lạnh nhạt :

“Cái bộ dạng t.h.ả.m hại của ngươi vẫn còn cứu . Chỉ cần đừng tự tìm đường c.h.ế.t”.

Hầu Thiên ngửa mặt lớn.

“Sắp xuống gặp Diêm Vương , thế mà lão t.ử bắt đầu thấy ngươi thuận mắt”.

Có lẽ vì cái c.h.ế.t ở quá gần, bỗng nhớ tới những năm tháng nơi Tây Bắc. Khi , theo Đại tướng quân rong ruổi sa trường, c.h.é.m g.i.ế.c giữa đại mạc. Mỗi nguy hiểm ập tới, bọn họ cũng vẫn như thế.

Không ai c.h.ế.t giữa tiếng lóc bi thương. Bởi , khi chiến hữu trọng thương, những còn sẽ bên cạnh, , mở miệng những câu thô tục bỗ bã, cho đến khi tận mắt từng cùng sinh t.ử mỉm nhắm mắt.

Bọn họ bao giờ . Nếu thật sự thì sẽ cầm đao g.i.ế.c địch. Lấy m.á.u của kẻ thù tế vong linh .

Tên nhóc cũng là cùng một kiểu với bọn họ. Đến đêm nay Hầu Thiên mới rõ điều . Chỉ tiếc… e rằng còn sống bao lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-740.html.]

Mũi tên độc chỉ sượt qua cánh tay.

Đêm nay dầm mưa suốt một quãng đường dài, đó còn ngâm dòng nước lạnh buốt, nhờ độc tính mới phát tác chậm hơn. lúc , nửa bên của tê dại đến tận thắt lưng. E rằng qua nổi đêm nay.

Hắn nghĩ kỹ . Dù cũng c.h.ế.t. Vậy thì c.h.ế.t cho đáng. Nếu thể giữ mạng cho tên nhóc , coi như cũng uổng cái c.h.ế.t .

“Không đám sát thủ tìm đến . Ta ngoài xem thử”.

Hầu Thiên .

“Nếu gặp chúng, sẽ dẫn chúng , vòng lên Đoạn Nhai Sơn. Trên đỉnh núi vách đá, bên chính là đại doanh Thủy quân. Ta sẽ dùng cái mạng đổi lấy viện binh”.

“Cái hang thể trốn lâu. Tiểu t.ử nhà ngươi đầu óc lanh lợi, tự lo lấy ”.

Hắn dừng một chút .

“Đêm nay nếu lão t.ử c.h.ế.t thật, cứ đào đại cái hố nào chôn xuống là . Không cần phí công đưa t.h.i t.h.ể về quê. Ta từ nhỏ cha , chẳng ai chờ. Sau mỗi dịp lễ tết, nếu còn nhớ đến , mang tới mộ một bầu rượu nóng với một đĩa thịt dê nướng là ”.

Hầu Thiên từ nhỏ mồ côi. Hắn một lão ăn mày nhặt về nuôi trong ngôi miếu hoang. Sau khi lão ăn mày c.h.ế.t, liền tòng quân. Bao nhiêu năm qua vẫn một một . C.h.ế.t cũng chẳng vướng bận. Nếu còn chút tiếc nuối… thì chỉ là nhớ hương vị rượu nóng và thịt dê nướng của Tây Bắc.

“Ngươi…”.

Mộ Thanh nhảy khỏi mô đá định lên tiếng thì Hầu Thiên nhặt áo ngoài ném thẳng mặt nàng.

Tầm lập tức tối sầm. Đợi đến khi Mộ Thanh kéo chiếc áo xuống, bên tai chỉ còn một tiếng nước b.ắ.n mạnh. Hầu Thiên lao khỏi cửa hang, nhảy xuống sông.

Mộ Thanh lập tức đuổi theo.

Mưa vẫn như trút nước. Mặt sông tối đen cuồn cuộn, Hầu Thiên dòng nước xiết nuốt mất, chẳng còn thấy bóng dáng.

Nàng ở cửa hang, sắc mặt liên tục đổi. Cơn rét run và từng đợt đau quặn bụng vẫn ngừng hành hạ thể. đầu óc Mộ Thanh vận chuyển cực nhanh.

Bọn họ gần Đoạn Nhai Sơn. Đám sát thủ nhất định sẽ tìm cách ngăn họ lên núi. Nếu nàng là chúng, để chắc chắn sơ suất, nàng nhất định sẽ bố trí mai phục ngay con đường thuận tiện nhất dẫn lên đỉnh.

Hầu Thiên men theo dòng sông mà . Nếu chủ động dẫn đám sát thủ , tất nhiên sẽ chọn con đường dễ phát hiện nhất. Muốn đuổi kịp nàng đường tắt.

Mộ Thanh ngẩng đầu vòm hang. Ngọn núi cao, bên phần lớn là đất canh tác. Ngay cửa hang một cây cổ thụ mọc xiên, cành cây vươn ngang qua vách đá. Có thể mượn nó để leo lên.

Nàng thò ngoài quan sát, nhanh chóng thấy một cành lớn chìa ngay phía cửa hang. Mộ Thanh với tay nắm lấy, dùng sức đu lên.

Quả nhiên, ngọn núi cao.

Nàng men theo cây, bám đá núi và những bụi cỏ mọc chen trong khe mà leo lên . Hai tay lạnh cứng, gần như mất cảm giác. nàng mặc kệ.

Vừa lên tới đỉnh, Mộ Thanh lập tức chạy thẳng về phía Đoạn Nhai Sơn. Dọc đường hề gặp một tên sát thủ nào. Sự yên tĩnh khác thường chẳng những khiến nàng yên tâm, trái còn cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mạnh.

Quả nhiên! Vừa đến gần Đoạn Nhai Sơn, nàng mơ hồ thấy tiếng tên xé gió.

Hầu Thiên lên khỏi bờ sông liền gặp phục kích. Hắn sớm đoán điều . Ngay lập tức lăn bụi cỏ, lao thẳng rừng, mượn những cây lớn tránh mưa tên, liều mạng chạy về phía đỉnh núi.

Lúc , phần lớn nửa bên mất cảm giác. Chỉ còn chân trái vẫn đủ tri giác để dò đường. Ngay cả tai mắt cũng dần trở nên trì độn. Hắn gần như chỉ dựa ý chí mà chạy.

Loading...