Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 736
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:22:05
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường phía còn xa, truy binh bám sát phía . Ai cũng hiểu lúc tuyệt đối thể dừng , nhưng bọn họ buộc dừng.
Mộ Thanh đưa mắt quanh.
Đêm nay, nàng dẫn theo mười ba rời khỏi quân doanh. Đến lúc , bên cạnh nàng chỉ còn năm : Hầu Thiên, Lưu Hắc Tử, Thạch Đại Hải, Ô Nhã A Cát và Thang Lương.
“Ta cần một lập tức về đại doanh báo tin”.
Mộ Thanh trầm giọng .
Đêm nay, dựa sức của mấy bọn họ để thoát khỏi đám sát thủ gần như là chuyện thể. Thượng sách duy nhất lúc chính là cầu viện.
Đám sát thủ giang hồ dù võ công cao đến , một khi đối mặt với đại quân cũng chỉ đường thúc thủ chịu trói.
vấn đề là: Ai sẽ trở về báo tin?
“Lát nữa, chọn ở đây ẩn nấp. Những còn theo lên rừng đá sườn dốc. Đợi chúng dẫn đám sát thủ , báo tin lập tức nhân cơ hội rời khỏi đây”.
Điều cũng nghĩa, chọn về báo tin sẽ một đường sống. Còn những ở mồi nhử… gần như chắc chắn c.h.ế.t.
Ai sẽ là trở về?
“Ta !”.
Thạch Đại Hải là đầu tiên lắc đầu.
“Ta là vệ của Đô đốc, lúc liều mạng bảo vệ Đô đốc mới đúng!”.
“Ta cũng . Chân cẳng nhanh”.
Lưu Hắc T.ử , giọng Giang Bắc học theo Thạch Đại Hải chẳng khác là bao.
“Lão t.ử mà về đại doanh, dù gọi viện binh tới thì cũng chỉ kịp nhặt xác các ngươi!”.
Lời Hầu Thiên tuy thô, nhưng lý.
Trong những còn , là một trong những sức chiến đấu mạnh nhất. Nếu rời , những ở e rằng căn bản thể chống đỡ đến lúc viện binh tới.
Mộ Thanh hiểu điều đó nên ép , chỉ chuyển ánh mắt sang Thang Lương và Ô Nhã A Cát.
Nàng chợt nhớ đến huấn luyện leo vách đá bên hồ Đại Trạch. Khi Thang Lương leo trèo nhanh nhẹn hơn , từng thường núi sâu hái thuốc, hẳn quen đường rừng. Nàng vốn định chọn Thang Lương. Mộ Thanh sang, còn kịp mở miệng, Ô Nhã A Cát :
“Để !”.
Mọi đều sững .
Ô Nhã A Cát thu trong bụi cỏ, cách một quãng. Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cỏ cây, ai rõ vẻ mặt .
Hầu Thiên nheo mắt, ánh sắc như chim ưng quét qua khuôn mặt gầy gò của thiếu niên.
“Thang Lương quen đường rừng. Ngươi tự thấy giỏi hơn ?”.
“Ta là Ô Nhã tộc, từ nhỏ lớn lên giữa núi sâu rừng thẳm, rừng chắc kém . Huống hồ võ công của còn khá hơn một chút. Nếu đường trở về báo tin gặp mai phục, ít nhất cũng thể chống đỡ lâu hơn ”.
Ô Nhã A Cát xổm trong bụi cỏ, thần sắc khó dò, giọng phảng phất chút giễu cợt. Hầu Thiên trừng mắt . Hai ánh mắt chạm giữa màn đêm, cỏ dại xung quanh gió núi thổi nghiêng ngả.
Bầu khí đang căng như dây đàn, Thang Lương hiền:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-736.html.]
“Vậy để A Cát . Ta ở cùng Đô đốc cũng ”.
Vừa ai cũng Mộ Thanh vốn định chọn Thang Lương. Một cơ hội sống khác giành mất, mà thiếu niên sơn cước vẫn chất phác như chẳng chuyện gì.
Hầu Thiên liếc Thang Lương, chân mày càng nhíu chặt.
“Nhìn !”.
Mộ Thanh lúc mới lên tiếng. Nàng về phía Ô Nhã A Cát. Thiếu niên đang cách đó xa liền ngẩng đầu.
Mộ Thanh giơ tay chỉ về phía .
“Nơi là Đại Trạch Sơn. Đi thẳng thêm mười dặm nữa là Đoạn Nhai Sơn. Chúng sẽ rút theo hướng . Sau khi dẫn viện binh tới, ngươi cứ men theo hướng đó mà tìm”.
Hầu Thiên lập tức phắt sang nàng, mày nhíu càng sâu. Nàng thật sự định để thằng nhóc ngoại tộc báo tin? Chẳng lẽ nàng ? Tên nhóc rõ ràng đang tranh lấy cơ hội sống của đồng đội. Tham sống sợ c.h.ế.t như , chừng thoát khỏi đây sẽ bỏ chạy mất dạng.
Ô Nhã A Cát Mộ Thanh thật lâu.
Trong bóng tối, đôi mắt nàng sáng như . Ngón tay vẫn chỉ về hướng rút lui, giọng trầm mà kiên định.
Hắn cúi đầu, im lặng một lát gật đầu: “Được!”.
“Lên sườn dốc!”.
Không còn thời gian để chậm trễ.
Ô Nhã A Cát gật đầu, Mộ Thanh lập tức dẫn rời khỏi bụi cỏ tảng đá. Trước khi , nàng gom một ít cỏ dại phủ lên để ngụy trang, đó lui dựng những ngọn cỏ giẫm rạp, xóa sạch dấu vết cho đến tận sườn dốc.
Trên sườn dốc một khu rừng đá, là nơi thích hợp để ẩn nấp. Mộ Thanh dẫn nấp một tảng đá lớn xuống.
Đá lạnh buốt, lạnh như xuyên tận xương.
Đêm sâu, núi cao, nơi hứng trọn từng trận gió rít. Gió càng lúc càng dữ, ẩm lạnh lẽo thấm qua chiến bào, rét đến mức khiến run lên.
Năm sát sưởi ấm, ai một lời. Bọn họ đều hiểu, khu rừng đá là nơi ẩn . Đám sát thủ đương nhiên cũng hiểu. Một khi đuổi tới đây, chúng nhất định sẽ lục soát từng tấc một.
Lẽ bọn họ tiếp tục chạy. giờ đây, họ chủ động ở , chờ đợi một trận g.i.ế.c chóc gần như chắc chắn sẽ lấy mạng . Chỉ để mồi nhử. Chỉ để đổi lấy cơ hội cho một phá vòng vây, trở về đại doanh điều binh núi, bao vây đám sát thủ giang hồ , bắt sống chúng, moi kẻ chủ mưu phía … và báo thù cho những chiến hữu c.h.ế.t!
“Đô đốc!”. Một tiếng gọi khe khẽ vang lên.
Mộ Thanh sang, thấy gọi là Thang Lương.
Gió núi cuốn lá khô và cành vụn quất mặt đau rát. Thiếu niên co gối cạnh Hầu Thiên, cúi đầu, ngập ngừng hồi lâu mới hỏi:
“Đô đốc từng sẽ rèn chúng thành một đội quân thép, khiến ai dám xâm phạm. Nếu... nếu đêm nay c.h.ế.t ở nơi rừng sâu núi thẳm , khi đại nghiệp thành công, Đô đốc thể phái về quê với cha rằng... cũng từng là một trong đội quân , ?”.
Mộ Thanh lặng . Sống mũi bỗng cay xè.
Nàng chợt nhớ đến lính trẻ lấy đỡ mũi tên độc cho nàng khi phá vòng vây. Nàng nhớ rõ tên , chỉ còn một chút ấn tượng mơ hồ.
Hắn là một trong những tinh binh đầu tiên của Trại Đặc huấn theo nàng về Thịnh Kinh. Sau khi phá vụ án nữ thi áo đỏ, triều đình từng ban thưởng cho mỗi hai mươi lượng bạc. Nàng nhớ từng gửi bạc về quê, chữa bệnh cho đau ốm quanh năm. Cũng chính vì , nàng mới quyết định lấy bổng lộc của thuê tiêu cục, giúp tướng sĩ gửi tiền về nhà.
Thế mà cho đến khi c.h.ế.t nàng vẫn tên .