Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 716
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:45
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:45
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Tin tức Ngụy Trác Chi đều xuất phát từ những công t.ử thuộc các phủ quan . Nghe giọng , vẻ đám hề bàn tán chuyện xảy tại Ngọc Xuân Lâu đêm qua. Nghĩ , Mộ Thanh mới yên tâm.
Chuyện phủ Đô đốc náo loạn lớn như , giấu là thể. Chỉ cần đừng để đến mức thiên hạ đều là .
So với chuyện đó, điều Mộ Thanh quan tâm hơn lúc là Ngọc Xuân Lâu.
Nữ t.ử tử vong trong con hẻm phía nam thành sáng hôm qua chính là của Ngọc Xuân Lâu. Ngụy Trác Chi hai thành đều lấy cớ thăm cố nhân. Lần nàng đoán tìm lẽ ở thanh lâu.
Hôm nay tự nhắc đến Ngọc Xuân Lâu. Lẽ nào con gái mà vẫn canh cánh trong lòng... thật sự là một kỹ nữ ở đó?
Ngụy Trác Chi hề giấu giếm:
“Hôm nay đến đây là dẫn ngươi tới Ngọc Xuân Lâu gặp một ”.
Sự việc đến nước , quả thực chẳng còn gì cần che giấu nữa.
“Ai?”. Mộ Thanh hỏi.
“Gặp ngươi sẽ ”.
Ngụy Trác Chi cố tình úp mở, nhưng trong mắt thoáng hiện vẻ lo âu.
“Người sát hại đêm hôm chính là nha cận của nàng . Ta hứa sẽ mời ngươi đến Ngọc Xuân Lâu một chuyến. Vừa lúc rời , để nàng một trong phòng, thực sự yên tâm. Ngươi thể cùng ngay bây giờ ?”.
Mộ Thanh liền sang Vu Cẩn. lúc , Vu Cẩn cũng bắt mạch xong.
“Sức khỏe của khá hơn nhiều ”.
“Đa tạ đại ca”.
Mộ Thanh nhờ Vu Cẩn bắt mạch vốn chỉ để chứng minh chuyện đêm qua, bởi cũng chẳng mấy để tâm đến kết quả. Lúc nàng quan tâm đến vụ án hơn, bèn hỏi:
“Đại ca dùng điểm tâm ?”.
“Ta ”.
Vu Cẩn lắc đầu, rõ ràng nàng lập tức rời .
“ ăn gì ? Phá án tuy gấp, sức khỏe của cũng để tâm”.
“Muội thể xe ngựa, tiện thể ăn đường. Đại ca cứ dùng bữa ở phủ hẵng về vương phủ”.
Mộ Thanh quyết định. Nàng sắp tới Ngọc Xuân Lâu, dù cũng là chốn thanh lâu kỹ viện, Vu Cẩn xưa nay thích những nơi như , nên nàng định để ở .
Nào ngờ Vu Cẩn bất đắc dĩ thở dài.
“Huynh chúng hiếm khi mới dịp gặp . Hôm nay cũng việc gì, nếu chê đại ca vướng chân, cùng một chuyến ”.
Mộ Thanh bất ngờ, nhưng Vu Cẩn ngỏ lời, nàng cũng tiện từ chối. Nàng sang dặn Nguyệt Sát chuẩn xe ngựa, bảo Dương thị gói một ít điểm tâm mang theo.
Mải lo thu xếp việc, nàng hề nhận ánh mắt phức tạp khó tả của Vu Cẩn.
Xe ngựa của phủ Đô đốc tuy lớn, bên trong bài trí vô cùng tinh tế. Bốn phía bọc gấm hoa, chiếc bàn vuông nhỏ bày mấy chiếc bánh bao chay cùng bốn đĩa điểm tâm tinh xảo.
Hai đối diện . Mộ Thanh cầm một chiếc bánh bao chay, Vu Cẩn thì nhón một miếng bánh táo sợi vàng.
Phong thái dùng bữa của vô cùng tao nhã, ôn hòa, khác hẳn vẻ uy nghi, cao ngạo của Bộ Tích Hoan.
Mộ Thanh thì tùy ý hơn nhiều. Sống lâu trong quân ngũ, ngay cả ăn cơm cũng nhanh như đ.á.n.h trận, nàng sớm thành thói quen. Hơn nữa hôm nay còn vội tới Ngọc Xuân Lâu tra án, chiếc bánh bao trong tay chẳng mấy chốc nàng ăn sạch.
Vu Cẩn thấy khẽ nhíu mày.
“Ăn chậm thôi. Đại ca bắt mạch phát hiện mắc thêm bệnh dày”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-716.html.]
Mộ Thanh cũng ăn quá nhanh cho sức khỏe, nhất thời chột , chỉ ậm ừ cho qua. Nàng đưa tay lấy một miếng điểm tâm, thuận miệng hỏi:
“Chẳng sức khỏe khá hơn ...”.
Nào ngờ câu , thần sắc Vu Cẩn bỗng trở nên phần khó tả. Hắn cụp mắt, khẽ đáp:
“Ừm, đúng là khá hơn . Chỉ điều...”.
Hử?
“Chỉ điều gì?”.
“Không gì”.
Vu Cẩn đáp: “Chỉ dấu hiệu âm hư nội nhiệt. Lát nữa về, đại ca kê cho một thang thuốc, bảo trong phủ sắc uống là ”.
Hắn nhẹ tênh, nhưng Mộ Thanh cảm thấy gì đó đúng. Nếu thật sự chỉ là bệnh vặt, vì thần sắc đại ca vẻ né tránh, thậm chí còn ngượng ngùng?
Bản nàng chẳng cảm thấy trong gì khác thường, hiển nhiên bệnh nặng. Còn nếu chỉ là chút chứng bệnh uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi, đại ca càng chẳng lý do gì giấu nàng.
Vậy úp úp mở mở gì?
Trong xe ngựa tối. Mộ Thanh chăm chú Vu Cẩn. Đôi mắt nàng vốn sắc bén, lúc càng sáng quắc như thể thấu bí mật.
“Đại ca, âm hư nội nhiệt rốt cuộc là bệnh gì?”.
Bệnh nghề nghiệp phát tác. Không hỏi cho rõ, nàng nhất định chịu thôi.
“Không gì đáng ngại...”.
“Huynh thật cho ”.
Vu Cẩn khẽ ho một tiếng, tránh ánh mắt truy vấn của nàng.
“Chỉ là... lúc bắt mạch sáng nay, thấy hai má ửng đỏ, mạch tượng dấu hiệu ngũ tâm phiền nhiệt, là biểu hiện của âm hư nội nhiệt. Nói đơn giản thì... thận hỏa vượng, dẫn đến thận âm hư”.
Mộ Thanh tuy hiểu nhiều về y lý, nhưng bốn chữ “thận hỏa vượng thịnh” thì nàng vẫn hiểu.
Ý của đại ca là... Nàng đang d.ụ.c cầu bất mãn?
“Muội cần lo”.
Vu Cẩn vẫn nghiêm túc như đang về một chứng bệnh hết sức bình thường.
“Không vấn đề lớn, chỉ là hỏa khí uất kết trong . Đại ca sẽ kê cho một phương t.h.u.ố.c tư âm giáng hỏa, thanh can lý tỳ. Uống một thời gian, điều dưỡng là ”.
“...”
Mộ Thanh lặng lẽ mặt sang cửa sổ.
Chiếc bánh bao chay ăn lúc nãy dường như nghẹn ngay giữa cổ họng, ho cũng chẳng ho nổi.
Xe ngựa chậm rãi lăn con đường lát đá xanh. Sáng sớm, phố xá vẫn còn thưa thớt bóng . Gió nhẹ vén rèm gấm, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, soi rõ đôi tai đỏ bừng cùng vẻ mặt ảo não của thiếu niên.
Nàng đúng là tự chuốc họa ! Chỉ vì nhất thời giải thích chuyện đêm qua thế nào, ngu ngốc để đại ca bắt mạch.
Nàng quên mất là thần y! Chẳng những bắt mạch đêm qua nàng căn bản hề thất , ngay cả chút tâm tư khó cũng thấu!
là họa từ miệng mà ! Còn cái bệnh nghề nghiệp c.h.ế.t tiệt nữa!
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.