Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 714

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:43
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan , khóe môi cong lên đầy ý vị.

“Tạm thời”.

Mộ Thanh cũng cảm thấy chỉ thể là tạm thời. Trước khi rời , Nguyên Mẫn từng định để cung nữ bên cạnh nàng, chứng tỏ bà vẫn còn nửa tin nửa ngờ. Chẳng qua vì hề nghi ngờ An Hạc, nhất thời thể lý giải chuyện mặt nạ nên mới tạm thời bỏ qua.

Bộ Tích Hoan khẽ thở dài. Thực , cách nhất vẫn là để Vô Ảnh nàng cho đối phương nghiệm , nhưng nàng lo sẽ xảy nguy hiểm nên nhất quyết chịu, bởi mới đành bày chuyện đêm nay. Nghĩ đến đây, bật .

“Ban đầu vi phu còn cảm thấy chủ ý của nương t.ử chẳng ho gì. Bây giờ nghĩ , thấy tuyệt”.

“Ừm?”.

Trực giác mách bảo Mộ Thanh rằng thứ Bộ Tích Hoan đang nghĩ tới chắc chắn chẳng chuyện gì.

“Bây giờ trong cung chuyện của nàng và . Sau vi phu đến đây ban đêm cũng chẳng cần tránh tai mắt khác nữa, càng cần nửa đêm rời ”.

Bộ Tích Hoan khẽ, giọng điệu vui vẻ vô cùng.

Quả nhiên!

Mộ Thanh bực vỗ lên cánh tay Bộ Tích Hoan, hiệu cho đừng vuốt nữa. Mị độc trong nàng giải .

“Giữa thì chuyện gì? Sao ?”.

Bộ Tích Hoan chẳng chịu dừng tay, trái động tác càng thêm dịu dàng, giọng cũng quyến rũ mê .

“Nương t.ử đêm nay suýt nữa ăn sạch vi phu, giờ nhớ, chẳng lẽ chịu trách nhiệm?”.

Xì!

Nàng ở , , hơn nữa nàng còn sấp , như thì nàng mà “ăn” ?

Mộ Thanh vô tình xoay sang chỗ khác.

“Đợi ngày nào đó thật sự ăn , hẵng bắt chịu trách nhiệm”.

Lời quả thực táo bạo, Bộ Tích Hoan xong vô cùng vui vẻ, chỉ là trong lòng chút ngổn ngang. Chẳng lẽ còn đợi đến ngày đại hôn, một ngày nào đó nàng nhịn nổi mà thật sự “ăn” ?

Chuyện thế , nữ t.ử khác lẽ , nhưng nàng thì chắc. Thanh Thanh của xưa nay vẫn luôn bản lĩnh khiến bất ngờ.

Vừa nghĩ đến đó, Mộ Thanh bỗng xoay , ánh mắt đầy nghi hoặc. Nàng vén chăn gấm lên, định bên trong.

Bộ Tích Hoan vội vàng đè chặt chăn xuống, chẳng là tức buồn .

“Thanh Thanh!”.

Mộ Thanh , ánh mắt vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng giọng đầy nghi hoặc.

“Mị độc trong giải hết , vẫn còn...”.

“Còn cái gì!”.

Bộ Tích Hoan bực bội ngắt lời, trong mắt lộ rõ vẻ tức tối bất đắc dĩ.

“Vi phu lạnh nhạt như nương tử. Ngày nào đó nếu vi phu trúng mị độc, cho dù uống t.h.u.ố.c giải, chỉ cần nương t.ử còn trong lòng, phản ứng cũng chẳng thể nào biến mất ngay ”.

Mộ Thanh ngẫm nghĩ một lát.

“Cũng . Có phản ứng là chuyện ”.

“...”

lạnh lùng từ chối . Ta chỉ cảm thấy... đối mặt với là một thử thách quá lớn đối với ý chí của mà thôi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-714.html.]

Nếu , việc gì nàng lưng về phía ?

Lời thổ lộ lập tức quét sạch chút phiền muộn còn vương trong mắt nam tử. Ý chậm rãi lan , rạng rỡ như sóng thu lay động. Hắn siết nàng lòng, giọng đầy trêu ghẹo:

“Ừm, đây lẽ là lời âu yếm lọt tai nhất mà nương t.ử từng với ”.

Mộ Thanh chỉ khẽ hừ một tiếng, chẳng buồn đáp . Chính nàng cũng nhớ từ bao giờ những lời như thế.

Gối đầu lên cánh tay rắn chắc của , ngửi mùi hương thông thanh mát nhàn nhạt, suy nghĩ của nàng bất giác trôi xuống lớp chăn dày. Nàng thể cảm nhận rõ khát vọng nóng bỏng của . Chỉ tiếc lúc nãy trong chăn tối quá, nàng kịp rõ. Bây giờ , Bộ Tích Hoan tinh ý giữ chặt mép chăn, chẳng để lộ lấy một kẽ hở.

“Thanh Thanh, thấy khó chịu...”.

Trong màn trướng tĩnh lặng, giọng Bộ Tích Hoan bỗng trầm xuống, mang theo chút khàn khàn.

“Nàng chuyện với một lát ?”.

Hắn cần tìm chuyện gì đó để phân tán tâm trí. Nếu , trong đầu sẽ chỉ là nàng; đến lúc , đừng ngủ, ngay cả kiềm chế bản cũng trở thành một việc vô cùng khó khăn.

Nghĩ kỹ , đêm nào cũng chung chăn gối với nàng, dường như cũng chắc là chuyện đáng mừng.

“Được thôi!”.

Mộ Thanh gật đầu: “Chàng chuyện gì?”.

“Hay nương t.ử kể chuyện của nàng?”.

Hắn thuận miệng đề nghị.

“Chuyện của quanh quẩn cũng chỉ xác c.h.ế.t. Hay là kể chuyện của ”.

Mộ Thanh lập tức đẩy ngược câu hỏi về phía . Còn đầy trăm ngày nữa, nàng nhất định chịu sập bẫy.

Bộ Tích Hoan bật , cũng ép nàng. Suy nghĩ một lát, bắt đầu kể những chuyện thuở nhỏ trong vương phủ.

Ký ức năm sáu tuổi của khá mơ hồ. Điều còn đọng rõ nhất chỉ là những tỳ , con thứ trong phủ, cùng vẻ u sầu quanh năm chẳng tan gương mặt mẫu phi.

Đó vốn chẳng những chuyện vui vẻ gì, nhưng Mộ Thanh vẫn yên lặng lắng , từ đầu đến cuối hề ngắt lời.

Nằm trong vòng tay ấm áp của , nàng hiếm khi cảm thấy thư thái và lười biếng đến . Tựa đầu n.g.ự.c , chậm rãi kể chuyện xưa, mắt nàng dường như hiện lên ánh đèn cung thất lung linh, tiếng đàn sáo dìu dặt, tiếng của những mỹ nhân trong phủ, xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa.

Miên man nghĩ ngợi một hồi, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Sau một đêm gần như thức trắng, cuối cùng nàng chống nổi mệt mỏi, chìm giấc ngủ.

Nghe nhịp thở nàng dần trở nên đều đặn, Bộ Tích Hoan cụp mắt xuống, trong lòng khỏi bật .

Đây là đầu tiên kể chuyện cho khác , kể đến mức khiến ngủ mất.

Chẳng lẽ thật sự tài kể chuyện đến ?

Hắn chợt nhớ thuở nhỏ, mỗi khi nửa đêm tiếng đàn hát ồn ào trong vương phủ đ.á.n.h thức, mẫu phi cũng thường ôm lòng, kể chuyện cho đến khi ngủ .

Khóe môi Bộ Tích Hoan khẽ cong lên.

Hắn cẩn thận rút cánh tay khỏi đầu Mộ Thanh, đó một chiếc gối mềm, đắp kín chăn cho nàng mới nhẹ nhàng xuống giường.

Căn phòng thu dọn sạch sẽ, chỉ còn những vết kiếm hằn sâu sàn gỗ lê sập. Trên bàn đặt sẵn một khay y phục sạch sẽ mới tinh. Bộ Tích Hoan áo trong, đến bên cửa sổ, lặng lẽ màn đêm.

Đợi đến khi ngọn lửa nóng bỏng trong lắng xuống, mới rón rén trở sập, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Một đêm cứ thế bình yên trôi qua.

 

Loading...