Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 709
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:38
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời thì tình ý vô hạn, nhưng ánh mắt mặt chút trách móc lẫn bất đắc dĩ.
Rõ ràng là nàng ép tới. Hại bày cả một màn kịch ở phủ Nội Vụ Tổng Quản để kiếm cớ đường đường chính chính xuất cung. Giờ tới , nàng còn bắt tiếp tục diễn.
Bộ Tích Hoan đương nhiên hiểu nàng đang tính toán điều gì. Chính vì hiểu, trong lòng mới xót xa vui đến khó tả.
Xót xa vì nếu đêm nay thật sự lừa tai mắt trong cung, thanh danh của nàng e rằng cũng chẳng còn bao nhiêu. Vui vì tấm chân tình vẫn cẩn thận che chở bấy lâu, cuối cùng còn chỉ là một phía.
Mộ Thanh cũng xuống, vẻ mặt lạnh nhạt như băng.
“Bệ hạ nếu gặp vi thần, chỉ cần hạ chỉ triệu kiến trong buổi thiết triều ngày mai là ”.
Nàng nghiêm chỉnh.
“Hơn nữa, vi thần nhận lệnh của Tướng quốc, sáng mai vốn định cung yết kiến, bẩm báo tình hình luyện binh”.
Bộ Tích Hoan mỉm . Ánh mắt dịu dàng đến mức gần như thể kéo chìm .
“Trẫm ”.
“Trẫm nhớ ái khanh”.
“Chẳng lẽ ái khanh hề nhớ trẫm một chút nào ?”.
Mộ Thanh ánh mắt đến nổi da gà. Không hiểu nàng nhớ tới giấc mơ quái đản đêm qua.
Nhìn bộ dạng phong lưu thành thạo cùng những lời tình ý thốt lúc , nàng thật sự khó tin là một kẻ từng trải.
“Bệ hạ tới, cũng gặp vi thần ”.
Mộ Thanh lạnh lùng .
“Xin Bệ hạ hồi cung. Vi thần cung tiễn”.
Ngoài miệng cung tiễn, nhưng nàng vẫn yên ghế, ý dậy.
Bộ Tích Hoan .
“Ái khanh quả thật vô tình. Trẫm cất công đến tận đây, chẳng lẽ ngay cả vài chén rượu cũng chịu bồi?”.
“Xin Bệ hạ thứ tội. Trong phủ vi thần rượu”.
“Vậy uống cũng ”.
“Trà nóng ”.
“Trà nguội Trẫm cũng chê”.
Một cố tình trêu ghẹo. Một lạnh lùng cự tuyệt. Kẻ xướng họa, phối hợp đến mức tự nhiên như thật.
Đám cung nhân lầu từng câu rõ mồn một, ai nấy đều âm thầm kinh hãi.
Vị Anh Duệ Đô đốc ... quả thật ngông cuồng đến mức chẳng coi thiên uy gì.
lúc , lầu vang lên tiếng nước rót chén. Ngay đó là tiếng ấm đặt mạnh xuống bàn “cạch” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-709.html.]
Đám cung nhân bên gần như đều tự hiểu ý nghĩa của âm thanh : Uống nhanh mau !
Thế nhưng trong phòng, giữa hai chén nguội xuất hiện thêm một chiếc bình ngọc nhỏ. Đó là thứ Mộ Thanh lấy từ trong n.g.ự.c áo .
Bộ Tích Hoan chiếc bình, nhướng mày.
Mộ Thanh . Nàng chỉ nhúng đầu ngón tay nước , chậm rãi mặt bàn một chữ.
“Xuân”.
Bộ Tích Hoan chữ , khóe môi lập tức cong lên. Hắn cũng lấy từ trong n.g.ự.c áo một chiếc bình nhỏ. Rồi bắt chước nàng, nhúng tay , tiếp phía một chữ.
“Dược”.
Hai chữ liền thành một từ chỉnh. Một bên là nét chữ thanh thoát, sắc sảo, mang theo khí thế lạnh lùng dứt khoát. Một bên phóng khoáng, ung dung, trong từng nét vẫn ẩn giấu khí độ bao quát sơn hà.
Bộ Tích Hoan hai chữ bàn, Mộ Thanh. Ánh mắt càng lúc càng sâu. Hắn thành tiếng, chỉ dùng khẩu hình chậm rãi:
“Nương t.ử và vi phu quả nhiên tâm linh tương thông”.
Mộ Thanh liếc một cái.
Hóa ... Hai nghĩ đến cùng một kế sách.
Phượng giá của Thái Hoàng Thái hậu rầm rộ tiến thẳng đến cổng phủ Đô đốc, thậm chí chẳng buồn cho thông báo .
Huyết Ảnh lúc đang cải trang thành Thôi Viễn canh gác trong phủ, mở cổng thấy đám thị vệ cung đình khoác giáp, eo đeo trường đao ồ ạt xông . Theo sát phía là hàng loạt thái giám, cung nữ. An Hạc cẩn thận đỡ Nguyên Mẫn bước xuống phượng liễn, vượt qua bậc thềm, thẳng một mạch hậu viên.
Dương thị đêm nay nhận lệnh đóng chặt cửa phòng, tuyệt đối bước ngoài. Bà đang ôm hai đứa con gái nhỏ trong phòng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng động ầm ĩ thì khỏi thấp thỏm, chẳng trong phủ xảy chuyện tày đình gì.
Phủ Đô đốc vốn chỉ gồm ba khu nhà nhỏ gọn. Từ sảnh hoa qua sảnh phụ, trung sảnh, vòng qua đài luyện võ xuyên qua một rừng lê là thể thấy gác xép.
Ánh trăng sáng vằng vặc, cả khu vườn như phủ một tầng tuyết trắng bởi ngàn hoa lê đang nở rộ. Dọc hành lang gác xép, những chiếc đèn lồng gấm treo thành hàng, cung nhân cúi đầu kính cẩn hầu.
Bỗng nhiên, từ trong rừng vang lên tiếng bước chân rầm rập của quân lính. Gió đêm chợt lạnh buốt, cuốn theo một luồng sát khí bức . Đám cung nhân hoảng hốt ngẩng đầu, còn hiểu chuyện gì thấy hàng chục bóng từ trong rừng vút lên, nhanh như băng x.é to.ạc ánh trăng lao thẳng xuống. Vừa chạm chân xuống hành lang, bọn họ khiến đám cung nhân đồng loạt ngã gục, bất tỉnh nhân sự.
Phạm Thông động tĩnh liền bước khỏi gác xép. Vừa trông thấy cảnh tượng trong vườn, ông lập tức định lên tiếng hô hoán báo động. Nào ngờ từ trong rừng, một vật nhỏ xé gió lao tới “vút” một tiếng, đ.á.n.h trúng huyệt đạo ngực.
Phạm Thông lập tức cứng đờ, miệng vẫn há nhưng huyệt đạo phong tỏa, thể phát nổi nửa lời. Vật đ.á.n.h trúng ông rơi xuống đất, khẽ lăn sang một bên. Dưới ánh đèn mới rõ, hóa chỉ là một viên sỏi nhỏ.
Đám thị vệ mặc giáp sắt nhanh chóng thế chỗ cung nhân, canh kín ngoài hành lang. Một toán thái giám, cung nữ khác từ trong rừng vội vã chạy tới, tay xách đèn lồng dọc hai bên con đường lát đá xanh dẫn đến gác xép. An Hạc mỉm đỡ Nguyên Mẫn tiến .
Phạm Thông thấy hai , đôi mắt già nua chợt lóe lên vẻ kinh hãi. thể thể cử động, miệng cũng thể thốt nên lời, ông chỉ thể trừng trừng An Hạc, ánh mắt giận dữ cuộn trào như sóng dữ. An Hạc đáp bằng một nụ âm hiểm, lặng lẽ mà đắc ý.
Mối bất hòa giữa hai vị đại thái giám quyền thế nhất hoàng cung Thịnh Kinh vốn chẳng bí mật. Nguyên Mẫn thu hết thần sắc của Phạm Thông mắt, nhưng lúc ngang qua ông vẫn chẳng hề dừng bước, cứ thế tiến thẳng lên lầu.
Vài cung nhân nối gót theo . Vừa bước lên cầu thang, họ thấy tiếng thở dốc trầm đục vọng xuống từ lầu. Đoàn rón rén bước từng bậc, tiếng thở càng lúc càng dồn dập, từng đợt nối như sóng cuộn, khiến ai nấy mà đỏ bừng mặt. Khung cảnh bên trong căn phòng một bức bình phong gấm che khuất.
Nguyên Mẫn An Hạc dìu vòng qua bình phong.