Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 707

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:36
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng nhớ đêm đầu tiên nhập ngũ. Núi rừng tĩnh lặng. Con suối ánh trăng vắng lặng như gương. Một bóng áo đỏ từng lướt qua bên bờ suối biến mất.

Chiều hôm , chiếc mặt nạ đưa tới tay nàng.

Thì từ lúc ... Bộ Tích Hoan nghĩ xa đến tận hôm nay.

Mộ Thanh im lặng. Tim nàng giống như ai đó siết lấy, đau, nghẹn. Cảm xúc còn kịp thành hình, Dương thị vội vã chạy .

“Bẩm Đô đốc, của Tướng phủ tới , diện kiến ngài”.

Vô Ảnh đang lưng về phía cửa. Đợi Dương thị lui , mới :

“Xin Đô đốc hậu viện lánh tạm. Bên cứ giao cho thuộc hạ”.

Vừa , cởi áo ngoài của bổ khoái. Bên quả nhiên mặc sẵn một bộ chiến bào giống hệt Mộ Thanh.

“Đeo mặt nạ ”. Mộ Thanh đột nhiên lên tiếng.

Vô Ảnh và Nguyệt Sát đồng thời khựng .

“Đô đốc?”.

“Ta bảo ngươi đeo ”.

Giọng Mộ Thanh lạnh xuống.

Vô Ảnh tuy hiểu, vẫn lập tức theo. Hắn đeo mặt nạ, chỉnh y phục. Chỉ trong chớp mắt, mặt Mộ Thanh xuất hiện thêm một “Anh Duệ Đô đốc” gần như giống nàng như đúc.

lúc , Dương thị dẫn của Tướng phủ bước .

Người tới là một lão giả. Mộ Thanh thấy ông liền cảm thấy quen mắt. Nàng nhớ ngày đầu tiên tới quân doanh ngoại ô, từng quản gia của Tướng phủ đến tìm Nguyên Tu. Chính là .

Lão dẫn theo vài tiểu tư, để họ chờ bên ngoài, còn bước sảnh hoa, mỉm hành lễ.

“Tiểu nhân Đào bá, quản gia Tướng phủ. Phụng lệnh Tướng gia, đến mời Đô đốc qua phủ một chuyến”.

Mộ Thanh vẫn ghế chủ vị. Trong tay nàng là chén mới nâng lên. Nàng nhấp một ngụm, giọng điệu lạnh nhạt như thường.

“Tướng quốc đại nhân chuyện gì quan trọng ?”.

Đào bá bẩm:

“Dạo gần đây trong thành liên tiếp xảy trọng án. Tướng gia Đô đốc về thành đang hỗ trợ phủ Thịnh Kinh điều tra phá án, nên sai tiểu nhân đến mời Đô đốc sang Tướng phủ một chuyến, tiện thể hỏi thăm tình hình vụ án”.

Đào bá dứt lời, mặt vẫn còn nụ niềm nở, nào ngờ Mộ Thanh đặt mạnh chén xuống bàn, lạnh lùng :

“Muốn hỏi án tình thì đến phủ Thịnh Kinh mà hỏi. Ta lo luyện binh, khó khăn lắm mới về thành hai ngày cắm đầu phá án, giờ đến cả chuyện báo cáo án tình cũng đẩy hết sang cho . Các thật sự cho rằng rảnh rỗi lắm ?”.

Nụ mặt Đào bá lập tức cứng đờ.

“Cút về !”.

Mộ Thanh chẳng hề nể mặt.

“Không thấy bổ khoái của phủ Thịnh Kinh còn đang ở đây ? Muốn sớm bắt hung thủ thì bớt lấy những chuyện đến lãng phí thời gian của !”.

Đào bá vô thức liếc sang tên bổ khoái. Gã dám ngẩng đầu, chỉ cúi gằm mặt, liên tục gật đầu như thể tán thành lời nàng.

“Đô đốc...”.

“Tiễn khách!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-707.html.]

Mộ Thanh thẳng thừng hạ lệnh.

Nguyệt Sát mặt lạnh như băng bước lên, giơ tay động tác mời. Đào bá hôm nay thể mời , đành cáo từ trở về phục mệnh. Lúc rời , ông còn Mộ Thanh lạnh nhạt bồi thêm một câu phía :

“Về hỏi Tướng quốc đại nhân giúp , dùng đến mức thì định chia cho mấy phần bổng lộc ?”.

Khóe miệng Đào bá giật giật, cuối cùng vẫn đáp thế nào, chỉ thể im lặng dẫn rời phủ.

Đợi Dương thị báo khách hẳn, Nguyệt Sát mới cau mày hỏi: “Rốt cuộc ngươi đang tính gì ?”.

Chủ t.ử sắp xếp đấy, chỉ cần để Vô Ảnh nàng đến Tướng phủ, qua kiểm tra là xong. Vậy mà nàng cố tình đuổi về, chẳng còn giở trò gì nữa.

Mộ Thanh trả lời , chỉ sang Vô Ảnh:

“Ta hỏi ngươi, ngươi hiểu đến mức nào?”.

Vô Ảnh đáp: “Rất cặn kẽ”.

“Cặn kẽ đến ?”.

“Những Đô đốc từng gặp, những việc Đô đốc từng trải qua suốt chặng đường từ Tây Bắc đến nay, thuộc hạ đều ghi nhớ trong lòng”.

“Vậy còn phá án?”.

Vô Ảnh lập tức im bặt.

Hắn là thế do chủ t.ử đích lựa chọn cho phu nhân, tất cả báo cáo liên quan đến hành trình, tính tình, thói quen và những phu nhân từng tiếp xúc, đều kỹ học thuộc. bản lĩnh nghiệm thi và phá án của nàng thì thứ chỉ cần vài tập hồ sơ là thể bắt chước .

Nếu Nguyên Quảng thật sự hỏi đến vụ án, chắc trả lời nổi, mà cho dù miễn cưỡng đáp , cũng dễ lộ sơ hở.

Nguyệt Sát : “Nguyên Quảng vốn thật sự hỏi án. Gọi ngươi đến Tướng phủ chỉ là cái cớ để kiểm tra thể thôi”.

Mộ Thanh sang . “Vậy khi kiểm tra thể sẽ xảy chuyện gì?”.

Nguyệt Sát nhíu mày: “Ý ngươi là ?”.

“Vô Ảnh đến Tướng phủ, trong mắt bọn họ chính là . Tính tình thế nào, các ngươi đều . Ta ngoan ngoãn đó để khác kiểm tra thế nào thì kiểm tra ?”.

Nguyệt Sát đến đây mới hiểu , nhưng vẫn lạnh:

“Chuyện đó e là đến lượt ngươi quyết định. Tướng phủ chắc chắn giăng sẵn thiên la địa võng, thể để ngươi gì thì ”.

“Ngươi cho rằng họ sẽ trực tiếp dùng vũ lực?”.

Mộ Thanh lập tức phản bác.

. Nếu bí mật xác minh phận của , Nguyên Quảng tuyệt đối thể lớn chuyện. Ta là võ tướng, từng đối đầu mã phỉ, từng g.i.ế.c Hồ, ông cũng vài tên thị vệ bình thường chắc khống chế nổi . Nếu động thủ giữa Tướng phủ, một khi gây náo động thì chuyện giấu cũng chẳng còn giấu ”.

Nàng chậm rãi phân tích:

“Nguyên Quảng lấy cớ hỏi án để mời qua phủ, cách thuận lý thành chương nhất là mời sảnh hoa uống . Trong thể hạ thuốc. Trong lúc uống trò chuyện, ông tiện miệng hỏi vài câu về vụ án cũng là chuyện hết sức bình thường. Khi , nếu Vô Ảnh trả lời , hoặc lời khớp với cách hành sự, các ngươi nghĩ hậu quả sẽ thế nào?”.

Nguyệt Sát nhất thời gì.

Vô Ảnh cũng ngẩn . Đây là đầu gặp phu nhân. Trước chỉ khác tháng chủ t.ử và phu nhân bái đường thành , vẫn luôn tò mò rốt cuộc là nữ nhân thế nào mới thể khiến chủ t.ử để tâm đến mức . Hôm nay tận mắt chứng kiến, mới hiểu. Chỉ từ một lời mời tưởng như bình thường, nàng thể suy gần như bộ cách Nguyên gia sẽ hành động.

Thảo nào đều phu nhân phá án như thần.

 

Loading...