Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 704

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:34
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Kẻ điều chế nó am hiểu độc lý”.

“Vậy ở Thịnh Kinh nhiều ?”.

Vu Cẩn suy nghĩ một lát.

“Nhuyễn Cân Tán phổ biến trong giang hồ. lang trung trong thành phần lớn chỉ kê đơn, bốc t.h.u.ố.c theo phương t.h.u.ố.c sẵn. Dược lý thể hiểu, độc lý thì chắc”.

“Trong Thái Y Viện quả thật một am hiểu độc dược. Viện phán Ngự Dược Cục, Chu Hồng Lộc”.

“Hắn cực kỳ say mê độc lý, thường thông qua một tiệm t.h.u.ố.c ở ngoại thành để điều chế độc d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c giải cho trong giang hồ. Tiệm tên Hòa An Đường, giao dịch với ít tiêu cục. Nghe Chu Hồng Lộc chế t.h.u.ố.c cho Hòa An Đường bao giờ lấy tiền. Điều kiện duy nhất là các tiêu cục giúp tìm kiếm những loại kỳ độc hoặc d.ư.ợ.c liệu hiếm gặp”.

Vu Cẩn khẽ .

“Có thể xem là một kẻ cuồng độc. Mê chế độc, cũng mê giải độc”.

Mộ Thanh cũng quá bất ngờ.

Vu Cẩn bề ngoài giống một ẩn dật màng thế sự, nhưng một khi âm thầm kết minh với Bộ Tích Hoan, trong lòng tất nhiên ý phục quốc.

Dưới phận một y giả thanh nhàn, thực nắm rõ những mối quan hệ phức tạp trong thành Thịnh Kinh. Huống hồ lưu lạc ở nơi gần hai mươi năm.

“Còn phủ y trong phủ của các quan thì ?”.

“Phủ y cũng chỉ là lang trung”.

Vu Cẩn đáp: “Trước khi nhận phủ đều qua kiểm tra nghiêm ngặt. Người giỏi dùng độc gần như phủ nào dám giữ”.

“Vì thì...”.

Hắn nàng.

“Với những chuyện tranh đấu trong hậu trạch và cung đình, chắc cũng hiểu”.

Mộ Thanh cho rằng như thể loại trừ phủ y. Nếu cố tình che giấu khả năng dùng độc khi phủ thì ?

“Đại ca thường lui tới các phủ quyền quý, phủ y nào đặc biệt am hiểu độc lý ?”.

Vu Cẩn chỉ . Thực ít khi bước phủ của quan .

Lần đầu tiên phá lệ là đêm giao thừa, khi phương pháp cứu kỳ lạ của Mộ Thanh khiến nảy sinh hứng thú. Vì tìm cơ hội gặp nàng, mới đến biệt viện Tướng phủ một , đó ghé phủ Đô đốc vài lượt.

Từ đó về , chỉ cần nàng cần , gần như từng từ chối. Những chuyện Mộ Thanh cần . Hắn cũng chẳng định .

Vu Cẩn chỉ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng tự nhiên.

Nếu , Mộ Thanh đành bắt đầu từ Hòa An Đường.

Nàng gói bột thuốc, dậy.

“Nguyệt Sát đang chờ bên ngoài. Muội bảo điều tra Hòa An Đường”.

“Cần gì phiền phức như thế?”.

Vu Cẩn gọi nàng .

“Muội cứ ở đây nghỉ ngơi. Ta sai mời Chu Viện phán tới là ”.

“Nếu t.h.u.ố.c là do ông chế, càng dễ điều tra. Nếu , cũng thể hỏi ông về những phủ y trong thành. Chuyện đó ông rõ hơn ”.

Mộ Thanh ngạc nhiên.

“Đại ca với Chu Viện phán lắm ?”.

“Cũng lắm”.

Vu Cẩn khẽ cau mày, giọng còn chút ghét bỏ.

“Lão cuồng độc cả ngày chỉ chế độc với giải độc. Còn trong vườn t.h.u.ố.c của ít độc vật hiếm đời, nên ông thường xuyên mò tới. tuổi cao, mắt mờ tay chậm, thiên phú chẳng , cứ động hỏng d.ư.ợ.c liệu của ”.

“Sau cấm cửa. Ba tháng mới cho tới một ”.

Mộ Thanh: “...”

Thế mà gọi là ?

Vu Cẩn ngoài thì ôn hòa dễ gần, nhưng thực chất khó thật lòng kết giao với khác. Một thể khiến công khai chê bai già yếu, mắt mờ, thiên phú kém, còn xót của đến mức cấm bén mảng vườn thuốc... quan hệ tuyệt đối thể tầm thường.

Ban đầu Mộ Thanh còn tưởng Chu Hồng Lộc thể là kẻ tâm thuật bất chính. Giờ xem ngược .

Hiếm khi nàng tò mò về một , nên cũng từ chối đề nghị của Vu Cẩn, để hạ nhân Cẩn Vương phủ mời Chu Viện phán.

Người , Vu Cẩn nàng.

“Ta còn tưởng tới thăm đại ca. Hóa vẫn là vô sự bất đăng tam bảo điện”.

Mộ Thanh áy náy.

“Muội trở về thì trong thành xảy án mạng. Nếu vụ án , nhất định sẽ tới thăm ”.

“Vậy trưa nay ở ăn cơm với ?”.

Nụ mặt Vu Cẩn lập tức rạng rỡ hơn.

Mộ Thanh chẳng hề trách móc, chẳng qua chỉ kiếm cớ giữ nàng dùng bữa. Nàng gật đầu.

“Được!”.

Chỉ một chữ đơn giản khiến Vu Cẩn vui vẻ hẳn lên.

Hắn đầu bếp trong phủ gần đây học mấy món Giang Nam, hôm nay cho nàng nếm thử. Nói xong còn tự dặn dò nhà bếp.

Mộ Thanh trong lều trúc, nhất thời việc gì . Nàng bèn xin tiểu đồng giấy bút, trải giấy lên bàn bắt đầu phác họa.

Thực trong lòng nàng vẫn chút áy náy.

Trước đây nàng từng hứa khi rảnh sẽ tới Cẩn Vương phủ cùng Vu Cẩn trao đổi y lý, nhưng đó công việc liên miên, gần như chẳng lúc nào thật sự nhàn rỗi. Giờ hai kết nghĩa kim lan, nàng cảm thấy cũng nên chút gì đó cho vị đại ca .

Nàng bắt đầu vẽ một bức giải phẫu cơ thể . Từ lớp cơ, mạch m.á.u đến vị trí nội tạng, từng phần đều phác họa rõ ràng.

Dĩ nhiên một bức giải phẫu chỉnh thể vẽ xong trong một ngày. Hôm nay nàng chỉ định dựng hình tổng thể . Những phần chi tiết ở đầu, cổ, tứ chi, và các cơ quan bên trong sẽ dần bổ sung trong những .

Mộ Thanh cầm bút liền chìm đó. Đến khi Vu Cẩn trở , nàng cũng chẳng . Mãi đến lúc đặt bút xuống, nàng mới nhận phía . Quay đầu , nàng bắt gặp ánh mắt đầy kinh ngạc và say mê của Vu Cẩn.

“Bức giải phẫu cần vẽ chi tiết, một ngày thể thành ”.

Mộ Thanh .

“Những tới thăm , sẽ vẽ tiếp”.

“Được!”.

Vu Cẩn chỉ đáp một chữ. đôi mắt sáng lên, dịu dàng và tĩnh lặng như ánh trăng.

Mộ Thanh lúc mới sực nhớ chính sự.

“Bây giờ là giờ nào ? Chu Viện phán tới ?”.

“Gần giờ Ngọ”.

Vu Cẩn ung dung đáp.

“Ông tới lâu . Ta cho đợi ở sảnh hoa”.

Mộ Thanh sửng sốt. Nàng vẽ suốt một canh giờ?

Nàng lập tức dậy về phía sảnh hoa. Vừa tới nơi thấy một lão giả chắp tay lưng, tới lui trong sảnh.

Chương 705 :

Ông mặc áo bào nâu, râu tóc bạc trắng, tuổi ngoài sáu mươi. Thân hình gầy gò, lưng còng, thế nào cũng chẳng vẻ uy nghi của một vị quan trong triều.

Vừa thấy Mộ Thanh và Vu Cẩn bước tới, lão giả lập tức nhanh .

khi lướt ngang Mộ Thanh, ông thậm chí chẳng thèm nàng một cái, cứ thế lao thẳng tới mặt Vu Cẩn.

“Vương gia gọi lão phu tới mà cho vườn thuốc. Rốt cuộc chuyện gì?”.

Vu Cẩn khẽ phất tay áo. Thần sắc lạnh nhạt, xa cách. Chỉ khi sang Mộ Thanh, ánh mắt mới dịu xuống đôi chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-704.html.]

“Anh Duệ Đô đốc đang điều tra một vụ án trong thành, tìm một loại t.h.u.ố.c bột. Muốn nhờ ông xem do ông điều chế . Nếu , thì thử nghĩ xem trong Thịnh Kinh còn ai bản lĩnh điều chế thứ ”.

Lúc Chu Hồng Lộc mới sang Mộ Thanh. Ông nàng từ đầu đến chân.

“Ngươi chính là Anh Duệ Đô đốc?”.

“Người từng mổ n.g.ự.c lấy dao, cứu sống Hầu gia?”.

Mộ Thanh hành lễ.

. Bái kiến Chu Viện phán”.

Chu Hồng Lộc phất tay, vẻ mặt hờ hững. Rõ ràng chẳng mấy hứng thú với nàng.

Xem Vu Cẩn sai. Lão đúng là một kẻ cuồng độc, ngoài độc d.ư.ợ.c , chẳng mấy chuyện lọt nổi mắt.

Mộ Thanh hiểu nhanh thế nào để khiến lão chú ý. Nàng lấy chiếc khăn tay trong n.g.ự.c áo .

“Ta một loại t.h.u.ố.c bột ở đây, mời Chu Viện phán xem thử”.

Quả nhiên, ánh mắt Chu Hồng Lộc lập tức sáng lên. thấy nàng đang việc cầu , lão nảy ý khác, sang Vu Cẩn.

“Xem thì . Vương gia cho lão phu mượn vườn t.h.u.ố.c một ngày”.

Vu Cẩn . Chỉ lạnh lùng lão.

Chu Hồng Lộc lập tức sửa lời.

“Nửa ngày!”.

Vu Cẩn vẫn im lặng.

“Một canh giờ!”.

“...”

“Vậy... cho lão phu một vòng, chọn vài cây d.ư.ợ.c thảo thôi, thế cũng ?”.

Vu Cẩn hất tay áo, bước sảnh.

“Xem từ nay ông tới đây nữa”.

“Đừng! Đừng! Đừng!”.

Chu Hồng Lộc cuống quýt giậm chân.

“Lão phu xem! Xem là chứ gì!”.

Dứt lời, ông ngoắt , giật lấy chiếc khăn trong tay Mộ Thanh sải bước sảnh. Vừa mở một cái, lão ném khăn xuống bàn.

“Không sai!”.

“Thuốc do lão phu chế”.

Sắc mặt Mộ Thanh lập tức trầm xuống.

“Chu Viện phán chỉ qua dám khẳng định?”.

Chu Hồng Lộc giọng nàng, lập tức tưởng nàng nghi ngờ bản lĩnh của . Lão cầm chiếc khăn lên, chìa mặt nàng.

“Đô đốc chẳng hiểu gì về độc lý. Thuốc khiến gân cốt mềm nhũn, mất sức, khiến buồn ngủ, đúng ?”.

“Trong đó Thu Thủy Liên. Lão phu dùng cánh hoa của nó để chế thuốc, cho nên mới màu hồng đặc trưng . Chỉ màu là lão phu ngay”.

Lão vuốt râu, vẻ mặt đầy đắc ý.

“Thứ t.h.u.ố.c , thêm một tiền thì thể lấy mạng , bớt một tiền đủ sức khiến lập tức ngã xuống”.

“Trong cả thành Thịnh Kinh, thể khống chế độc tính của d.ư.ợ.c liệu chuẩn xác đến mức chỉ đếm đầu ngón tay”.

Lão chỉ về phía Vu Cẩn chỉ .

“Cẩn Vương gia”.

“Và lão phu”.

Vương gia chê thứ quá đơn giản, chẳng thèm chế. Vậy thì chỉ còn lão phu!”.

Chu Hồng Lộc càng càng đắc ý.

Ánh mắt Mộ Thanh càng lạnh.

“Trong vòng một tháng qua, Thịnh Kinh xảy bốn vụ án mạng liên tiếp. Cả bốn vụ, hung thủ đều dùng loại t.h.u.ố.c . Chu Viện phán rõ công dụng của nó. Chẳng lẽ từng nghĩ t.h.u.ố.c gây án thể chính là thứ do điều chế?”.

Chu Hồng Lộc ngẩn .

“Bốn vụ án mạng?”.

Lão chớp mắt.

“Án gì?”.

Mộ Thanh: “...”

Cả Thịnh Kinh đều . Lão ?

Nàng vẻ mặt ngơ ngác hồi lâu. Không giống giả vờ. Mộ Thanh nhất thời chẳng gì.

Chu Hồng Lộc quả thật đạt đến cảnh giới hai tai chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ độc dược.

Trong mắt Vu Cẩn thoáng hiện ý .

“Ta . Ông là kẻ cuồng độc”.

Cả đời chỉ chuyên tâm một việc. Đó mới gọi là cuồng.

Chu Hồng Lộc vốn là lang trung giang hồ. Năm xưa Tiên đế vi hành Giang Nam, đường thích khách b.ắ.n trúng tên độc. May mắn gặp Chu Hồng Lộc, lão giải độc cứu mạng. Tiên đế nhớ ân cứu mạng, lo Thái Y Viện thực sự tinh thông độc lý, bèn hạ chỉ giữ Chu Hồng Lộc .

Từ đó lão mang danh Viện phán Ngự Dược Cục. những việc quản lý thường ngày đều do thuộc quan bên xử lý. Chu Hồng Lộc chỉ chuyên tâm nghiên cứu độc dược.

Ngày thường lão cũng chẳng khám bệnh. Chỉ khi trong cung hoặc phủ trọng thần xảy chuyện trúng độc, mới mời lão tay.

Chu Hồng Lộc cả đời cưới vợ, con cái, tính tình quái gở nên chẳng lòng bao nhiêu trong triều. Không ít còn lo một kẻ mê độc đến mức sớm muộn gì cũng bỏ thứ gì đó t.h.u.ố.c trong cung.

lão công cứu giá, trong tay giữ ngự bài Tiên đế ban. Không ai .

“Thuốc lão phu chế khá nhiều”.

Chu Hồng Lộc .

“Chủ yếu cung cấp cho Hòa An Đường.”

“Hòa An Đường ăn với nhiều tiêu cục. Người áp tiêu khắp nơi, khó tránh khỏi gặp sơn tặc, cướp đường. Mang thứ t.h.u.ố.c bên hữu dụng”.

“Bọn họ đem Thu Thủy Liên tới. Lão phu chế t.h.u.ố.c giúp. Đổi , hạt của Thu Thủy Liên thuộc về lão phu”.

Mộ Thanh nhíu mày.

Tiêu cục? Hung thủ võ công. Khinh công cũng cao. Chẳng lẽ là của tiêu cục?

Nghĩ đến đây, nàng lập tức dậy. Phải báo ngay cho phủ Thịnh Kinh điều tra theo hướng .

Mộ Thanh ngoài tìm Nguyệt Sát. tìm khắp Cẩn Vương phủ vẫn thấy . Hỏi hạ nhân mới Nguyệt Sát rời phủ, về phía rừng Ô Trúc.

Mộ Thanh lập tức cảm thấy . Nguyệt Sát là hộ vệ luôn theo sát bên nàng. Nếu việc khẩn cấp, tuyệt đối tự ý rời khỏi vị trí.

Nàng lập tức rời Vương phủ, thẳng rừng. Không lâu , Mộ Thanh tìm thấy Nguyệt Sát. Hắn giữa rừng, trong tay cầm một bức mật thư, đang chăm chú .

“Có chuyện gì?”.

Mộ Thanh lên tiếng.

Nguyệt Sát . Sắc mặt cực kỳ khó coi. Hắn một lời, chỉ đưa thẳng mật thư cho nàng.

Mộ Thanh nhận lấy, cúi đầu . Chỉ qua mấy dòng, ánh mắt nàng lập tức lạnh xuống.

Trong mật thư rõ: cháu gái của An Bình Hầu, Thẩm Vấn Ngọc, phụng mệnh Thái Hoàng Thái hậu Nguyên Mẫn cung yết kiến. Trong lúc diện kiến, nàng nghi ngờ của về phận nữ nhi của Mộ Thanh. Nguyên Mẫn lập tức cho triệu Nguyên Quảng cung. Sau một hồi bàn bạc, hai quyết định lấy cớ hỏi han về vụ án mạng, chiều nay triệu Mộ Thanh đến Tướng phủ, âm thầm kiểm tra thể nàng.

Đọc xong mật thư, Mộ Thanh buông tay áo xuống, giấu bức thư bên trong.

 

Loading...