Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 701

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:21:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, trong Hoàng cung Thịnh Kinh.

Tháng Tư xuân ý đang nồng, muôn hoa khoe sắc khắp nơi. Vĩnh Thọ cung chìm giữa biển hoa rực rỡ, nắng mai chiếu xuống mái điện lưu ly, khiến cả tòa cung điện càng thêm nguy nga lộng lẫy.

Nguyên Mẫn ung dung ngả sập dài. Tà áo lụa đen rủ xuống cạnh sập, mái tóc búi cao chỉ cài một cây trâm ngọc giản dị. Không son phấn cầu kỳ, đeo châu ngọc đầy , nhưng khí thế tôn quý và uy nghi nàng vẫn đủ sức lấn át vẻ xa hoa xung quanh.

An Hạc hầu phía . Mấy cung nữ quỳ đất, cẩn thận sửa sang móng tay cho bà.

Ánh mắt Nguyên Mẫn hờ hững lướt qua thiếu nữ đang quỳ giữa điện.

“Ngẩng đầu lên!”.

Giữa đại điện rộng lớn, Thẩm Vấn Ngọc quỳ tấm t.h.ả.m nhung đỏ sẫm, y phục giản dị, đầu trâm hoa, mặt cũng chẳng son phấn.

Nàng chậm rãi ngẩng lên.

Dung nhan trang điểm vẫn thanh tú mềm mại, hình mảnh mai như một nhành liễu yếu gió.

“Quả nhiên là một mỹ nhân!”.

Nguyên Mẫn nhàn nhạt .

“Chẳng trách mang phận con gái tội thần, là hậu duệ Thẩm gia, mà vẫn dám động tâm tư với Tu nhi”.

Giọng bình thản đến mức vui giận.

Thẩm Vấn Ngọc rũ mắt, im lặng.

Nguyên Mẫn cũng chẳng lấy bất ngờ.

Bà thong thả ngắm bộ móng sửa xong, hờ hững hỏi: “Bản cung thẳng tâm tư của ngươi, mà ngươi chẳng hề sợ hãi”.

Thẩm Vấn Ngọc đáp: “Thái Hoàng Thái hậu tôn quý vô song. Người thần nữ tội gì, thần nữ xin nhận tội . Đã , cần gì hoảng hốt biện giải?”.

“Toàn lời ma quỷ!”.

Nguyên Mẫn khẽ , nhưng vẻ mặt vẫn chẳng hề giận dữ.

“Ngươi triều đình đang cần đến , trong lòng chỗ dựa, đương nhiên chẳng việc gì sợ”.

Thẩm Vấn Ngọc tiếp tục im lặng.

Nguyên Mẫn cũng ép nàng đáp, khóe môi chỉ cong lên, nhưng ý chạm tới đáy mắt.

“Ngươi quả thật thông minh, gan cũng nhỏ. Nếu Chiêu nhi vài phần tâm cơ như ngươi, bản cung lẽ còn yêu thích nó hơn. cũng chính vì ngươi dám động đến Chiêu nhi, bản cung mới thật sự để mắt tới ngươi”.

Nói , Nguyên Mẫn khẽ nghiêng mặt. An Hạc lập tức hiểu ý, mỉm cúi , phất nhẹ cây phất trần bước xuống bậc ngọc.

Ông lấy từ trong tay áo một chiếc hộp gấm, mở nắp đưa tới mặt Thẩm Vấn Ngọc. Trong hộp là một viên đan d.ư.ợ.c đỏ như máu. Chỉ qua cũng đủ chẳng thứ lành.

Thẩm Vấn Ngọc viên thuốc, ánh mắt sâu thẳm, hề động.

An Hạc cong môi . Vệt phấn đỏ nơi đuôi mắt khiến nụ càng thêm yêu dị.

“Thẩm tiểu thư, đây là ân điển Thái Hoàng Thái hậu ban cho. Người khác quỳ cầu cũng chắc nhận. Tiểu thư còn mau tạ ân?”.

Thẩm Vấn Ngọc chậm rãi ngẩng mắt.

“Bẩm Thái Hoàng Thái hậu!”.

“Thần nữ hòa ”.

An Hạc nhướng mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ. Ông đầu. Nguyên Mẫn ngước mắt lên. Ánh mắt vốn hờ hững giờ lạnh rõ rệt.

“Hửm?”.

“Thần nữ xin tiến cử một ”.

Khóe môi Thẩm Vấn Ngọc khẽ cong lên.

“Người thích hợp hòa hơn thần nữ”.

“Ồ?”.

Thẩm Vấn Ngọc đưa mắt những cung nữ đang hầu bên cạnh.

Nguyên Mẫn lạnh nhạt liếc nàng một cái, đó khẽ nghiêng mắt về phía An Hạc. An Hạc lập tức hiểu ý, phất tay cho cung nữ lui hết ngoài.

Thấy Nguyên Mẫn bảo tránh , ông bưng hộp gấm trở phía sập, im lặng hầu.

Trong điện thoáng chốc yên tĩnh.

Nguyên Mẫn hỏi: “Nói . Ngươi tiến cử ai?”.

Thẩm Vấn Ngọc đáp: “Người trong lòng Hầu gia”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-701.html.]

Câu trả lời quả thật ngoài dự liệu.

Nguyên Mẫn vẫn vững sập, chỉ thong thả ngắm nghía đầu ngón tay, nửa phần kinh ngạc.

An Hạc cũng rũ mắt. Bàn tay đang cầm hộp gấm trong tay áo khẽ siết .

Một lúc , giọng Nguyên Mẫn mới thản nhiên vang lên:

“Ồ? Người trong lòng Tu nhi... ngươi là ai ?”.

“Bẩm, thần nữ chỉ đó là ai, mà còn hiểu vì Thái Hoàng Thái hậu cho lục soát khắp phủ của các quan văn võ tam phẩm trong triều vẫn tìm tung tích của nàng ”.

Thẩm Vấn Ngọc chắc chắn. Nguyên Mẫn lạnh nhạt liếc nàng.

“Bổn cung thích kẻ úp úp mở mở”.

Thẩm Vấn Ngọc khẽ . Nàng vốn cũng chẳng định vòng vo.

“Lý do đơn giản. Người đó ái nữ của bất kỳ quan viên tam phẩm nào”.

Nàng dừng một nhịp.

“Bởi vì bản nàng chính là một vị võ quan hàm tam phẩm đương triều”.

Động tác ngắm nghía móng tay của Nguyên Mẫn đột ngột khựng . Bà thẳng dậy.

“Cái gì?”.

Thẩm Vấn Ngọc phản ứng , trong lòng thoáng dâng lên một tia đắc ý.

“Người đó ai khác”.

“Chính là Anh Duệ Đô đốc!”.

“To gan!”. Nguyên Mẫn quát lớn.

Ánh mắt sắc lạnh lập tức ghim thẳng Thẩm Vấn Ngọc. Những đầu ngón tay mang móng dài nhọn hoắt chỉ về phía nàng, lạnh lẽo như lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ.

“Gan ngươi lớn bằng trời ? Dám cả gan đem bổn cung trò đùa!”.

“Người !”.

“Tát nát miệng ả cho bổn cung. Để xem ả còn dám ăn xằng bậy !”.

An Hạc lệnh bước xuống thềm ngọc.

Thẩm Vấn Ngọc định lên tiếng giải thích, nhưng An Hạc tiện tay giấu chiếc hộp gấm tay áo, phất mạnh phất trần.

Một luồng kình phong lập tức xé ngang đại điện. Thẩm Vấn Ngọc chỉ thấy n.g.ự.c đau nhói, thở nghẹn , những lời định cũng mắc cứng trong cổ họng.

Chớp mắt , An Hạc tới mặt nàng.

Bốp!

Tiếng tát giòn vang giữa điện. Liên tiếp bốn cái tát giáng xuống chút nương tay.

Thẩm Vấn Ngọc đ.á.n.h ngã xuống thảm, khóe môi bật máu, hai bên má nhanh chóng sưng đỏ, dáng vẻ liễu yếu đào tơ ban nãy lập tức biến mất sạch sẽ.

Nguyên Mẫn nàng, giọng đầy tức giận.

“Theo lời ngươi , nếu Thủy sư Đô đốc là nam nhân, chẳng lẽ Tu nhi nhà sở thích đoạn tụ?”.

“Còn nếu là nữ nhân...”.

Ánh mắt bà càng thêm sắc bén.

“Chẳng lẽ cả triều đình đều là một lũ mù ?”.

Cơn giận hiện rõ trong giọng . nơi đáy mắt nàng lửa giận. Chỉ sự tỉnh táo lạnh lẽo đến đáng sợ.

lúc , một tràng khẽ bỗng vang lên giữa đại điện. Thẩm Vấn Ngọc phục thảm, miệng đầy m.á.u mà vẫn bật .

Tiếng lúc đầu trầm thấp, càng lúc càng chói tai, như tiếng quỷ vọng lên từ âm ty, chan chứa sự mỉa mai đến cay độc.

“Ngươi cái gì?”.

“Ta ...”.

Thẩm Vấn Ngọc ngẩng mặt lên.

“Thái Hoàng Thái hậu minh cả đời, cuối cùng vẫn tình che mắt. Rốt cuộc cũng chỉ là phàm”.

 

Loading...