Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 699

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:34
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh đám ngỗ tác ở phủ Thịnh Kinh ít nhiều đều mang thành kiến với . nàng xưa nay phân việc và rõ ràng. Lão ngỗ tác họ Đường năm đó nhận hối lộ, giúp hung thủ che giấu tội ác, đó là tội của riêng lão, liên quan đến những ngỗ tác khác.

Người xưa thường “đồng hành tương khinh”, cùng nghề dễ ganh ghét . nghề nghiệm thi tuyệt đối thể như . Nếu cứ vì thành kiến mà khư khư giữ lấy những phương pháp cũ, chịu thiệt cùng chỉ thể là những oan hồn thể tự lên tiếng.

Bởi , chỉ cần thật lòng học, Mộ Thanh bao giờ giấu nghề. Nếu những điều nàng hôm nay khác ghi nhớ, dùng những vụ án , là chuyện đáng giá.

Gã ngỗ tác hiểu “tám phần trăm” là bao nhiêu, nhưng “ đến một phần mười” thì vẫn hiểu. Chỉ là từng qua cách tính như .

Anh Duệ Đô đốc rõ đến thế... chẳng lẽ từng thật sự rút m.á.u sống mà cân?

Hắn chợt nhớ đến những lời đồn trong nha môn. Có nàng từng m.ổ b.ụ.n.g moi t.i.m c.h.ế.t, còn từ trong tim lấy một cây kim dài. Lại từng rạch dày, moi thức ăn tiêu để xem xét. Những phương pháp nghiệm thi kinh hãi, trái với quan niệm thông thường , chỉ nghĩ thôi cũng khiến lạnh sống lưng.

Mộ Thanh liếc sắc mặt một cái liền đang nghĩ gì, nhưng cũng chẳng buồn để tâm. Muốn phá tan thành kiến của một , cách nhất vẫn là để sự thật tự lên tiếng.

Nàng tiếp tục :

“Với vóc dáng của nạn nhân, lượng m.á.u trong cơ thể ít nhất cũng sáu, bảy cân. Cho dù sàn kiệu và khe gạch hút mất một phần, diện tích vũng m.á.u vẫn quá nhỏ”.

“Nếu ba t.h.i t.h.ể cũng tương tự, chỉ một khả năng”.

Mộ Thanh ngẩng mắt.

“Hung thủ chỉ lấy thủ cung sa của nạn nhân, mà còn mang theo cả m.á.u của họ”.

“Cái gì?!”.

Trịnh Quảng Tề đến đây nhịn nữa, lập tức bước tới. Sắc mặt ông tái .

“Hắn lấy m.á.u của những nữ t.ử để gì?”.

Lẽ nào hung thủ chỉ thích g.i.ế.c , mà còn sở thích quái dị với m.á.u tươi?

“Tâm tư của kẻ biến thái, Trịnh đại nhân nhất đừng phí công suy đoán”.

Mộ Thanh hất cằm về phía chiếc kiệu.

“Đoán cũng chắc đoán trúng”.

Nàng trong kiệu.

“Cứ xem tiếp còn để thứ gì”.

Mộ Thanh sai vài tên bổ khoái khiêng chiếc kiệu khỏi vũng m.á.u mới tự bước .

Nàng lượt kiểm tra bốn vách kiệu, sàn kiệu và y phục nữ thi, đó : “Quả nhiên tinh dịch. Khiêng t.h.i t.h.ể ngoài”.

Đám bổ khoái lập tức theo.

sớm trải một chiếc chiếu rơm ở chỗ sạch sẽ cách đó xa. Thi thể thiếu nữ đặt ngửa chiếu. Cơ thể cứng đờ, nhưng tư thế hai chân khiến khó tránh khỏi những liên tưởng ái , giống hệt một nữ nhân đang trong lúc hoan ái.

Mộ Thanh bảo hai tên bổ khoái nâng và căng phần váy của nạn nhân . Sau đó nàng dứt khoát chui thẳng xuống .

Hai tên bổ khoái giật b.ắ.n , suýt nữa buông tay.

Gã ngỗ tác lập tức đỏ mặt .

Trịnh Quảng Tề tuy từng chứng kiến cảnh tương tự, lúc vẫn ho khan một tiếng lảng mắt sang chỗ khác.

Chỉ Nguyệt Sát vẫn im, mặt đổi sắc. Dù nàng cũng là nữ tử. Chui váy một nữ thi, xét thế nào cũng chẳng gì đáng ngại. Chỉ là mỗi khi đến những lúc thế , mới miễn cưỡng nhớ Mộ Thanh thực sự là nữ nhân.

Một lúc , Mộ Thanh chui , sắc mặt trầm xuống. Nàng sang bà đỡ.

“Ngươi qua xem thử. Có gì khác với ba t.h.i t.h.ể ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-699.html.]

Ba t.h.i t.h.ể đều đưa về nghĩa trang bà đỡ mới gọi đến kiểm tra. Hôm nay đầu đưa thẳng đến hiện trường, đối mặt với cảnh tượng m.á.u me , bà sợ đến run cả . Nghe Mộ Thanh gọi, bà càng hoảng hốt, bước chân gần như vững.

Mộ Thanh tránh sang một bên.

Bà đỡ đành c.ắ.n răng chui xuống kiểm tra hồi lâu. Khi trở , bà lập tức quỳ xuống.

“Bẩm Đô đốc, gì khác biệt”.

“Ồ?”.

Mộ Thanh nhướng mày.

Bà đỡ lập tức hoảng lên, tưởng cũng giống gã ngỗ tác ban nãy, bỏ sót mất điều gì, vội vàng chui xuống kiểm tra thêm một lượt.

Lúc bò , bà lắp bắp:

“Bẩm Đô đốc... chuyện thì đáng sợ, nhưng với đầu của nữ tử, nếu gặp nam nhân nặng nhẹ, thương hương tiếc ngọc, cũng thể thành như . Huống hồ hung thủ rõ ràng tay vô cùng thô bạo, cho nên mới sưng tấy nghiêm trọng đến thế”.

Vừa xong, bà đỡ bỗng cảm thấy lưng lạnh toát. Một ánh mắt lạnh lẽo đang đ.â.m thẳng . Bà đầu, liền thấy vị Thân vệ trưởng đại nhân ban nãy còn tung lên nóc kiệu, trèo lên cây như đất bằng, giờ đang đầy sát khí.

Bà đỡ hoang mang hiểu sai chỗ nào. Chẳng lẽ vì lời lẽ quá thẳng thừng?

Anh Duệ Đô đốc còn thể thản nhiên chui váy nữ thi, chẳng lẽ đỏ mặt vì mấy câu ?

Mộ Thanh quả nhiên hề đổi sắc mặt. Nàng chỉ sang chìa tay với Nguyệt Sát.

“Khăn tay của ngươi ? Cho mượn”.

Khăn của nàng dùng để gói t.h.u.ố.c bột.

Nguyệt Sát rút khăn từ trong n.g.ự.c áo đưa sang.

Mộ Thanh nhận lấy, lấy thêm một chiếc nhíp trong hộp nghiệm thi, đó cúi chui xuống váy nữ thi.

Lần nàng quá sâu. Đứng bên ngoài vẫn thể lờ mờ thấy nàng dùng nhíp gắp thứ gì đó từ tiết khố của nạn nhân , cẩn thận đặt lên khăn.

Nguyệt Sát thị lực , rõ thứ khăn, sắc mặt lập tức đen xuống.

Nữ nhân ... thật sự bóp c.h.ế.t nàng!

Sau khi lấy xong vật chứng nữ thi, Mộ Thanh về chiếc kiệu, cúi xuống sàn đầy m.á.u kiểm tra hồi lâu, nhặt thêm vài thứ bỏ chung khăn.

Gã ngỗ tác tò mò ghé mắt . Trên nền khăn trắng là mấy sợi lông. Mà còn là lông ở nơi...

Gương mặt lập tức đỏ bừng. Thảo nào sắc mặt vị Thân vệ trưởng khó coi đến thế.

Những gần cũng đồng loạt lảng mắt , chỉ Mộ Thanh vẫn chăm chú quan sát mấy sợi lông, vẻ mặt càng lúc càng nghi hoặc.

“Kỳ lạ!”.

Gã ngỗ tác âm thầm nghĩ. Có gì mà kỳ lạ? Dù kỳ lạ đến cũng bằng chính ngài!

Mộ Thanh lẩm bẩm: “Bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của nạn nhân biểu hiện sung huyết, sưng tấy và nhiều vết rách. Ở những vị trí tổn thương còn cục m.á.u đông. Hung thủ rõ ràng dùng bạo lực mạnh”.

Nàng những sợi lông khăn, ánh mắt trầm xuống.

“Vậy tại trong kiệu lấy một sợi lông nào của ?”.

Gã ngỗ tác sững .

“Lông... của hung thủ?”.

 

Loading...