Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 696
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:31
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành thứ nữ nhân mặc giày vò chẳng khác gì kỹ nữ chốn lầu xanh?
Lan Nhi dám hết. Trong lòng nàng nóng như lửa đốt. Thẩm Vấn Ngọc hòa , nàng là nha cận, tám chín phần cũng theo của hồi môn. Địch Vương nổi tiếng tàn bạo khát máu, nàng nào đưa quan ải, trở thành món đồ chơi cho đám man di chà đạp?
Lan Nhi cuống đến sắp , Thẩm Vấn Ngọc vẫn nhắm mắt, chẳng buồn đáp. Sự đến nước , hoảng hốt thì ích gì?
Địch Vương Phi...
Nếu mang một thể tàn tạ như hiện giờ, lẽ nàng còn thể mượn danh phận đ.á.n.h cược một phen. với sức khỏe , khỏi quan ải , ai nàng còn sống bao lâu?
Thẩm Vấn Ngọc hít sâu một , lập tức vịn thành sập ho dữ dội. Giờ đây thể chẳng còn đáng tin, điều duy nhất đáng mừng là nàng vẫn còn sống.
Cho dù thánh chỉ hòa ban ngay ngày mai, triều đình cũng thể lập tức tống nàng khỏi quan ải. Hòa còn chuẩn nghi lễ, ít nhất cũng sang năm mới lên đường.
Khoảng thời gian chính là cơ hội của nàng. Chỉ cần tính toán đủ kỹ, chắc thể lật ngược thế cờ.
Ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu , phủ lên hình đang ho rũ bên mép sập. Một vệt m.á.u đỏ tươi vương nơi khóe môi Thẩm Vấn Ngọc, nhưng sâu trong đôi mắt lóe lên ánh sáng âm u lạnh lẽo.
Muốn xoay chuyển càn khôn mà để hậu họa, hết trừ khử một . Chỉ cần đó còn sống, mưu tính của nàng đều thể thấu.
g.i.ế.c bằng cách nào?
Người thường ngày luyện binh ngoài thành, nửa tháng mới trở về Thịnh Kinh một , mỗi chỉ ở hai ngày.
Trí mưu song , tính tình lạnh lùng cứng rắn. Từ khi bước chân triều đắc tội ít . Hiện giờ triều đình cần nên còn dung túng vài phần, nhưng kẻ c.h.ế.t chắc chắn chẳng thiếu.
Hằng Vương phủ.
Tư Mã gia.
Còn những thế gia đại tộc đang nhăm nhe chiếc ghế Thủy sư Đô đốc.
Triều đình chỉ một phe Nguyên gia. Chẳng qua Nguyên Tướng quốc nhiếp chính suốt hai mươi năm, thế lực Nguyên đảng quá lớn, những phe phái khác buộc tạm thời nhẫn nhịn.
Ai mà chẳng tính toán riêng?
Nàng trở thành món hàng hòa đưa ngoài quan ải. chính phận Địch Vương Phi thể trở thành vốn liếng để nàng kết minh với kẻ thù của thiếu niên .
Giới quyền quý Thịnh Kinh thế lực nghiêng trời. Còn , dù mưu trí đến , suy cho cùng cũng chỉ xuất từ nghề ngỗ tác thấp kém, là Giang Nam xa xứ, một một giữa Thịnh Kinh, căn cơ, chẳng chỗ dựa...
Thẩm Vấn Ngọc bỗng ngẩng phắt đầu.
Máu vẫn còn vương nơi khóe môi, nhưng ánh sáng âm u trong mắt vụt sáng. Sự sắc bén giống một bệnh nặng, khiến cả con nàng như đột nhiên sống .
Lan Nhi đến ngẩn .
“Tiểu thư, ...”.
“Lan Nhi!”.
Thẩm Vấn Ngọc cắt ngang.
“Ngươi thường ngày tụ tập với nha , tiểu tư trong phủ ngóng chuyện chuyện nọ. Có từng lời đồn nào về Thủy sư Đô đốc ?”.
Lan Nhi chẳng hiểu nàng đột nhiên hỏi chuyện .
Tiểu thư rơi cảnh hôm nay đều do Anh Duệ Đô đốc ban tặng. Hận còn chẳng hết, giờ hỏi lai lịch gì? Việc cấp bách chẳng nên nghĩ cách thoát khỏi hòa ?
Dù đầy bụng nghi hoặc, nàng vẫn đáp:
“Từng ạ. Chuyện về Anh Duệ Đô đốc bây giờ khắp hang cùng ngõ hẻm ở Thịnh Kinh ai mà chẳng . Từ lúc tòng quân Tây Bắc cho đến ngày khoác chiến bào trở triều đình, bên ngoài đồn đại cứ như thần nhân giáng thế. Tiểu thư chuyện gì?”.
“Không cần. Chỉ cho , Giang Nam ?”.
“Nghe là ”.
“Giang Nam nơi nào?”.
“Hình như là Biện Hà, thuộc Biện Châu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-696.html.]
Lan Nhi bĩu môi.
Quê các nàng là huyện Cổ Thủy, cũng thuộc địa giới Biện Hà, cách chỉ hơn trăm dặm. Bởi dù đám nha trong phủ nhắc đến từ mấy tháng , nàng vẫn nhớ rõ. Khi còn từng cảm thán là đồng hương hữu duyên, ai ngờ cuối cùng thành một đoạn nghiệt duyên.
“Biện Hà...”.
Thẩm Vấn Ngọc lẩm bẩm.
“Tiểu thư đang nghĩ gì ?”.
Thẩm Vấn Ngọc giơ tay hiệu im lặng, nhíu mày trầm tư.
Căn phòng dần chìm tĩnh mịch. Hồi lâu , nàng chợt khẽ lắc đầu.
Không. Không thể nào. Phỏng đoán quá hoang đường!
“Tiểu thư?”.
Lan Nhi dè dặt gọi.
“Không gì”.
Thẩm Vấn Ngọc rũ mắt, che tâm tư.
“Vậy chuyện hòa ...”.
“Đợi thánh chỉ”.
Khóe môi Thẩm Vấn Ngọc chợt cong lên thành một nụ nhạt.
Trước khi thánh chỉ hòa chính thức ban xuống, nàng nhất định sẽ triệu cung yết kiến Thái Hoàng Thái hậu, giáo huấn khi xuất giá.
Nàng dồn đến bước đường cùng. Vậy thì chỉ còn cách liều mạng đ.á.n.h cược một phen.
Sáng hôm , Mộ Thanh giật tỉnh giấc, tim vẫn còn đập thình thịch. Nàng gặp ác mộng.
Trong mộng, Thịnh Kinh liên tiếp xuất hiện bảy tám nữ t.ử sát hại. Nàng dốc hết sức điều tra vẫn tìm manh mối, suy tính cuối cùng nhận nút thắt ở chứng “ thể xuất tinh” của hung thủ.
Thế là nàng tìm đến Bộ Tích Hoan, khẩn thiết yêu cầu cho “quan sát” quá trình. Bộ Tích Hoan gì, chỉ vành tai đỏ lên, dường như ngầm đồng ý.
Nàng kéo màn trướng, cởi y phục, tháo ngọc đái, lòng đầy mong đợi chuẩn quan sát...
Nào ngờ từ bên trong bay vọt một con nhạn non!
Khung cảnh hoang đường đến mức Mộ Thanh giật bừng tỉnh. Nàng trân trối màn trướng hồi lâu. Sau đó lặng lẽ kéo chăn lên. Trùm kín cả đầu lẫn mặt.
Nàng ngờ thể mơ thứ quái quỷ như !
Đều tại Bộ Tích Hoan!
Khi Nguyệt Sát bước lên gác xép, thấy rèm trướng rung rung. Hắn lập tức cau mày.
Cười? Vẫn còn ?
Là nữ nhân, lúc nên thì ngày ngày trưng bộ mặt lạnh như băng; lúc chẳng gì đáng trốn trong chăn mãi thôi. Rốt cuộc nàng giống nữ nhân chỗ nào?
“Đừng nữa, mau dậy ! Đêm qua c.h.ế.t!”.
Nguyệt Sát dằn mạnh chậu đồng xuống bàn bỏ .
Tiếng bước chân khuất cầu thang, rèm trướng lập tức vén lên. Nụ mặt Mộ Thanh biến mất. Ánh mắt nàng trở vẻ tĩnh lặng lạnh lẽo thường ngày.
Nàng nhanh chóng y phục, chải đầu vấn tóc, rửa mặt qua loa, ăn sáng vài miếng lập tức rời phủ Đô đốc.