Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 695
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:30
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Tích Hoan vẫn động đậy.
Mộ Thanh thật sự bắt đầu suy nghĩ.
Hắn lập nam phi nhiều đến mức đếm xuể, trong thiên hạ đều đồn Hoàng đế mê thích nam sắc, nhưng nàng đó chỉ là giả. Thế nhưng dù thích nam nhân, vẫn là một nam t.ử khỏe mạnh. Những lúc nhu cầu, thế nào?
Đến chốn lầu xanh? Hay tìm nữ thuộc hạ?
Bộ Tích Hoan đầu , thấy Mộ Thanh đang rũ mắt trầm ngâm, vẻ mặt nghiêm túc chẳng khác gì đang suy xét một vụ án hóc búa, dường như tìm đáp án thì nhất quyết chịu bỏ qua.
Ngoài cửa sổ, hương hoa lê theo gió đêm thoang thoảng ùa . Ánh trăng bàng bạc phủ lên , mà gò má nam t.ử dần nhuốm một tầng đỏ nhạt, tựa sắc đào phớt qua nền tuyết.
Hắn im hồi lâu, cuối cùng dường như chịu nổi nữa, đột ngột sải bước về phía nàng.
Mộ Thanh ngẩng lên.
Bộ Tích Hoan cúi , ghé sát bên tai nàng, thấp giọng một câu.
Chỉ một câu.
Nói xong, lập tức xoay xuống lầu, bước chân nhanh đến mức chẳng hề giống vẻ ung dung nhàn tản thường ngày, từ đầu đến cuối cũng ngoảnh lấy một .
Mộ Thanh sững giữa phòng. Rất lâu nhúc nhích.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng bước chân mỗi lúc một xa, cuối cùng chìm tiếng gió lay cành lá.
Đến lúc , Mộ Thanh mới như bừng tỉnh, chậm rãi đầu về phía rời . Vẻ kinh ngạc hiếm thấy hiện rõ gương mặt nàng.
Kẻ dối trá!
Sao thể như ?!
Đêm nay, bầu khí trong phủ Đô đốc gì đó quỷ dị khó tả.
Bộ Tích Hoan lẳng lặng rời một tiếng động. Chậu nước nóng dặn hạ nhân chuẩn từ vẫn thấy , Mộ Thanh cũng chẳng buồn bận tâm. Nàng cứ thế mơ màng cởi ngoại y, chui giường .
Vừa mới xuống, Nguyệt Sát mang một thùng nước nóng lên gác xép.
Rèm trướng buông kín, ngăn cách tầm mắt hai . Mộ Thanh trong màn, nhưng cứ cảm giác một ánh mắt sắc lẹm đang xuyên qua lớp rèm chằm chằm . Nàng chợt nhớ đến cuộc đối thoại mờ ám giữa và Bộ Tích Hoan bên cửa sổ lúc nãy, lặng lẽ xoay lưng ngoài, nhắm mắt giả vờ như gì.
Bên ngoài vang lên tiếng nước đổ ào ào, tiếp đó là tiếng bước chân qua mấy lượt. Mãi đến khi tiếng bình phong kéo tới che bồn tắm, bước chân Nguyệt Sát mới dần xa mất hẳn.
Mộ Thanh im thêm một lúc mới chậm rãi xuống giường, cởi y phục bước bồn tắm, từ đầu đến cuối vẫn cúi gằm mặt.
Rừng lê sâu thẳm, lầu son thấp thoáng giữa màn đêm. Ánh nến ấm áp xuyên qua song cửa, in bóng bức bình phong thêu gấm lên cửa sổ, tạo thành một cảnh tắm gội kiều diễm như tranh. Thiếu nữ giữa làn nước mờ mịt, đầu vẫn cúi thấp. Hơi nước che khuất đôi mắt thanh tú, chỉ thấy khóe môi nàng chẳng từ lúc nào khẽ cong lên, càng lúc càng nén nổi.
Tiếng nước róc rách hòa lẫn tiếng khẽ bay ngoài cửa sổ, trong trẻo như gió núi, nhẹ nhàng lọt xuống lầu.
Người đang trực bên bất chợt ngẩng đầu. Dưới ánh trăng khuyết nhợt nhạt, gương mặt lộ vẻ kinh hãi, hệt như thấy quỷ giữa đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-695.html.]
Cùng lúc , tại một tiểu viện trong An Bình Hầu phủ, bầu khí cũng u ám và quỷ dị chẳng kém.
Hộ viện bao vây kín mít trong ngoài, dựng thành hai tầng canh gác nghiêm ngặt, nào nấy đều mang đao thương. Đèn lồng mái hiên sáng trưng, soi cả tiểu viện rực rỡ hơn chủ viện của Hầu phủ.
Cửa phòng khóa chặt, bên trong . Trận thế hiển nhiên để bảo vệ, mà là đề phòng bên trong chạy trốn.
Một bàn thức ăn thịnh soạn bày . Lan Nhi đến nuốt nước bọt.
Từ đêm xảy chuyện núi, hai chủ tớ ăn một bữa t.ử tế. Sáng hôm , Trịnh Quảng Tề dẫn ập tới, trói cả nàng lẫn Thẩm Vấn Ngọc giải về thành tống thẳng đại lao phủ Thịnh Kinh.
Trịnh Thanh Nhiên là đích nữ của Trịnh Quảng Tề. Con gái c.h.ế.t thảm, ông thể đối xử t.ử tế với những kẻ liên quan? Suốt mười ngày trong ngục, hai ăn cơm thiu canh nguội, ngủ đống rơm ẩm lạnh. Thẩm Vấn Ngọc vốn yếu, giày vò đến mức suýt mất mạng.
Mãi đó trong cung mới phái thái y tới bắt mạch, châm cứu, kê thuốc, còn lệnh cho Trịnh Quảng Tề dọn riêng một gian phòng giam sạch sẽ để chuyển nàng sang.
Sáng nay, Thẩm Vấn Ngọc tỉnh , của An Bình Hầu phủ tới đón hai về, đó lập tức nhốt căn phòng .
Phạm chuyện lớn như , đáng lẽ chờ c.h.ế.t trong ngục, mà trong cung phái thái y chữa trị, Hầu phủ cũng chẳng hề trách phạt. Nếu thấy hộ viện canh gác tầng tầng lớp lớp ngoài , chỉ bàn thức ăn mặt, e rằng còn tưởng nàng vẫn là vị tiểu thư Hầu phủ nâng niu như .
“Tiểu thư...”.
Lan Nhi mâm cơm, sắc mặt trắng bệch.
“Đây... đây chẳng lẽ là bữa cơm cuối cùng khi chúng lên đường?”.
“Ừm”.
Thẩm Vấn Ngọc ngả chiếc sập mềm, sắc mặt tái nhợt, tiều tụy hơn cả cánh hoa tàn.
“Tiễn chúng hòa ”.
Lan Nhi ghé sát mới rõ, lập tức kinh hãi: “Sao thể như ?”.
Thẩm Vấn Ngọc mệt mỏi nhắm mắt.
Sao thể?
Triều đình kết tội c.h.ế.t, ngược còn phái thái y tận ngục chữa bệnh cho nàng. Hầu phủ chẳng những trách phạt mà còn đón nàng về, đối đãi hòa nhã khác thường. Bên ngoài canh phòng nghiêm mật, rõ ràng là sợ một kẻ bệnh tật như nàng tìm cách bỏ trốn.
Tất cả chỉ chứng minh một chuyện. Triều đình còn cần nàng.
Mà chuyện cần đến nàng chắc chắn chẳng chuyện lành gì, bằng cần gì đề phòng nàng chạy trốn?
Hiện giờ triều đình chỉ hai đại sự liên quan đến hôn sự: tuyển Hoàng hậu và hòa . Việc tuyển Hoàng hậu tạm gác vì Trấn Quân Hầu đột ngột trở về biên ải. Vậy chỉ còn hòa .
“Tiểu thư, thể yếu thế , chịu nổi khí hậu khắc nghiệt ngoài quan ải?”.
Lan Nhi càng nghĩ càng hoảng.
“Huống hồ nô tỳ còn Địch Vương tàn bạo vô cùng. Cả Địch bộ, ngoại trừ một tiểu vương tôn, những khác đều g.i.ế.c sạch! Các bộ tộc Ngũ Hồ quanh năm chinh chiến, nữ nhân ở đó xem chẳng khác gì trâu ngựa, chuyện cướp đoạt mua bán xảy như cơm bữa. Thậm chí còn những hủ tục l.o.ạ.n l.u.â.n như cha con chung vợ, chung vợ. Nếu tiểu thư thật sự gả tới nơi , chẳng sẽ... sẽ thành...”.