Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 690

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:25
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh bàn ăn. Cơm canh nguội từ lâu. Nàng chẳng hề kén chọn, bưng bát lên ăn vội mấy miếng.

lúc , Hàn Kỳ Sơ vén rèm bước . Hắn liếc qua Lưu Hắc T.ử chạy khỏi doanh trại đưa thư, bật :

“Đô đốc đúng là ăn một phần bổng lộc, gánh việc của hai phần”.

“Đó là chí nguyện cả đời của ”.

Mộ Thanh đến việc phá án.

Bất kể nàng đang ở vị trí nào, bất kể đời sẽ đưa nàng trôi dạt tới , chí hướng từng đổi. Chỉ là so với , bây giờ nàng thêm một lý do.

Đất nước là của Bộ Tích Hoan, bách tính cũng là bách tính của .

“Có chuyện gì?”. Mộ Thanh vẫn cúi đầu ăn cơm, chẳng buồn ngẩng lên.

“Lần Đô đốc hồi kinh dẫn theo binh sĩ Trại Đặc huấn. Nay Trại Đặc huấn giải tán, quân đều luyện tập như ”.

Hàn Kỳ Sơ :

“Thuộc hạ nghĩ nên chọn từ các doanh khác. Về cứ luân phiên giữa bốn doanh khu, thiên vị bên nào, như mới giữ lòng quân. Số vẫn nên giới hạn một trăm. Nhiều quá dễ sinh chuyện. Hơn nữa, bổng lộc của Đô đốc gần như đều đổ tướng sĩ. Binh lính theo ngài về kinh, tiền ăn ở cũng do ngài chi trả. Bớt một chút cũng tiết kiệm một khoản”.

“Được!”.

Mộ Thanh đáp gọn.

Hàn Kỳ Sơ vốn suy xét chu , những việc qua tay tính toán thì hầu như chẳng cần nàng bận tâm thêm.

Nguyệt Sát lúc bưng một bát canh nóng bước . Nghe thấy , thuận miệng trêu:

“Quân sư tính toán chi li đến thế, quản gia cũng đấy”.

Hàn Kỳ Sơ chỉ mỉm , đáp.

Mộ Thanh vẫn cúi đầu bản khám nghiệm, thuận miệng :

“Tài trị quốc thể đem quản gia?”.

Nguyệt Sát lập tức sa sầm mặt, đặt mạnh bát canh xuống mặt nàng.

Hắn đường đường tài thủ lĩnh, bây giờ chẳng cũng đang những việc chẳng khác gì quản gia ?

Biết thừa nàng một khi tra án sẽ quên cả ăn uống, đến lúc nhớ thì cơm canh chắc chắn nguội lạnh, mới đặc biệt lấy một bát canh nóng mang tới.

Kết quả thì . Thật bưng đổ quách cho xong!

Nửa tháng tiếp theo, Mộ Thanh vẫn chuyên tâm luyện quân, hỏi đến những biến động trong thành Thịnh Kinh.

Nửa tháng , Tây đại doanh tiến hành kiểm tra.

Một trăm binh sĩ thành tích nhất đều Mộ Thanh đích gọi tên, cho phép theo nàng trở về Thịnh Kinh nghỉ ngơi hai ngày.

Cũng giống , Lạc Thành chu đáo bao trọn một gánh hát và một khách điếm cho Thủy quân Giang Bắc. Chỉ điều còn là Hạnh Xuân Viên.

Lúc chủ gánh hát bước nghênh đón Mộ Thanh, cả lão run lẩy bẩy, sắc mặt cứ như thể ngày mai trong gánh hát của sẽ xảy án mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-690.html.]

Mộ Thanh coi như thấy. Nàng dẫn binh sĩ ăn uống, xem kịch, đó đưa tất cả trở về khách điếm, nghiêm lệnh ban đêm ai phép tự ý ngoài.

Sắp xếp thỏa việc, nàng mới thong thả cưỡi ngựa rời . Khanh Khanh theo bên cạnh. Ngụy Trác Chi thăm cố nhân trở về cũng cùng nàng lên đường. Ba ung dung trở về phủ Đô đốc.

Trên đường trở về phủ Đô đốc, Mộ Thanh tiện đường ghé qua phủ nha Thịnh Kinh.

Trời quá canh hai, nhưng Trịnh gia vẫn ai chợp mắt. Hôm nay là ngày cúng tuần thứ hai của Trịnh Thanh Nhiên, từ cổng nha môn đến tận công đường đều giăng lụa trắng. Nha sai vội chạy hậu viện bẩm báo, chẳng bao lâu Trịnh Quảng Tề bước trong bộ thường phục.

Ánh đèn lồng trắng nhợt phủ lên mái tóc điểm sương. Chỉ mới nửa tháng gặp, trông ông già nhiều.

“Đô đốc!”.

Vừa thấy Mộ Thanh, Trịnh Quảng Tề liền cúi hành lễ.

“Trịnh đại nhân miễn lễ”.

Mộ Thanh vốn định hỏi tiến triển của vụ án, nhưng ngờ đến đúng ngày cúng tuần của Trịnh Thanh Nhiên, bèn ngỏ ý thắp cho nàng một nén nhang.

Chính Mộ Thanh là tìm hung thủ sát hại Trịnh Thanh Nhiên, ân nghĩa đối với Trịnh gia thể sâu. Trịnh Quảng Tề kính cẩn thi lễ đích dẫn nàng linh đường trong hậu viện. Đợi Mộ Thanh thắp nhang xong, ông mới mời nàng trở công đường bàn việc.

Vừa nhắc tới vụ án, Trịnh Quảng Tề hướng về Mộ Thanh vái thêm một lễ, giọng đầy thán phục:

“Đô đốc quả thật phá án như thần. Chỉ vài lời thuật suy đoán nhiều đặc điểm của hung thủ. Hạ quan theo lời Đô đốc, những ngày qua đều bố trí canh phòng nghiêm ngặt quanh các kỹ viện hạng nhất, hạng hai trong thành. Có lẽ hung thủ chấn nhiếp, suốt nửa tháng nay hề gây thêm vụ án nào”.

Không thêm án mạng?

Mộ Thanh chẳng hề thấy nhẹ nhõm. Nếu tên hung thủ thật sự cũng kẻ chủ mưu giấu mặt thao túng, thể đang cố ý án binh bất động, chờ nàng trở Thịnh Kinh mới tiếp tục tay.

“Không lơ là, đặc biệt là đêm nay. Tăng thêm nhân thủ quanh các kỹ viện, tuyệt đối buông lỏng cảnh giác”.

Nàng vốn cho rằng trong nửa tháng ở quân doanh, hung thủ nhất định sẽ tiếp tục gây án. Không ngờ chuyện yên ắng đến khác thường. Chính sự yên ắng mới khiến nàng bất an.

“Đô đốc cứ yên tâm”.

Trịnh Quảng Tề : “Phủ Thịnh Kinh và Ngũ Thành Tuần Bộ Ty điều động hơn nửa nhân lực, phối hợp giăng lưới khắp nơi”.

Mộ Thanh gật đầu. Trước mắt quả thật cũng chỉ thể đến mức .

Khi nàng trở về phủ Đô đốc, trời gần canh ba. Gặp Dương thị và Lạc Thành, Mộ Thanh hỏi qua vài chuyện trong phủ suốt thời gian vắng mặt mới về hậu viện.

Hoa lê trong vườn đang nở rộ. Lầu nhỏ chìm giữa màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng tà nghiêng qua song cửa. Dưới ánh đèn hắt từ lầu, một bóng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng về phía nàng. Tay áo trắng phất nhẹ như ánh trăng, dung mạo thanh tuyệt tựa hoa lê giữa sương tuyết.

Mộ Thanh ngẩng đầu lên, đáy mắt bất giác dịu , khóe môi cũng thoáng hiện một nụ . chạm ánh mắt lầu, nàng lập tức cúi đầu, rảo bước trong.

“Hôm nay mặc thanh đạm thế”.

Vừa lên lầu, Mộ Thanh thuận miệng .

Bộ Tích Hoan xưa nay chuộng hồng y, một đỏ rực càng tôn lên vẻ lười nhác phong lưu, quyến rũ đến mức chỉ cần thêm một cũng dễ khiến sa dứt .

Thế nhưng khi đổi sang một bạch y, khí chất khác hẳn, thanh cao phiêu dật như hạc giữa mây trời, phảng phất ngay cả lúc đùa cũng mang theo vẻ ngạo nghễ coi thiên hạ chẳng đáng mắt.

 

Loading...