Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 686

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:21
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh dậy hỏi:

“Thi thể chôn ngay gần xe ngựa, giờ mới về?”.

Chương Đồng khẽ hắng giọng. Ánh mắt bắt đầu né tránh.

“Tìm đồ. Mất chút thời gian”.

“Tìm gì?”.

“Không tìm thấy”.

Mộ Thanh lập tức lạnh mặt.

“Tìm cái gì?”.

Chương Đồng im lặng một lúc, liếc quanh sảnh. Ngoài trời mưa ào ào. Hai tai đỏ lên.

“... Tìm thủ cung sa”.

Mộ Thanh ngẩn . Sau đó chỉ lắc đầu.

“Thủ cung sa khoét cùng một miếng thịt nhỏ bằng móng tay. Đêm hôm khuya khoắt, trời mưa thế , ngươi cầm đuốc mò trong hố bùn mà tìm... tìm thấy mới là chuyện lạ”.

Chương Đồng lập tức phắt sang trừng nàng. Không thể nhỏ hơn một chút ?

Hắn liếc quanh. Quả nhiên, các vị tiểu thư trong sảnh đều đồng loạt cúi mặt, vẻ e thẹn cổ quái. Mấy nha , bà t.ử còn bằng ánh mắt khó tả.

Chương Đồng phát điên. là tự chuốc lấy nhục.

Sau khi đào t.h.i t.h.ể nha , thấy ô và hung khí đều vứt trong hố, nghĩ tới việc Trịnh Thanh Nhiên khoét mất thủ cung sa, liền đoán thứ đó thể cũng ném chung ở đây. Hắn chỉ gom cho đủ chứng cứ, để Mộ Thanh sớm phá xong án còn trở về doanh nghỉ.

Ai ngờ mò mẫm nửa ngày vẫn chẳng thấy. Đến lúc vác mặt , nàng phá án gần xong. Có trời mới lúc lệnh cho thuộc hạ bới bùn tìm thủ cung sa, đám lính quyền bằng ánh mắt gì.

Chương Đồng nghẹn một bụng tức. Đi theo phá án quả nhiên chẳng bao giờ chuyện .

Mộ Thanh thấy sắc mặt đen sì thì lặng lẽ .

Nàng hỏi Trần Dung:

“Thủ cung sa ?”.

Trần Dung run đến mức gần như nổi, chỉ lắc đầu.

Mụ bà t.ử bên cạnh vội đáp:

“Nô tỳ đào hố xong thì tiện tay ném luôn xuống đó”.

Mộ Thanh sắc mặt mụ , lời giả. Nàng cũng định bắt tiếp tục tìm. Mấy việc thu dọn hiện trường còn cứ để phủ Thịnh Kinh xử lý .

Mộ Thanh hỏi thêm vài câu. Chuyện tới nước , Trần Dung khai gần hết, mụ bà t.ử cũng còn gì để giấu. Kẻ trực tiếp g.i.ế.c Trịnh Thanh Nhiên là Trần Dung. Mụ bà t.ử thì g.i.ế.c nha theo. Sau đó hai cùng khiêng t.h.i t.h.ể Trịnh Thanh Nhiên tới chiếc xe ngựa của Diêu phủ.

việc rút máu, cắt gân, khoét thịt và tháo khớp đều do mụ bà t.ử tay. Thi thể nha cũng do mụ đào hố chôn. Chiếc xẻng dùng để đào đất lấy từ gian bếp. Sau khi xong việc, mụ vốn định mang trả . lúc mới phát hiện cán xẻng dính máu. Y phục và giày vớ hai mặc khi ngoài cũng bẩn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-686.html.]

Sau khi trở về, nha liền mang giặt. Bùn đất thể rửa sạch. Máu thì .

lúc đó, Nguyên Ngọc phát hiện Trịnh Thanh Nhiên quá lâu về, lập tức sai tới Diêu phủ hỏi.

Mụ bà t.ử còn cơ hội lén rời khỏi điền trang. Cuối cùng, mụ gom bộ y phục dính m.á.u cùng chiếc xẻng một tay nải, nhét thêm đá cho nặng ném xuống giếng.

Mọi tình tiết của vụ án sáng tỏ, phần còn chỉ là thu thập nốt chứng cứ và dọn dẹp tàn cuộc.

Mộ Thanh định giao bộ những việc cho phủ Thịnh Kinh xử lý. Vốn dĩ vụ án chẳng thuộc thẩm quyền của nàng. Ban đầu nàng nhúng tay chỉ vì Nguyên Ngọc tìm đến cầu cứu, về vì nghi ngờ vụ án liên quan tới kẻ chủ mưu vẫn luôn ẩn trong bóng tối. Giờ chân tướng rõ, hóa chỉ là một vụ bắt chước g.i.ế.c vụng về.

Người của phủ Thịnh Kinh e đến sáng sớm mới lên tới núi, vì đám hung thủ mắt chỉ thể tạm giam trong điền trang Tướng phủ.

Nguyên Ngọc cho mở hai gian phòng khách, nhốt riêng chủ tớ Thẩm Vấn Ngọc và chủ tớ Trần Dung; còn tên tiểu tư canh cửa thì tống phòng chứa củi.

Các vị tiểu thư lượt cáo lui, sảnh hoa nhanh chóng trở nên rối ren.

Ninh Chiêu đưa tay day trán, vẻ mặt mệt mỏi, uể oải : “Ngọc nhi, những chuyện giao cho xử lý. Ta đau đầu quá, về phòng nghỉ ”.

Khi rời , Ninh Chiêu để mấy bà t.ử và nha đắc lực giúp đỡ Nguyên Ngọc, chỉ mang theo một tiểu nha đầu dìu trở về.

Mộ Thanh cũng dậy cáo từ. Trước khi , nàng dặn Nguyên Ngọc khi Trịnh Quảng Tề tới thì phái sang đại doanh Thủy quân báo một tiếng, nàng sẽ .

Nguyên Ngọc nhận lời. Mộ Thanh bước khỏi sảnh hoa, nàng vội gọi với theo.

Mộ Thanh đầu, thấy thiếu nữ ánh đèn ngoài hiên. Bộ váy xếp ly màu xanh non càng gương mặt vẫn còn đôi phần non nớt trở nên thanh tú. Chiếc khăn tay trong tay nàng xoắn đến nhăn nhúm, lộ rõ nỗi bất an trong lòng.

“Đô đốc, thể xin ngài nán một lát ?”.

“Tiểu thư chuyện ở ?”.

Nguyên Ngọc bước khỏi sảnh, chỉ về phía hành lang quanh co bên hông.

Dưới mái hiên treo một ngọn đèn lồng gấm, ánh nến chập chờn trong gió. Hai lánh một góc khuất, tiếng mưa ngoài trời ào ạt trút xuống, đủ che lấp cuộc trò chuyện giữa họ.

Nguyên Ngọc im lặng hồi lâu mới khẽ hỏi:

“Đô đốc, ngài xem... Ninh tỷ tỷ thật sự ngầm cho phép Trần Dung g.i.ế.c giá họa ?”.

Khó khăn lắm mới dịp riêng với , mà đầu óc nàng nghĩ tới chuyện khác. Trong lòng chỉ quanh quẩn một nghi vấn , nghĩ mãi thông. Nàng cũng giận chính , nhưng vẫn thể hỏi cho rõ.

Nàng và Ninh Chiêu quen nhiều năm. Nàng luôn yêu quý sự đoan trang, chín chắn của Ninh tỷ tỷ. ca ca mới là ruột thịt của nàng, nàng thể trơ mắt cưới một nữ nhân tâm địa đáng sợ như . Trong lòng nàng, ca ca là bậc nam nhi dũng nhất thế gian, xứng đáng với nữ t.ử nhất.

Mộ Thanh thấu sự giằng co , ánh mắt thoáng dịu . Nguyên Tu quả thật uổng công thương yêu cô .

“Tiểu thư nghĩ thế nào?”.

Nguyên Ngọc tuy Hoa Quận chúa che chở quá kỹ, nhưng sinh trong Nguyên gia, thể thật sự là một tiểu cô nương chẳng hiểu thế sự? Trong lòng nàng vốn sáng như gương, chỉ là đối mặt với đáp án .

Nàng tìm đến Đô đốc, chẳng qua vì tin phá án như thần. Nếu Ninh Chiêu vô tội, nàng sẽ lấy đó lý do để tiếp tục tin tưởng. Còn nếu Ninh Chiêu tội, nàng cũng thể mượn lời để ép tỉnh táo.

 

Loading...