Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 684
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:19
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Dung sững . Đến lúc , vẻ hoảng sợ thật sự mới hiện lên mặt nàng .
Mộ Thanh lạnh:
“Ngươi cho rằng dụ Thẩm tiểu thư bày kế g.i.ế.c ? Ta thấy, một thể tự diễn hết một vở kịch. Vở thiếu ngươi . Thiếu nàng cũng chẳng thành. Một bàn tay vỗ kêu. Vậy nên bớt những lời cầu xin . Nghe chói tai”.
Trần Dung đờ đẫn quỳ mặt đất. Ngay cả nước mắt cũng ngừng rơi.
Mộ Thanh lúc mới chuyển ánh mắt sang Thẩm Vấn Ngọc.
“Cô với nàng rằng đừng mãi giữ sự uất ức trong lòng, cũng đừng tự cho thanh cao. Điều đó chứng tỏ cô rõ tính cách nàng . Biết nàng tự trọng quá cao, hạ nịnh nọt khác. Sau đó, cô lập tức nửa đùa nửa thật bày cho nàng một con đường khác”.
“G.i.ế.c . Giá họa. Diệt cỏ tận gốc”.
“Cô còn khẳng định đây là cách thể khiến Quận chúa nàng bằng con mắt khác”.
Mộ Thanh nghiêng đầu.
“Cô thông minh đến mức chỉ trong một lúc nghĩ cả một kế hoạch g.i.ế.c , giấu xác, tạo hiện trường giả vu oan cho khác. Vậy mà đoán một đang tuyệt vọng giúp cha phục chức sẽ thể theo ?”.
“Cô thậm chí còn từng gặp Ninh Chiêu Quận chúa mà dám suy đoán tâm tư của nàng . Thế nhưng thần sắc của Trần Dung ngay mắt cô càng lúc càng bất thường, cô nhận ?”.
Trong sảnh hoa lập tức vang lên những tiếng xì xào khe khẽ.
“Nghe quả thật lý...”.
“Cho dù chỉ là đùa, nhưng một ốm yếu như thể nghĩ cả những thủ đoạn rút máu, cắt gân, khoét thịt, tháo khớp... cũng thật đáng sợ”.
“Mỹ nhân yếu đuối đúng là dễ khiến thương xót”.
“ đời thiếu gì kẻ dung mạo như tiên mà lòng độc như rắn rết”.
“Ta thấy Trần tiểu thư mới thật sự mắt mù. Lại còn coi là tỷ ”.
Những lời bàn tán lớn, nhưng trong sảnh quá yên tĩnh, từng câu vẫn lọt rõ tai.
Trần Dung chậm rãi đầu, thất thần Thẩm Vấn Ngọc.
“Tỷ tỷ... Sự thật thật sự là ?”.
Thẩm Vấn Ngọc dường như thấy. Những ánh mắt xung quanh như biến thành vô mũi kim, từng mũi từng mũi đ.â.m xuyên qua lớp áo, xuyên da thịt, châm thẳng tới trái tim. Mười ngón tay nàng bấu chặt xuống nền gạch xanh lạnh lẽo, móng tay cào sâu những khe gạch, để từng vệt trắng nhợt.
Nàng thua . Thua một cách t.h.ả.m hại.
Một luồng tanh ngọt bất chợt dâng lên cổ họng. Thẩm Vấn Ngọc vội lấy khăn tay che miệng. Ngay đó, một tràng ho dữ dội bật . Máu tươi phun lên khăn lụa, đỏ rực như mấy cánh mai rơi nền tuyết.
“Tiểu thư!”.
Lan Nhi kinh hãi lao tới, vội vàng đỡ lấy nàng.
“Tiểu thư, thế nào ?”.
Bát t.h.u.ố.c khi cuối cùng cũng phát tác. Thẩm Vấn Ngọc chỉ khẽ lắc đầu, cả mềm xuống, tựa lòng Lan Nhi như kiệt sức.
Một lúc , nàng mới ngước mắt Mộ Thanh. Ánh mắt u ám. Giọng chỉ còn vẻ chua xót và bất lực:
“Đô đốc phá án như thần. Nếu ngài cho rằng tiểu nữ cố ý như , tiểu nữ cũng chỉ còn cách nhận. Dù rằng tiểu nữ từng thù oán với Trịnh tiểu thư, Diêu tiểu thư Quận chúa”.
Không thù oán. Đương nhiên cũng chẳng lý do để hại . Ẩn ý , ai cũng hiểu.
Nguyên Ngọc lập tức lạnh giọng:
“Ca ca từng cứu ngươi. Trịnh Thanh Nhiên, Diêu Huệ Thanh, Ninh tỷ tỷ... cả ba đều liên quan tới ca ca . Ngươi dám thề chuyện liên quan tới ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-684.html.]
Thẩm Vấn Ngọc bật thê lương. Tiếng ho nổi lên. Trên chiếc khăn trắng xuất hiện thêm mấy vệt m.á.u đỏ tươi. Nàng cúi chiếc khăn trong tay, giọng mang đầy ý tự giễu:
“Hôn sự từ xưa đến nay vốn do cha định đoạt, mai mối tác thành. Huống hồ một như , còn cha , sống nhờ họ hàng? Tiểu thư cũng là nữ nhi, lẽ nào hiểu?”.
“Người con gái sống trong khuê các, đến ngày xuất giá mới theo cả đời là bậc lương nhân kẻ oan gia. Phúc họa của cả đời, mấy ai thật sự tự lựa chọn?”.
“Với tình cảnh Thẩm gia hiện giờ, lấy gì để với cao tới Trấn Quân Hầu? Thái Hoàng Thái hậu thể đồng ý cho bước chân cửa Nguyên gia? Huống hồ cái bệnh tật ...”.
Nàng khẽ .
“Cho dù thật sự gả đó, ý nghĩa gì?”.
Các tiểu thư trong sảnh đưa mắt . Những lời qua quả thật hợp lý. Thẩm Vấn Ngọc dường như thật sự động cơ gì để xúi giục Trần Dung g.i.ế.c . Thế nhưng những suy luận của Mộ Thanh cũng rõ ràng, chặt chẽ, hề vô căn cứ.
Một bên lý. Một bên cũng lý.
Trong lúc nhất thời, ai vị Thẩm tiểu thư mắt rốt cuộc là vô tội liên lụy, là kẻ tâm cơ sâu thấy đáy.
Nguyên Ngọc cũng nữa. Nàng chỉ lặng lẽ Mộ Thanh từ xa. Trong đầu bất giác vang lên câu Thẩm Vấn Ngọc . Hôn sự từ xưa đến nay đều do cha định đoạt. Người con gái thể tự lựa chọn.
Trần Dung lúc cũng dần d.a.o động. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng vẫn cảm thấy Thẩm Vấn Ngọc thật sự lý do gì để hại . Ánh mắt lập tức đầy áy náy.
“Ngọc tỷ tỷ... nên nghi ngờ tỷ”.
Thẩm Vấn Ngọc thở dài, nở một nụ nhạt như thấu sống c.h.ế.t.
“Dung , tin tỷ cũng . Không tin cũng chẳng . Tỷ sẽ cùng phúc cùng hưởng, họa cùng chịu. Vậy thì dù xuống hoàng tuyền, tỷ cũng sẽ cùng ”.
Mộ Thanh cảm thấy thái dương giật nhẹ. Nàng xem kịch. Vậy mà Thẩm Vấn Ngọc chỉ mới thoát một câu, lập tức dựng thêm một màn mới. Ánh mắt Mộ Thanh lạnh hẳn xuống.
“Trần Dung!”.
Tiếng quát đột ngột vang lên như sấm giữa sảnh.
Trần Dung đang chìm trong xúc động giật b.ắ.n , cả run lên, hoảng hốt sang nàng.
Mộ Thanh lạnh lùng hỏi:
“Ta hỏi ngươi”.
“Ngươi thật sự cùng nàng xuống hoàng tuyền ?”.
Cả Trần Dung lẫn Thẩm Vấn Ngọc đều sững .
Mộ Thanh chờ trả lời.
“Nếu hôm nay thời gian trở , ngươi còn mạo hiểm g.i.ế.c thêm một nữa ?”.
Trần Dung cứng đờ.
“Nếu chọn , ngươi sẽ nhẫn nhịn một chút, chờ thêm một chút, từng bước tìm đường cho cha . Một năm thì hai năm. Hai năm thì ba năm. Đợi đến khi cha ngươi phục chức, đón ngươi rời khỏi Hầu phủ, cả nhà đoàn tụ. Hay ngươi vẫn lấy cái đầu đ.á.n.h cược?”.
“G.i.ế.c . Vu oan”.
“Một khi thất bại, chỉ bản mất mạng mà còn kéo cả cha xuống theo?”.