Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 680
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:15
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:15
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Đêm nay cũng .
Ánh đèn trong sảnh hoa sáng như ban ngày. Thẩm Vấn Ngọc thiếu niên phía đối diện.
Trên khuôn mặt chút ấm áp của khói lửa nhân gian, chỉ một vẻ lạnh lẽo, cô tịch đến lạ. Giống như trong thế giới của , quanh năm chỉ xuân lạnh và đông sâu, từng nhuốm chút ồn ào náo nhiệt nào của thế tục.
điều khiến nàng để ý nhất vẫn là đôi mắt . Đôi mắt quá mức tỉnh táo. Quá mức lạnh lùng. Và như thể thể xuyên qua lòng .
Trong đầu Thẩm Vấn Ngọc chỉ còn lặp lặp một câu Mộ Thanh :
“Thủ pháp gây án sơ hở chồng chất, nhưng cách dựng hiện trường quá tinh vi. Bổn quan cho rằng sự mâu thuẫn bình thường”.
Hóa nàng thua ở đây. Không vì chứng cứ. Không vì Trần Dung vô dụng. Mà vì mặt thấy thứ phía những chứng cứ .
Trên đời quả thật chỉ cần qua vài dấu vết thể nhận sự bất thường trong lòng .
Thẩm Vấn Ngọc bỗng nhớ tới gặp ngoài phủ Đô đốc . Khi , thiếu niên cũng chỉ liếc mắt một cái nàng đang cải trang nam tử.
Lần ... quả nhiên là nàng quá vội vàng. Cơ hội đến quá bất ngờ, khiến nàng nhất thời tham công, chịu bỏ qua.
Thẩm Vấn Ngọc âm thầm tự giễu. khi ngẩng lên, vẻ mặt chỉ còn kinh ngạc và ngơ ngác.
Nàng sang Trần Dung:
“Dung nhi, ... thật sự...”.
Trần Dung ngoảnh mặt sang một bên, nhắm chặt hai mắt, như thể buông xuôi.
“Sao dại dột đến ?”.
Thẩm Vấn Ngọc lộ vẻ đau lòng tột độ, vén váy quỳ xuống mặt Ninh Chiêu.
“Quận chúa, chuyện suy cho cùng cũng phần của tiểu nữ. Tiểu nữ chỉ thuận miệng vài câu với Dung nhi để khuyên giải , vốn chỉ là lời đùa cợt giữa tỷ với . Nào ngờ coi là thật”.
“Nếu Dung nhi tội, tiểu nữ cũng gánh một nửa trách nhiệm. Cúi xin Quận chúa giáng tội”.
Trần Dung giật phắt , Thẩm Vấn Ngọc bằng ánh mắt thể tin nổi. Chỉ trong chớp mắt, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống.
Ánh mắt Ninh Chiêu lạnh đến thấu xương.
“Mạng là chuyện tày đình, phủ Thịnh Kinh và Hình Tào xét xử. Bản Quận chúa lấy tư cách gì mà định tội ngươi?”.
Thẩm Vấn Ngọc ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào:
“Tiểu nữ chỉ cầu xin Quận chúa rủ lòng từ bi, tha cho Dung nhi một mạng...”.
Choang!
Ninh Chiêu phất mạnh tay áo, hất chén bàn rơi xuống đất. Tiếng sứ vỡ loảng xoảng vang lên, nước nóng b.ắ.n tung tóe khắp sàn.
Thẩm Vấn Ngọc giật thót , thở gấp mấy nhịp lập tức ho dữ dội hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-680.html.]
Ninh Chiêu chỉ thẳng nàng, giận dữ quát:
“Sao thành tha cho ả? Hai các ngươi lén lút bàn tính những gì, ả xong thì tin sái cổ, chạy tới mặt thề thốt trung thành. Đến lúc g.i.ế.c chuyện đều là vì !”.
“Theo thấy, rõ ràng là các ngươi chịu buông tha cho thì đúng hơn! Giờ còn lật ngược trắng đen, biến thành chịu tha cho ả?”.
Nguyên Ngọc lặng lẽ Ninh Chiêu. Nàng quen Ninh tỷ tỷ nhiều năm. Tỷ xưa nay nổi tiếng đoan trang, tiến lui, từng dễ dàng nổi giận mặt khác. Hôm nay tức đến mức .
Lẽ nào... thật sự là do nàng đa nghi? Lẽ nào Ninh tỷ tỷ ngầm đồng ý cho Trần Dung những chuyện ?
Nếu Ninh Chiêu từng ngầm cho phép, Trần Dung cứ một mực hành động vì nàng, tâm tư quả thật đáng sợ.
Nguyên Ngọc dù đang hoài nghi, rốt cuộc vẫn nhiều năm tình cảm với Ninh Chiêu. Nghĩ tới việc Thẩm Vấn Ngọc thừa nhận từng đùa với Trần Dung, ánh mắt nàng lập tức lạnh xuống.
“Ngươi rõ ả g.i.ế.c mà vẫn sẵn sàng gánh một nửa tội , xem cũng là tình nghĩa. hai các ngươi quen mới mấy ngày. Tình tỷ thật sự sâu đến mức thể sống c.h.ế.t cùng ?”.
Nghe , vẻ bi thương trong mắt Thẩm Vấn Ngọc càng đậm. Nàng khẽ lắc đầu, chua xót:
“Tiểu thư hiểu nỗi khổ của tiểu nữ. Cha tiểu nữ mất sớm, thuở nhỏ sống sự quản thúc của kế mẫu. Sau phủ gặp biến cố, tiểu nữ mới trở về Thịnh Kinh nương nhờ họ hàng”.
“Tổ mẫu tuy đối xử với tệ, nhưng như , cha , sống nhờ mái nhà khác, ngày ngày các đường tỷ đều cha bên cạnh, trong lòng thể chua xót?”.
“Dung nhi hiện cũng đang nương nhờ Định Viễn Hầu phủ, cảnh chẳng khác là bao. Chúng tuy mới quen mấy ngày, nhưng cảm giác thiết như tỷ từ lâu. Ta thấy ngày ngày lo lắng cho phụ , tìm cách giúp ông nhưng đường , nên mới thuận miệng vài câu, vốn chỉ giúp khuây khỏa”.
“Nào ngờ... nào ngờ chuyện hồ đồ đến mức ”.
Nàng đến đây, đôi mắt đỏ hoe.
“Suy cho cùng vẫn là tại nên những lời , vô tình hại tỷ của . Đã là tỷ thì phúc cùng hưởng, họa cùng chịu. Cho dù cuối cùng lấy mạng đền mạng, đường xuống hoàng tuyền cũng coi như bầu bạn”.
Lời lẽ tha thiết, tình cảm chân thành đến mức gần như tìm chút sơ hở nào.
Nước mắt thấm ướt lớp khăn voan trắng. Sau lớp khăn mỏng, chỉ thấy đôi mày thanh tú như núi xa, đôi mắt ngấn lệ như hoa lê trong mưa. Vẻ yếu đuối bệnh tật càng khiến dung nhan vốn kiều diễm thêm phần khiến khác thương xót.
Ngay cả Trần Dung cũng bật . Nàng quỳ mặt đất, chật vật lê về phía Thẩm Vấn Ngọc, dáng vẻ như mấy lời cảm động đến tận đáy lòng.
Mộ Thanh bưng chén , khóe môi khẽ nhếch lên. Diễn thật. Tâm cơ cũng đủ sâu. Chỉ tiếc...
“Thẩm tiểu thư nhiều như , nhưng bổn quan vẫn rõ một chuyện”.
Mộ Thanh đặt chén xuống.
“Rốt cuộc cô gì với Trần tiểu thư? Có lời đùa , do cô tự quyết định. Cô gánh bao nhiêu tội cũng chuyện cô một câu là . Lưới trời lồng lộng, pháp bất dung tình. Luật pháp càng vì thứ tình nghĩa tỷ của các cô mà xử nặng xử nhẹ. Vậy nên bớt diễn bi tình . Nước mắt cũng vô dụng”.
Giọng Mộ Thanh lạnh nhạt đến mức gần như chút cảm xúc.
“Bổn quan tra án, chỉ chứng cứ. Mà những tình tiết cô đáng lẽ khai báo thì từ đầu đến giờ một chữ”.
Tiếng nức nở của Thẩm Vấn Ngọc lập tức khựng .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.