Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 678
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:13
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huống hồ ngay cả ông trời cũng về phía tiểu thư. Hai lên điền trang bao lâu thì cơ hội tự tìm tới cửa.
Các tiểu thư quyền quý trong thành Thịnh Kinh đến điền trang Tướng phủ nghỉ ngơi. Sau khi dò danh sách những mặt, tiểu thư cố ý sắp xếp một tình cờ gặp Trần Dung.
Cha Trần Dung giáng chức, cả nhà nương nhờ Định Viễn Hầu phủ. Cha tiểu thư cũng từng mang tội, bản nàng đang sống nhờ An Bình Hầu phủ. Hai cảnh tương tự, dễ dàng sinh lòng đồng cảm.
Quả nhiên chẳng bao lâu Trần Dung coi tiểu thư là tri kỷ, dần dần mở lòng với nàng. Ban đầu Diêu Huệ Thanh xuất hiện, thời cơ tới. Tiểu thư vốn chỉ định tiếp tục kết giao với Trần Dung thêm một thời gian. Ai ngờ hôm nay Diêu Huệ Thanh lên núi.
Cơ hội ngàn năm một. Nếu bỏ lỡ, chắc còn .
Vì tiểu thư lập tức quyết định chỉ điểm cho Trần Dung. G.i.ế.c Trịnh Thanh Nhiên, giá họa Diêu Huệ Thanh, đồng thời kéo cả Ninh Chiêu Quận chúa xuống nước. Thậm chí ngay cả vị Thủy sư Đô đốc cũng tính trong kế hoạch.
Tâm tư của tiểu thư sâu như vực thẳm. Trên đời , đừng nữ tử, ngay cả nam nhân mấy đủ thông minh để sánh cùng nàng?
Ngoại trừ...
Lan Nhi lén Thẩm Vấn Ngọc. Ánh mắt nàng lúc chút xa xăm, dường như nhớ tới những ngày tháng ở Giang Nam.
Mộ Thanh.
Cái tên mà tiểu thư cả đời cũng thể quên. Mưu kế của nàng từ tới nay gần như từng thất bại. Chỉ duy nhất một . Nàng thua tay đó.
Người chỉ khám nghiệm một t.h.i t.h.ể vạch trần bộ bí mật cái c.h.ế.t của Lưu thị, khiến danh tiết khuê các mà nàng gìn giữ nhiều năm tổn hại.
Tiểu thư thể để tiếp tục sống? Nào ngờ hai tên thủy tặc phái vô dụng đến mức để trốn thoát.
Tiểu thư cũng Mộ Thanh dùng cách gì thuyết phục phân đà chủ Cửu Khúc Bang, khiến bọn thủy tặc kéo huyện thành, đột nhập Thẩm phủ trong đêm. Nếu nhờ trong phủ mật thất, nếu tiểu thư kịp thời trốn đó, với ân oán giữa nàng và Cửu Khúc Bang, một khi rơi tay bọn chúng, hậu quả thật khó tưởng tượng.
trong họa phúc. Chính biến cố cuối cùng giúp tiểu thư trở về Thịnh Kinh thuận lợi hơn.
Ban đầu nàng còn định lấy lý do Thẩm phủ Giang Nam còn trưởng bối, thư cầu xin An Bình Hầu phủ xin Thái Hoàng Thái hậu ban ân cho hồi kinh.
Sau vụ cướp, lý do càng trở nên thuận lý thành chương. Lão thái quân nhận thư liền cung lóc cầu xin một phen.
Tiểu thư chỉ đợi ở Giang Nam thêm hai tháng nhận ân chuẩn của Thái Hoàng Thái hậu, đường đường chính chính trở về kinh thành.
Từ đó đến nay, dù gặp Mộ Thanh, tiểu thư vẫn từng quên. Đó là duy nhất từng khiến nàng thất bại.
Giờ trở về Thịnh Kinh, gặp một kẻ nổi danh phá án như thần, tiểu thư vẫn quyết định tay.
Nàng đang đ.á.n.h cược. Đánh cược rằng vị Thủy sư Đô đốc thông minh như lời đồn. Tiểu thư xưa nay luôn suy tính kỹ lưỡng mới hành động, từng tùy tiện mạo hiểm. thì khác. Một phần vì cơ hội đến quá bất ngờ, nếu lập tức nắm lấy, thể sẽ vuột mất.
Một phần khác vì . Người từng ở Vọng Sơn Lâu thẳng tay hất cốc xuống, giải vây cho nàng. Một như , xứng đáng để nàng liều một .
Nếu thắng cược, Thái Hoàng Thái hậu và Hoa Quận chúa tất nhiên sẽ chán ghét Ninh Chiêu. Mà nếu chuyện , từ nay cũng sẽ chẳng còn chút lưu tình nào với nàng .
Còn nếu thua cược...
Đùng! Một tiếng sấm dữ dội bất ngờ nổ tung ngoài cửa sổ. Gần như cùng lúc, cánh cổng viện đạp mạnh bật tung.
Tiếng mưa trút xuống ào ào, nhưng vẫn át nổi những bước chân nặng nề giẫm xuyên qua vũng nước lầy lội, nhanh chóng áp sát căn phòng.
Lan Nhi giật lao tới cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-678.html.]
Cánh cửa hé mở, một tia chớp sáng lòa xé ngang bầu trời. Trong ánh sáng chớp nhoáng , hơn mười bóng vụt qua ngoài sân.
Chiến giáp lạnh lẽo. Trường đao sáng loáng.
Người tướng lĩnh đầu sải bước lên bậc đá, đôi giày chiến đạp mạnh xuống nền sân, nước mưa lập tức b.ắ.n tung thành vô hạt nhỏ.
Lan Nhi kinh hãi nọ, tim gần như nhảy khỏi lồng ngực, miệng há mà thốt nổi lời.
Ngay đó, giọng vị tướng lĩnh lạnh lùng vang lên:
“Thủy quân Giang Bắc phụng lệnh Đô đốc! Xin mời Thẩm tiểu thư đến điền trang Tướng phủ một chuyến!”.
Thẩm Vấn Ngọc cứng đờ ghế mỹ nhân. Nàng chậm rãi đầu về phía cửa. Trong đôi mắt sâu thẳm, muôn vàn cảm xúc dâng trào như sóng dữ.
Thua cược ?
Vị tướng lĩnh gạt Lan Nhi sang một bên, sải bước tiến thẳng phòng.
Bị hất bất ngờ, Lan Nhi loạng choạng ngã xuống bậc cửa. Vừa hồn, nàng lập tức nhào tới ôm chặt lấy chân vị tướng lĩnh, kêu:
“Tiểu thư nhà phạm tội gì? Đây là khuê phòng của tiểu thư, các ngươi thể xông là xông ?”.
Vị tướng lĩnh chỉ phụng mệnh đến mời , vốn ý khó một nha . Bị Lan Nhi ôm chặt chân, bực bội hất nhẹ mấy , nhưng vì tiện dùng sức nên mãi vẫn gạt nàng .
lúc , từ trong phòng vọng một giọng nữ yếu ớt, mềm mại, mang âm hưởng dịu ngọt như khúc hát ru nơi sông nước Giang Nam:
“Tướng quân đại nhân, tiểu nữ y phục chuẩn nghỉ ngơi. Có thể phiền ngài ngoài chờ một lát ? Tiểu nữ sửa soạn sơ qua sẽ lập tức theo ngài”.
Giọng quá đỗi nhu hòa khiến vẻ mặt vị tướng lĩnh bất giác dịu . Nghĩ đây cũng là yêu cầu hợp tình hợp lý, liền gật đầu đồng ý lui ngoài.
Lan Nhi lập tức bò dậy, chạy phòng, đóng chặt cửa cài then. Nàng hối hả bước tới bên giường, hạ giọng hỏi:
“Tiểu thư, bây giờ ?”.
Thẩm Vấn Ngọc ho khẽ mấy tiếng, chậm rãi bước xuống giường.
“Thay y phục”.
Chuyện đến nước , tránh cũng tránh . Chỉ thể .
“... nếu đến đó , sẽ...”.
“Ta tự đối sách”.
Giọng nàng bình thản, hề chút hoảng loạn.
Lan Nhi thấy chủ t.ử quyết, đành nén lo lắng, vội vàng giúp nàng y phục, chỉnh tóc tai và dung nhan. Sửa soạn xong, Thẩm Vấn Ngọc liếc sang bát t.h.u.ố.c bàn.
Bát t.h.u.ố.c vốn chỉ dùng để tạo mùi trong phòng, đợi nguội sẽ mang đổ. Không ngờ còn kịp đổ, của Thủy quân Giang Bắc tìm đến tận cửa.
Thẩm Vấn Ngọc khẽ cong môi, nở một nụ lạnh. Nàng bưng bát t.h.u.ố.c lên, ngửa đầu uống cạn.