Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 672
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:08
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng bao lâu , gã tiểu tư dẫn tới. Vừa bước sảnh, quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy, hiểu vì tai họa đột nhiên rơi xuống đầu .
Mộ Thanh hỏi:
“Ta hỏi ngươi. Đêm nay ai điền trang qua cửa vườn ?”.
Gã tiểu tư vẫn cúi gằm mặt. Nghe câu hỏi , cả thoáng cứng đờ, nhưng ngay đó lắc đầu liên tục.
“Không ! Không ai cả!”.
Ánh mắt Mộ Thanh lập tức lạnh xuống.
Nàng sang Nguyên Ngọc:
“Nếu thì trói . Phủ Thịnh Kinh giờ hẳn nhận tin báo. Trịnh Quảng Tề chậm nhất sáng mai sẽ tới. Con gái ruột c.h.ế.t thảm, nghĩ ông nhất định sẵn lòng cho những kẻ ngoan cố chịu khai thật nếm thử mười tám món cực hình trong đại lao phủ Thịnh Kinh”.
Gã tiểu tư giật b.ắ.n , hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên.
Nguyên Ngọc tức giận quát:
“Người ! Trói tên nô tài dối trá cho !”.
“Tiểu thư! Tiểu thư!”.
Gã tiểu tư sợ đến run như cầy sấy. Chưa đợi thị vệ mang dây tới, dập đầu liên tục.
“Nô tài dối!”.
“Đêm nay... đêm nay nô tài ở vườn chuyện với nha của một vị tiểu thư, cho nên... cho nên canh cửa ...”.
“Cái gì?”.
Sắc mặt Nguyên Ngọc lập tức đổi.
Trong điền trang đều là các tiểu thư quyền quý đến từ phủ vương hầu trong triều. Dù bên ngoài thị vệ tuần tra, nhưng cửa canh giữ. Nếu lúc thích khách hoặc kẻ ác nào lẻn ...
Chỉ nghĩ thôi cũng khiến nàng toát mồ hôi lạnh. Cơn giận lập tức bùng lên.
“Là nha nào?”.
Ả nha nào dám to gan đến mức bỏ việc, lén lút tư tình với tiểu tư trong điền trang? Gã tiểu tư run rẩy ngẩng đầu, đảo mắt khắp sảnh hoa. Ở một góc, một nha lập tức cúi gằm mặt, hai tay siết chặt chiếc khăn lụa đến nhàu nhĩ. Gã tiểu tư lập tức chỉ thẳng nàng .
“Chính là ả!”.
“Là ả !”.
Mọi ánh mắt trong sảnh đồng loạt đổ dồn về phía nha .
Hai chân ả mềm nhũn, lập tức quỳ sụp xuống.
Vị tiểu thư ngay phía bật dậy như kim châm, lớn tiếng quát:
“Nô tài to gan! Dám ăn hồ đồ ?”.
Mộ Thanh sang. Vị tiểu thư chẳng ai khác, chính là ban nãy lên tiếng nghi ngờ Diêu Huệ Thanh.
“Trần tiểu thư?”. Nguyên Ngọc nhíu mày, vẻ chán ghét hiện rõ trong mắt.
Nàng sang vị tiểu thư cạnh Trần Dung, giọng đầy trách cứ:
“Người là do tỷ dẫn tới đấy!”.
Vị tiểu thư lập tức bật dậy, hoảng hốt sang Trần Dung.
“Chuyện thật sự là do ?”.
“Đường tỷ, !”.
Trần Dung vội vàng lắc đầu. Nàng quanh một vòng, bất chợt chỉ thẳng Mộ Thanh.
“Là ! Tất cả đều do !”.
“Nhất định là cố ý vu oan giá họa cho !”.
“Đường tỷ, tỷ rõ mà. Cha chính vì hãm hại nên mới mất chức, còn đày chăn ngựa”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-672.html.]
Mộ Thanh khẽ nhướn mày. Bị đày chăn ngựa? Lại họ Trần?
Nguyên Ngọc liền giải thích:
“Đây là con gái Trần Hán, cựu Tướng quân Tiêu Kỵ doanh. Người bên cạnh là con gái Định Viễn Hầu, trưởng của Trần Hán. Trần Hán hàng thứ ba trong nhà”.
Với thế lực Trần gia, Tiêu Kỵ doanh Thủy quân đ.á.n.h cho mất mặt, chỉ riêng chuyện đó vốn đủ khiến Trần Hán cách chức đày chăn ngựa. sống c.h.ế.t, dám nhòm ngó quân nhu của Thủy quân, còn âm mưu phá hoại. Triều đình càng coi trọng Thủy quân bao nhiêu thì càng thể dung thứ loại hành vi bấy nhiêu.
Chưa kể con ngựa hoang mà từng nhắm tới chính là tọa kỵ của Hoàng đế. Mà Hoàng đế xưa nay hành sự tùy hứng. Muốn phạt ai, phạt nặng nhẹ, phần nhiều đều tùy tâm trạng lúc .
Kết quả, triều đình nổi giận, Hoàng đế cũng nổi giận. Trần Hán liền giáng cho một đòn thật nặng.
Khi Trần Hán mất chức, con gái đang trong lúc nghị . Những nhà đó từng ý với Trần Dung lập tức rút sính lễ, gọi bà mối về. Bởi chuyện , nàng chịu ít lời tiếng .
Trần gia từng tìm cách nhờ các mối quan hệ trong triều giúp Trần Hán sớm phục chức. khi triều đình vẫn còn đang tức giận, Định Viễn Hầu vì chuyện của mà đắc tội với Tướng phủ, nên chịu mặt, chỉ bảo Trần phu nhân nhẫn nại chờ thêm. chờ mãi vẫn chẳng thấy hy vọng.
Trần phu nhân sợ hôn sự của con gái lỡ dở, cuối cùng đành muối mặt cầu xin Định Viễn Hầu, đưa cả nhà tới ở nhờ trong Hầu phủ.
Lần Nguyên Ngọc mời bạn bè tới điền trang, ban đầu chỉ mời Trần Uyển, con gái Định Viễn Hầu. Không ngờ khi Trần Uyển tới Tướng phủ cầu kiến, nhắc đến đường Trần Dung.
Nàng Trần Dung vì chuyện của phụ mà lỡ dở hôn sự, ngày ngày ru rú trong Hầu phủ cũng cách. Bởi mới xin Nguyên Ngọc cho nàng cùng tới điền trang vài hôm, mong nàng kết giao vài bạn, giải khuây đôi chút. Nếu may mắn, thông qua quan hệ giữa các phủ , còn thể tìm một mối nhân duyên thích hợp.
Định Viễn Hầu phủ vốn là một môn võ tướng, trong tộc ít giữ chức ở Long Võ Vệ và Ngũ thành Tuần Bộ Ty. Những chức vị đều thể xem nhẹ. Nguyên Ngọc cũng nể mặt vài phần, vì mới đồng ý.
Ai ngờ xảy chuyện .
“Ngươi và Trịnh Thanh Nhiên thù oán gì?”.
Nguyên Ngọc chằm chằm Trần Dung.
“Vì g.i.ế.c nàng ?”.
“Ta g.i.ế.c !”.
“Ta g.i.ế.c!”.
Trần Dung liên tục phủ nhận, vẫn một mực chỉ về phía Mộ Thanh.
“Là hại !”.
“Hắn hại cha , bây giờ hại cả !”.
“To gan!”. Nguyên Ngọc giận dữ quát lớn.
Từ nhỏ đến lớn, nàng từng sợ quyền quý là gì. Ngay cả cô mẫu và phụ , nàng còn dám tranh luận thẳng mặt. Một như nàng thể để mắt tới phận con gái của một gã quan chăn ngựa? Trần Dung quả thật quá coi trọng bản .
Mộ Thanh cũng ngờ gặp con gái Trần Hán ở đây. Càng ngờ nghi phạm mắt chính là Trần Dung. nàng để tâm tới những lời buộc tội , chỉ âm thầm suy nghĩ về động cơ gây án.
Một lát , giọng nàng lạnh nhạt vang lên:
“Ngươi do ngươi g.i.ế.c”.
“Được!”.
“Ta cho ngươi một cơ hội chứng minh”.
Cả sảnh hoa lập tức yên tĩnh. Trần Dung chằm chằm Mộ Thanh, hiểu cái gọi là “cơ hội” rốt cuộc là gì.
“Đem khay tới đây”.
Mộ Thanh dứt lời lấy chiếc khăn tay của Trịnh Thanh Nhiên từ trong n.g.ự.c . Nàng rũ chiếc khăn mắt . Đóa sen nhỏ nền vải trắng buông xuống. Máu đỏ thẫm loang lổ xen lẫn bùn đất. Dấu bùn nước mưa nhòe khá nhiều, nhưng từ xa vẫn thể lờ mờ nhận hình dạng của một vệt in bên .
Nguyên Ngọc kỹ, đột nhiên chỉ tay.
“Dấu tay?”.
Trần Dung lập tức trợn lớn mắt.
Mộ Thanh nhận chiếc khay hạ nhân mang tới, trải phẳng khăn tay lên đưa tới mặt Trần Dung.
“Ngươi do ngươi g.i.ế.c. Vậy thì đặt tay ngươi lên đây ”.