Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 668
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:04
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Diêu Huệ Thanh lập tức đổi. Nàng vốn trầm tĩnh đến khác thường. Hôm qua xe ngựa lật xuống rãnh, bản suýt mất mạng, nàng cũng hoảng sợ, tức giận. Vậy mà lúc tin Trịnh Thanh Nhiên c.h.ế.t trong chính chiếc xe , vẻ bàng hoàng trong mắt cách nào che giấu.
Mộ Thanh nàng một lúc hỏi:
“Tiểu thư còn nhớ Trịnh tiểu thư tới đây giờ nào ?”.
Diêu Huệ Thanh tuy kinh ngạc nhưng nhanh bình tĩnh . Nàng suy nghĩ một lát.
“Đầu giờ Tuất”.
“Vì nhớ rõ như ?”.
“Đó là giờ điền trang khóa cửa”.
“Nàng tới đây gì?”.
Diêu Huệ Thanh trả lời ngay. Nàng sang nha . Nha lập tức nhún gối, lui xuống.
Một lát , nàng ôm một đồ vật . Diêu Huệ Thanh bảo đặt tất cả lên chiếc bàn nhỏ cạnh Mộ Thanh mới :
“Nàng tới đưa đan sâm và yến sào. Nói rằng Ninh Chiêu Quận chúa tin thương ở chân nên nhờ mang tới thăm. Ta nhận đồ xong, nàng liền rời ”.
“Rời ngay?”.
Mộ Thanh hỏi tiếp: “Trong điền trang giữ nàng uống chén ?”.
Lời thế nào cũng phần giống chất vấn. Diêu Huệ Thanh chỉ khẽ . Ánh mắt nàng lướt qua chén trong tay Mộ Thanh. Nụ thanh nhã như lan nở nơi thâm cốc.
“Đô đốc đừng chê . Ta là thứ nữ. Trịnh tiểu thư là đích nữ. Đích thứ khác biệt. Trà ở điền trang của ... Trịnh tiểu thư chắc uống nổi”.
Nghe , Mộ Thanh tính toán trong lòng. Nàng uống cạn chén , dậy.
“Làm phiền tiểu thư . Tiểu thư cứ nghỉ ngơi. Sáng mai e rằng còn mời tiểu thư đến điền trang Tướng phủ một chuyến”.
Diêu Huệ Thanh vịn tay thành ghế dậy, nhún gối hành lễ.
Mộ Thanh ở thêm, dẫn Nguyệt Sát rời khỏi điền trang.
Vừa ngoài, nàng lập tức hỏi: “Điền trang Tướng phủ ở hướng nào?”.
Nguyệt Sát đưa tay chỉ về phía tây.
Mộ Thanh dẫn xuyên thẳng vườn cây ăn trái. Vừa trong, bước chân nàng liền chậm .
“Đưa đuốc xuống thấp. Nhìn kỹ mặt đất”.
Nàng tiếp tục dặn:
“Tìm những tảng đá cỡ một nắm tay trở lên. Lớn nhất thể tới mức dùng hai tay mới ôm ”.
Những vườn cây ngọn núi đều thuộc các điền trang của quan quyền quý. Ngày thường thường xuyên dọn dẹp chăm sóc, trong vườn hiếm khi xuất hiện đá lớn.
Dưới ánh đuốc, mặt đất phần lớn chỉ là bùn vàng cùng cỏ non lưa thưa. Bởi , khi một thiếu niên phát hiện gốc cây sâu trong vườn một tảng đá lăn lóc, lập tức mừng rỡ như bắt vàng.
“Đừng động !”. Mộ Thanh quát ngăn .
Nàng cho bước tới, chỉ bảo đưa đuốc soi sát xuống đất.
Bên cạnh tảng đá quả nhiên một đôi dấu chân. Mưa lớn khiến dấu chân ngập đầy nước, đường nét còn rõ ràng, nhưng kích thước vẫn thể nhận .
Mộ Thanh cẩn thận bước vòng qua, tránh giẫm lên dấu vết. Nàng xổm gốc cây, gạt cỏ dại sang một bên.
Tảng đá nhiều góc cạnh sắc bén. Phần mặt nước mưa rửa sạch. Mộ Thanh đưa tay quệt lớp bùn còn bám ở mặt , đưa tới gần ánh lửa dùng đầu ngón tay vân vê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-668.html.]
Giữa lớp bùn vàng đục… một vệt đỏ nhạt.
Máu!
Mộ Thanh khẽ lạnh. Nàng định lên, khóe mắt bỗng bắt gặp thứ gì đó phía cây. Động tác lập tức dừng . Mộ Thanh xổm xuống nữa.
Phía gốc cây… còn một tảng đá khác.
Nàng đưa tay sờ thử, cẩn thận quan sát. Mặt cũng dấu m.á.u nhạt. điều thú vị hơn cả là, tảng đá đang đè lên một góc khăn tay.
Mộ Thanh kéo chiếc khăn . Khăn dính đầy bùn cùng vết máu.
Nàng mở một lát. Khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ khó đoán.
Mộ Thanh ít khi . Bởi nụ xuất hiện giữa rừng sâu mưa gió lúc , chẳng những khiến cảm thấy dễ chịu, trái còn khiến đám binh sĩ xung quanh đồng loạt lạnh sống lưng.
Ánh lửa chập chờn. Mưa rơi dày đặc. Giữa khu rừng tối om, thiếu niên cầm chiếc khăn tay dính m.á.u trong tay, khóe môi thấp thoáng ý . Cảnh tượng thế nào cũng phần quỷ dị.
Nguyệt Sát nhíu mày. Hắn cảm thấy Mộ Thanh chỉ chẳng … mà còn cực kỳ chọn lúc để .
Hắn định mở miệng nhắc nhở, Mộ Thanh gấp chiếc khăn , cất sải bước về phía điền trang Tướng phủ.
“Đi!”.
Nàng .
“Đi gặp hung thủ!”.
Điền trang của Tướng phủ đèn đuốc sáng trưng.
Trong sảnh hoa, các tiểu thư quyền quý đến từ phủ của những nhà vương hầu đều tụ họp đông đủ. Nghe tin Trịnh Thanh Nhiên c.h.ế.t, tên hung thủ chuyên sát hại nữ t.ử gần đây xuất hiện ngay ngọn núi gãy, ai nấy đều kinh hoàng, sắc mặt bất an.
Nguyên Ngọc ôm lò sưởi trong lòng, nâng bát canh gừng lên uống một ngụm nhíu mày :
“Ninh tỷ tỷ, chuyện đều tại . Nếu rủ khỏi thành, đến điền trang tụ họp thì chẳng xảy cớ sự”.
Ninh Chiêu ở vị trí chủ tọa bên cạnh Nguyên Ngọc. Mái tóc đen nhánh búi cao như mây, búi tóc Khuynh Vân cài trâm ngọc hoa tinh xảo cùng một đóa hoa màu hồng phấn, càng tôn lên khuôn mặt tròn đầy như trăng rằm, đoan trang mà đài các.
Nghe , nàng liền :
“Người khác gặp chuyện đều chỉ mong đùn đẩy trách nhiệm, cứ thích ôm hết thế? Nếu dạo gần đây buồn phiền ủ rũ, cần nhọc lòng sắp xếp buổi tụ họp ? Hơn nữa, tên sát nhân xuất hiện, ai thể ?”.
Nói đến đây, Ninh Chiêu sang trách:
“Còn nữa. Miệng cầu viện đại doanh Thủy quân, thúc ngựa chạy mất dạng, chẳng ai đuổi kịp. Cũng may bình an trở về. Nếu thật sự xảy chuyện, ăn thế nào với Thái Hoàng Thái hậu và Quận chúa?”.
Ninh Chiêu rầy la, đầu dặn bà t.ử phía :
“Đi lấy áo khoác đến cho Ngọc nhi. Tiện thể hỏi phủ y xem t.h.u.ố.c sắc xong ”.
Nguyên Ngọc dầm mưa suốt quãng đường. Để đề phòng nàng nhiễm lạnh phát sốt, ngay khi nàng trở về tắm rửa y phục, Ninh Chiêu gọi phủ y tới bắt mạch kê đơn. Lúc t.h.u.ố.c cũng sắc bếp.
“Ninh tỷ tỷ, trời sang xuân , còn khoác áo gì nữa?”.
“Chẳng vì sợ cảm lạnh ?”.
Ninh Chiêu trừng nàng:
“Nếu còn chịu lời, sẽ bẩm báo chuyện tự tiện một đến đại doanh Thủy quân cho Quận chúa , xem phạt ”.