Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 664
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:20:00
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa Diêu gia hỏng nát. Con ngựa cũng chạy mất. Diêu Huệ Thanh thương ở chân, đương nhiên thể tự bộ về điền trang. những chuyện hạ nhân Diêu gia lo liệu, cần Mộ Thanh bận tâm.
“Hai các ngươi lập tức về điền trang khiêng kiệu tới đây! Chiếc xe ngựa cứ để đó . Tiểu thư thương ở chân, đưa về trang quan trọng hơn. Con ngựa chạy mất thì để tìm!”.
Phía vẫn còn văng vẳng tiếng nha phân phó.
Nhóm Mộ Thanh xa. Trở mép vách đá đỉnh núi, buộc dây thừng nữa. Mộ Thanh mẫu cách thả dây tụt xuống, dẫn cả nhóm lượt đu xuống vách đá.
Chuyện cứu đối với nàng chỉ là một đoạn xen ngang ngoài ý . Qua cũng thôi. Nàng để trong lòng.
Sinh hoạt trong đại doanh vẫn diễn như thường. Chỉ điều đêm hôm , trời bất ngờ đổ mưa lớn. Đêm trong núi lạnh buốt. Mưa trút xối xả giữa gian hoang vắng. Vầng trăng khuyết mây đen che kín, lọt nổi một tia sáng.
Trên vách đá dựng ven hồ Đại Trạch, bóng những cây cổ thụ hòa lẫn màn đêm đặc quánh, ngay cả lối mòn cũng gần như thể nhận .
Dưới rãnh sâu nơi sườn núi, một con ngựa đang cúi đầu gặm cỏ. Cách đó xa là chiếc xe ngựa tàn tạ lật ngửa, chỉ còn ba bánh. Chiếc bánh xe gãy văng phía vẫn chầm chậm xoay trong mưa.
Kẽo kẹt. Kẽo kẹt. Tiếng ma sát khô khốc vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, như một khúc nhạc cũ kỹ đang rên rỉ dứt. Nghe mà khiến lạnh sống lưng.
Cơn mưa xối xả ngừng quật xuống bánh xe, mùi bùn đất và cỏ dại ẩm ướt lan khắp núi rừng.
Một tia chớp bất chợt xé ngang bầu trời đêm, trong khoảnh khắc soi rõ chiếc xe ngựa tàn tạ lật rãnh cỏ um tùm. Nước mưa cuồn cuộn theo rãnh chảy xuống chân núi, dòng nước nhuốm một màu đỏ sẫm, trong màn mưa dày đặc vẫn phảng phất mùi tanh nồng đến ghê .
Máu!
Mưa lớn trút xuống suốt nửa đêm. Đến canh ba, một bóng vung roi thúc ngựa lao như bay con đường núi lầy lội, chạy thẳng về phía đại doanh Thủy quân.
Hai bên cổng doanh, những vạc lửa cháy bập bùng, mưa lớn dập đến leo lét như chực tắt. Lính gác chòi canh phát hiện tới gần lập tức quát lớn ngăn , đồng thời giật cờ hiệu báo động. Hiệu lệnh truyền xuống, nỏ hạng nặng phía tường doanh lập tức kéo căng, cung thủ đội mưa dàn trận, từng mũi tên lạnh lẽo đồng loạt nhắm thẳng về phía cưỡi ngựa.
Người nọ vội ghìm cương. Tuấn mã hí vang một tiếng dài, hai vó tung cao.
Người lưng ngựa ngẩng đầu lên. Ánh lửa leo lét hắt qua màn mưa, soi rõ dung mạo tới. Nàng cưỡi một con Thanh Thông quý hiếm, khoác áo choàng gấm thêu kim tuyến lộng lẫy. Gương mặt xinh , đôi mắt sáng ngời, hóa là một thiếu nữ quý tộc.
Thiếu nữ giơ roi ngựa chỉ về phía cổng doanh, cao giọng :
“Ta là Nguyên Ngọc, của Trấn Quân Hầu, Đại tướng quân Tây Bắc! Có việc gấp cầu kiến Anh Duệ Đô đốc!”.
Dứt lời, nàng ném mạnh một tấm ngọc bài trong cổng.
Tiểu tướng tiền doanh đưa tay bắt lấy, ghé tới ánh đuốc xem xét, trong lòng khỏi kinh ngạc.
Giữa đêm khuya mưa gió thế , một vị tiểu thư cành vàng lá ngọc, phận gần như công chúa, lẽ yên ở trong Tướng phủ, một xuất hiện quân doanh cách thành tới ba mươi dặm?
ngọc bài thế nào cũng giống giả. Tiểu tướng tiền doanh dám chậm trễ, lập tức mang ngọc bài tới Trung quân đại trướng.
Đêm nay mưa rơi dứt, tiếng mưa nện lên mái trướng dày đặc, khiến Mộ Thanh ngủ sâu.
Nguyệt Sát phụ trách trực đêm, nghỉ chiếc sập thấp cạnh rèm trướng. Hắn thoạt như ngủ, nhưng tiếng bước chân dồn dập từ xa liền mở mắt.
Hắn vén rèm bước ngoài, lúc thấy tiểu tướng tiền doanh chạy vội tới.
“Việt đội trưởng!”.
Tiểu tướng thấy Nguyệt Sát lập tức dâng ngọc bài lên. Hắn còn kịp bẩm báo xong, rèm trướng phía vén lên.
Mộ Thanh bước .
“Có chuyện gì?”.
“Nguyên Ngọc đang ở ngoài cổng doanh, việc gấp cầu kiến Đô đốc”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-664.html.]
Nguyệt Sát đưa ngọc bài cho nàng.
Nguyên Ngọc? Giờ ?
Mộ Thanh cũng chút bất ngờ, nhưng sắc mặt vẫn đổi. Nàng nhận lấy ngọc bài, :
“Đi xem!”.
Khi tới tiền doanh, ngoài cổng quả nhiên là Nguyên Ngọc. Áo choàng nàng ướt sũng, gương mặt nhỏ nhắn mũ trùm trắng bệch vì lạnh.
Nữ t.ử tự tiện quân doanh. Không quân lệnh, lính gác tiền doanh chẳng ai dám mở cổng. Thành Nguyên Ngọc cứ ngoài đó dầm mưa.
Mộ Thanh thấy, lập tức hạ lệnh mở cổng. Sau đó nàng cởi áo tơi cùng nón lá của , đưa cho Nguyên Ngọc.
“Khoác !”.
Nguyên Ngọc nhảy xuống ngựa. Nàng thiếu niên mặt. Chiến bào mưa ướt quá nửa, sắc mặt lạnh nhạt, giọng cũng chẳng mấy phần nhiệt tình, nhưng đem áo tơi và nón lá của đưa cho nàng.
Nguyên Ngọc bất giác c.ắ.n môi , đưa tay nhận lấy.
“Đa tạ Đô đốc!”.
Nguyệt Sát bên cạnh khẽ cau mày. Hắn lập tức cởi áo tơi cùng nón lá của , khoác lên Mộ Thanh.
Mộ Thanh cũng để ý, chỉ Nguyên Ngọc hỏi:
“Đêm hôm khuya khoắt, tiểu thư tới đây chuyện gì?”.
Nguyên Ngọc đội nón lá buộc dây áo tơi, đáp:
“Ta nhờ Đô đốc điều một ít binh mã, núi giúp tìm !”.
“Tìm ?”.
“!”.
Nguyên Ngọc gấp:
“Đích nữ của Trịnh đại nhân, Phủ doãn Thịnh Kinh, mất tích !”.
Mộ Thanh thoáng khựng .
Con gái của Trịnh Quảng Tề mất tích, tìm phủ Thịnh Kinh Ngũ Thành Tuần Bộ Ty, chạy tới đại doanh Thủy quân cầu viện? Hơn nữa còn giữa đêm khuya mưa lớn, điều quân núi tìm ?
Nàng lập tức nhận chuyện đơn giản, liền bảo Nguyên Ngọc kể từ đầu. Nghe xong một lượt, Mộ Thanh mới hiểu rõ ngọn ngành.
Từ khi Nguyên Tu rời kinh, Ninh Chiêu Quận chúa vì sầu não mà sinh tâm bệnh. Muốn nàng khuây khỏa đôi chút, hôm Nguyên Ngọc xin phép Hoa Quận chúa, mời vài vị tiểu thư quyền quý đến điền trang nhỏ tụ họp.
Điền trang ngay đỉnh ngọn núi vách đá dựng phía tây hồ Đại Trạch.
Tối hôm qua, trong lúc dùng bữa, nhắc tới chuyện thứ nữ của Tham lĩnh Tiêu Kỵ doanh cũng đang ở điền trang gần đó, hơn nữa xe ngựa còn lật xuống rãnh, chân thương. Ninh Chiêu Quận chúa liền xin Nguyên Ngọc ít đan sâm và yến sào, sai mang sang điền trang Diêu gia thăm hỏi.
Không ngờ Trịnh Thanh Nhiên chủ động xin . Nàng mang đồ qua đó, một trở .
Diêu Huệ Thanh Trịnh Thanh Nhiên đưa đồ xong rời khỏi điền trang từ lâu. Nguyên Ngọc sai tìm suốt mấy canh giờ vẫn thấy bóng dáng.