Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 662

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:58
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Kỳ Sơ bật , đành hòa giải.

“Được , !”.

Mộ Thanh lạnh lùng trò náo nhiệt mặt. Sau đó nàng mới sang Hầu Thiên.

“Ngươi tung hoành ngoài quan ải bao nhiêu năm, g.i.ế.c địch vô . Không c.h.ế.t loan đao của Hồ, cuối cùng c.h.ế.t đuối sông nước Đại Hưng. Nếu ngươi thật sự chấp nhận cái c.h.ế.t mất mặt như , lên thuyền thì cũng ép”.

Nàng dừng một nhịp.

“Văn bia cũng nghĩ sẵn cho ngươi . Tướng lĩnh Thủy quân đầu tiên của Đại Hưng c.h.ế.t đuối sông”.

“Thế nào? Thích ?”.

“Phụt!”.

Một gã Đô úy bên cạnh nhịn nổi, bật thành tiếng.

Sắc mặt Hầu Thiên lập tức đen như đáy nồi.

Thích cái rắm!

Có ai mỉa khác cay nghiệt như ? Cái miệng của tiểu t.ử đúng là độc đến hết t.h.u.ố.c chữa!

Trong lòng mắng thì mắng. Ngoài mặt vẫn cố nặn nụ mang vẻ láu cá của phường du côn.

“Đô đốc , mạt tướng chẳng qua chỉ thương lượng một chút thôi. Chúng thể…”.

Mộ Thanh mặt đổi sắc, giẫm mạnh xuống bàn đạp. Chiếc thuyền lập tức nghiêng ngả.

Hầu Thiên sợ đến tái mặt, vội ôm chặt mạn thuyền.

“Ta , chúng thể…”.

Mộ Thanh giẫm thêm một cái.

“Cốp!”.

Cằm Hầu Thiên đập thẳng mạn thuyền.

“Ta …”.

Giẫm.

“Chúng thể…”.

Giẫm.

“Chúng …”.

Giẫm.

“Chúng …”.

Giẫm.

“Ọe!”.

Dạ dày Hầu Thiên cuối cùng cũng chịu nổi. Hắn gục đầu qua mạn thuyền, nôn đến trời đất cuồng, một tay còn liên tục xua xua xin tha.

Đầu hàng. Hoàn đầu hàng.

Hắn hiểu . Không thể thương lượng. Một chút cũng .

Trước đó thấy tiểu t.ử chịu móc bổng lộc và tiền thưởng thuê tiêu cục gửi tiền về cho nhà binh sĩ, còn tưởng nàng ngoài lạnh trong nóng, lòng mềm mại.

Giờ mới lầm. Tiểu t.ử một khi bắt đầu luyện binh còn ác hơn cả Đại tướng quân.

Tâm đen. Tay độc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-662.html.]

Thấy Hầu Thiên cuối cùng cũng ngoan ngoãn chịu phục, Mộ Thanh mới lạnh nhạt bước lên bờ, chắp tay lưng thẳng.

Hàn Kỳ Sơ theo, bất lực bật . Đô đốc những lúc đúng là vẫn còn trẻ con. nghĩ kỹ , đối xử với nhóm cựu tướng Tây Bắc quân như chắc là chuyện .

Bọn họ vốn ý định ở Thủy quân Giang Bắc. Sở dĩ lưu , phần nhiều chỉ vì còn nơi nào để . Một võ tướng từng phục vụ hai chủ soái, lập tức tâm ý quy phục mới vốn là chuyện khó.

Giữa họ và Mộ Thanh vẫn còn một lớp ngăn cách. Cứ cãi cọ, đùa giỡn, đ.á.n.h ầm ĩ như thế , lâu dần sinh tình nghĩa, lẽ mới thật sự khiến họ buông bỏ đề phòng, dần dần gần gũi với nàng hơn. Đến lúc , họ mới thể thật lòng coi nàng là chủ soái.

Từ ngày đó, huấn luyện thuyền chính thức đưa chương trình thao luyện của Thủy quân.

Tháng Ba, tháng Tư, nước hồ vẫn còn lạnh buốt.

mỗi ngày quân đều xuống nước rèn khả năng chịu rét, đó lên thuyền tập đạp guồng, giữ thăng bằng.

Những lúc luyện đến mệt rã rời, nhóm trăm binh tinh nhuệ thuộc Trại Đặc huấn từng theo Mộ Thanh Thịnh Kinh bắt đầu đem những chuyện mắt thấy tai ở kinh thành kể cho đồng đội.

Hoàng thành nguy nga . Hạnh Xuân Lâu những món sơn hào hải vị gì. Đào hát đến mức nào. Kịch diễn náo nhiệt . Rồi kể Đô đốc khám nghiệm t.ử thi thế nào, thăng đường xử án uy phong đến . Đến khi hết chuyện để kể, cả bọn bắt đầu ăn lung tung. Nào là Đô đốc từng chui xuống váy nữ thi. Nào là còn sờ m.ô.n.g nữ thi.

Mộ Thanh thỉnh thoảng lọt vài câu, nhưng cứ coi như điếc. Chỉ cần quân thành đầy đủ bài huấn luyện mỗi ngày, bọn họ đem nàng đùa thế nào nàng cũng chẳng buồn quản.

Lần , khi sai Huyết Ảnh thành đặt mua đợt dụng cụ huấn luyện đầu tiên, Mộ Thanh dặn thêm một dây thừng chuyên dùng để leo vách đá. Đám dây nay treo từ đỉnh vách đá dựng phía bên hồ xuống.

Hôm nay nàng thuyền tới chân vách đá, chuẩn dạy quân cách leo lên và tụt dây.

Trước nàng thích leo núi. Khi bắt đầu luyện binh, nàng chợt nghĩ kỹ năng nếu vận dụng tác chiến, thể dùng để đột nhập lên chiến thuyền địch. Hơn nữa, hai bên bờ sông thường nhiều vách đá hiểm trở. Sau nếu tận dụng dây thừng, còn thể tạo một đội kỳ binh xuất quỷ nhập thần.

Đã thấy hữu dụng, nàng liền quyết định đưa thẳng chương trình huấn luyện.

Vách đá mặt cao hơn mười trượng. Mộ Thanh buộc dây , đó bắt đầu leo. Động tác tay chân phối hợp cực kỳ thuần thục, chẳng bao lâu leo lên một quãng xa.

Chương Đồng cũng chọn vài binh sĩ xuất từ vùng núi hiểm trở theo thử sức. Loại dây leo thật khó dùng. Chỉ cần đủ sức lực, sức bền, nắm cách phối hợp tay chân và điểm tựa, nhanh sẽ thể thành thạo.

Khi Mộ Thanh đặt chân lên đỉnh vách đá, cúi xuống thật sự vài thiếu niên còn leo nhanh hơn cả Chương Đồng.

Người đầu tiên lên tới nơi là Thang Lương. Mộ Thanh . Sắc mặt nàng vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng ánh mắt rõ ràng ý tán thưởng.

“Không tồi”.

Thang Lương gãi đầu, phần ngượng ngùng.

“Cha là thầy đồ trong thôn. Đám trẻ ở học đường thỉnh thoảng đau ốm, thường núi sâu hái thuốc. Leo tay lên vách đá cao ba năm trượng đối với cũng là chuyện thường”.

Cậu cúi đầu những vòng khoen cùng dây buộc , ánh mắt đầy thích thú.

“Thứ Đô đốc sai thật sự tiện. Nếu , lúc trèo đèo lội suối hái t.h.u.ố.c sẽ đỡ nguy hiểm hơn nhiều”.

Cậu khẽ thở dài.

“Ở quê , năm nào cũng trượt chân ngã xuống vực mà c.h.ế.t”.

Đang lúc trò chuyện, vài khác cũng lượt leo lên tới nơi.

Đợi nhóm của Chương Đồng lên đủ, Mộ Thanh chuẩn mẫu kỹ thuật thả dây tụt xuống. Nào ngờ ngay lúc nàng định buông , từ xa bỗng văng vẳng truyền tới từng hồi ngựa hí vang dội. Tiếng hí nối tiếp dứt, cách còn khá xa.

Mộ Thanh nhạy bén nhận điều bất thường, lập tức sang dặn Chương Đồng:

“Đi xem thử”.

Chương Đồng tháo dây thừng buộc ngang eo, thoăn thoắt luồn rừng. Một lúc lâu mới , báo:

“Ở lưng chừng núi một chiếc xe ngựa rõ của nhà nào lật xuống rãnh. Hình như bên trong . Mấy tên gia đinh đang hợp sức nâng xe lên, nhưng xem chừng nổi”.

“Đi!”.

Lời dứt, Mộ Thanh cởi dây thừng, dẫn tức tốc men xuống lưng chừng núi.

 

Loading...