Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 659
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:55
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh trận thì c.h.ế.t. Nếu một ngày chiến sự thật sự nổ , năm vạn tướng sĩ trong đại doanh Thủy quân , cuối cùng bao nhiêu thể sống sót trở về? Số bạc chắt chiu từng đồng từng đồng , bao nhiêu phần thật sự tới tay nhà? Nếu cũng như Tây Bắc quân, c.h.ế.t ngoài sa trường, tiền tuất tham quan nuốt sạch… Vậy bầu nhiệt huyết đổ xuống sông , cái mạng ném chiến trường … rốt cuộc đáng ?
Không khí càng lúc càng nặng nề.
Đợt huấn luyện quân mới bắt đầu ba ngày, Ô Nhã A Cát sợ sĩ khí ảnh hưởng, lập tức moi mấy thỏi bạc trong n.g.ự.c áo , tung lên tung xuống trong tay, :
“Tiểu gia sẽ tự tích cóp! Sau để dành cưới vợ!”.
Vừa , lén đá Lưu Hắc T.ử một cái. Lưu Hắc T.ử hiểu ý, nhưng nhắc tới cưới vợ, thiếu niên lập tức ngượng ngùng.
“Cái chân của … e là khó mà cưới vợ. Cha cũng chẳng còn. Trong nhà chỉ đại ca với tẩu tẩu”.
Cậu dừng , ánh mắt dịu xuống.
“Ta thương nhất là hai đứa cháu trai nhỏ. Nếu dịp về quê, sẽ mua ít vải , may cho chúng hai đôi giày t.ử tế. Còn cho chúng trường làng học chữ nữa”.
Chương Đồng và Thạch Đại Hải cùng tiểu đội với Lưu Hắc Tử, đương nhiên rõ gia cảnh của .
Bị tẩu nhẫn tâm đuổi khỏi nhà. Vậy mà trong lòng vẫn nhớ thương hai đứa cháu nhỏ.
Chương Đồng đưa tay vỗ vai , gì. Người thường , chớ khinh thiếu niên nghèo. Ai dám chắc một què chân thì thể Tướng quân?
“Ta gửi tiền về mua t.h.u.ố.c cho nương”.
Một thiếu niên khác bỗng lên tiếng.
“Tiếc là…”
Vẻ mặt đầy buồn bã.
Đám mới tạm gác nỗi phiền muộn về chuyện gửi thư, chỉ vài câu vòng trở về chỗ cũ.
Ô Nhã A Cát cau mày. Lần thật sự chẳng gì.
Trên đài điểm tướng, Mộ Thanh hết. Nàng nhảy xuống, thẳng tới mặt thiếu niên .
“Nương ngươi mắc bệnh gì?”.
Thiếu niên thấy Đô đốc đích bước tới, theo bản năng định dậy. Mộ Thanh ấn vai xuống.
“Đang nghỉ ngơi. Không cần đa lễ”.
Nói xong, nàng cũng xếp bằng ngay mặt .
Thiếu niên lập tức cứng . Đô đốc ngay mặt, bảo cứ yên, nhưng thấy như kim châm mông, cũng dám mà cũng chẳng yên. Cuối cùng chỉ đành cúi đầu, lí nhí đáp:
“Bẩm Đô đốc, nương hai chân bất tiện, liệt nhiều năm. Mỗi khi trời mưa, tay chân đau nhức dữ dội. Những lúc nhà gạo, cũng chẳng tiền mua thuốc, bà chỉ c.ắ.n răng chịu. Ban đêm đau đến ngủ nổi… cũng dám gọi ai”.
Hai mươi lượng bạc. Đối với nhà , đủ sống tằn tiện mấy năm. Có thể mua gạo. Có thể bốc thuốc. Có thể mua vài thước vải may quần áo. chẳng cách nào gửi về.
Chuyến tòng quân , ai còn ngày trở . Dẫu đ.á.n.h trận vẫn may mắn giữ mạng, cũng chẳng đến năm nào tháng nào mới về quê. Đợi đến lúc cha còn sống , ai dám chắc?
Phần lớn những thiếu niên đều vì gia cảnh nghèo khó mới chọn tòng quân. Vào quân, ít nhất cơm ăn, áo mặc, còn là gánh nặng trong nhà. Nếu sống trở về, còn thể lĩnh chút tiền thưởng. Nếu c.h.ế.t, ít nhất cũng tiền tuất để cho .
vụ tiền tuất Tây Bắc quân tham ô xảy mắt, khiến tất cả đều khỏi lạnh lòng. Nếu một ngày họ c.h.ế.t ngoài chiến trường liệu bạc thật sự tới tay cha ? Hay cuối cùng vẫn quan nuốt sạch? Đến lúc cha c.h.ế.t , khi cả nhà còn chẳng gom nổi tiền mua một cỗ quan tài mỏng, chỉ thể lấy manh chiếu rách cuốn mà chôn.
Mộ Thanh im lặng một lúc. Sau đó nàng đầu Ngụy Trác Chi.
Ngụy công t.ử vốn thích náo nhiệt. Mấy ngày nay quân huấn luyện, Mộ Thanh thường xuyên cần truyền lệnh, nên bắt ngày nào cũng mặt trướng, gần như theo nàng suốt cả ngày ngoài thao trường.
“Nam Ngụy Bắc Tạ”.
Mộ Thanh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-659.html.]
“Ngụy gia các ngươi vốn thương nghiệp. Bây giờ một mối ăn kiếm tiền, thử ?”.
“Hử?”.
Ngụy Trác Chi thấy hai chữ “kiếm tiền”, mắt lập tức sáng lên.
“Nói xem”.
“Triều đình dịch trạm, cũng phu trạm, nhưng phần lớn chỉ dùng để truyền quân báo thời chiến và công văn, tấu chương của các châu huyện. Thư từ của bách tính thì quản”.
Mộ Thanh : “Ngụy gia thể mở bưu cục ? Giống như tiền trang hoặc phiếu hiệu, đặt trạm ở các châu huyện, thuê chuyên đưa thư, chuyển đồ từ nơi sang nơi khác”.
Dân gian gửi một phong thư vốn dễ. Nhà giàu còn thể sai gia đinh, nô bộc lên đường. Nhà nghèo thì chỉ thể nhờ thích, bằng hữu tiện đường mang hộ. Vừa bất tiện, chẳng đến bao giờ mới tới nơi.
Bởi mới câu: Thư nhà đáng giá vạn vàng.
Mộ Thanh cũng quá kỳ vọng chuyện Ngụy gia thật sự mở bưu cục. Khó khăn lớn nhất ở tiền bạc. Mà ở triều đình cho phép .
“Ý tưởng thì mới mẻ thật”.
Ngụy Trác Chi chống cằm suy nghĩ.
“ triều đình chắc chịu”.
“Triều đình đường trạm chuyên dùng để truyền tin. Quân báo và tấu chương khẩn cấp còn thể tám trăm dặm ngày đêm nghỉ. Nếu dân gian mở bưu cục, tuy thể quan đạo, tự nuôi ngựa xe, tự thuê nhân thủ, nhưng khó tránh khỏi việc kẻ lợi dụng bưu cục để bí mật truyền tin, chuyện bất lợi cho triều đình”.
Hắn .
“Cho nên việc e là khó thành”.
Nói thì , ánh mắt Ngụy Trác Chi vẫn sáng rực. Ý tưởng tuy khó thực hiện, nhưng quả thật táo bạo.
“Vậy tiêu cục thì ?”.
Mộ Thanh hỏi tiếp.
“Dù gì ngươi cũng là trong giang hồ”.
Ngụy Trác Chi bật .
“Tiêu cục nhận vận chuyển tiêu vật. Từ vàng bạc châu báu cho tới bí bảo giang hồ, thứ nào chẳng đáng tiền? Mỗi chuyến áp tiêu kiếm đều là món lớn”.
Hắn nhướng mày.
“Có tiêu cục nào rảnh đến mức trèo đèo lội suối, chạy mấy trăm mấy ngàn dặm chỉ để đưa một phong thư nhà, kiếm vài đồng bạc vụn?”.
“Nếu là tiêu của Thủy quân Giang Bắc thì ?”.
Mộ Thanh hỏi ngược .
Ngụy Trác Chi nhướng mày.
Nàng tiếp:
“Thư nhà thể chờ. Người nhà bệnh tật thì chờ . Ta thuê tiêu cục tướng sĩ trong quân đưa bạc về tận nhà. Phí bảo tiêu do phủ Đô đốc phủ chi trả”.
Nàng thẳng .
“Trong giang hồ ngươi quen tiêu cục nào ? Ta cần loại thật sự đáng tin”.