Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 657

Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:53
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng một khắc , cuối phố dài rốt cuộc xuất hiện một đội kỵ binh. Chừng trăm . Chiến mã cao lớn. Quân dung chỉnh tề như đúc bằng sắt thép. Từ xa , khí thế chẳng hề kém Tây Bắc Lang. Dẫn đầu là một thiếu niên.

Hai ngày nay, bách tính Thịnh Kinh dần quen với gương mặt . chẳng ai ngờ rằng vị thiếu niên tuấn lưng ngựa nữ nhi.

Mộ Thanh ghìm cương cửa thành. Cách một xa, ánh mắt nàng và Nguyên Tu chạm .

Nam t.ử vẫn khoác chiến bào đỏ rực cùng giáp bạc, uy phong lẫm liệt như ngày nào. Chỉ là hôm nay, thiếu vài phần hào sảng. Ánh nắng ban mai xua nổi vẻ u trầm giữa hàng mày. Cũng chẳng thể soi thấu đôi mắt sâu như vực.

A Thanh… Nguyên Tu nàng thật lâu.

Hai tiếng cuối cùng vẫn chỉ thể giữ trong lòng.

“Chuẩn lên đường ?”.

“Ừ”.

Rốt cuộc, gặp chỉ đổi lấy hai câu ngắn ngủi. Một lặng kéo dài giữa hai . Nguyên Tu cuối cùng lên tiếng:

“Bọn họ… nàng định giữ ?”.

“Giữ còn xem kết quả huấn luyện”.

Mộ Thanh hiểu đang nhắc tới những lão tướng Tây Bắc quân từng vi phạm quân kỷ của Thủy quân Giang Bắc.

Lại một lặng kéo dài.

Không từ bao giờ, giữa hai dường như chỉ còn những câu chuyện nhạt nhẽo như thế. Một lúc , Mộ Thanh chủ động lên tiếng:

“Những thứ là gì?”.

Ánh mắt nàng hướng về đoàn xe ngựa bọc sắt đang hộ tống cùng quân. Bốn phía thùng xe đều gia cố bằng những tấm sắt dày, qua đoán bên trong chứa thứ gì.

“Bạc t.ử tuất”. Nguyên Tu đáp.

Khoản tiền tuất của Tây Bắc quân tham ô đó, nhờ Mộ Thanh phá án mà hơn hai tháng, bộ bạc cuối cùng cũng thu hồi về quốc khố.

Hôm nay kiểm kê xong. Hắn sẽ mang bạc theo, đường trở về Tây Bắc tự phân phát xuống từng nơi. Đám quan châu huyện , tin nổi. Lần , nhất định tận mắt từng đồng bạc t.ử tuất trao tới tay nhân những tướng sĩ c.h.ế.t trận vì nước.

Mộ Thanh xong khẽ cau mày.

“Đoàn cùng ngài chỉ năm trăm. Áp tải bạc lớn như , quá mạo hiểm ?”.

Số bạc t.ử tuất tham ô lên tới hơn năm trăm vạn lượng. Dọc đường nếu thật sự gặp cướp, năm trăm chắc đủ ứng phó.

“Lỗ Đại sẽ dẫn ba vạn binh mã tới tiếp ứng”.

Nguyên Tu nàng.

“Quân lệnh gửi về biên ải từ mấy ngày . Giờ chắc họ cũng tới Việt Châu ”.

Thấy vẻ lo lắng mặt nàng, trong lòng khỏi ấm lên đôi chút. ngay đó, vẫn nhịn mà hỏi:

“Sao? Chuyện với nàng ?”.

Quý Diên vẫn ngay bên cạnh. Bởi lúc hỏi câu , Nguyên Tu thúc ngựa tiến lên nửa bước, hạ giọng xuống. Giọng vốn trầm, lúc càng thêm nặng nề.

Mộ Thanh , ánh mắt nhàn nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-657.html.]

“Ngài cũng .”

Nguyên Tu bật khẽ. Trong tiếng mang theo mấy phần tự giễu. Hắn cũng . hôm đó nàng cùng Vu Cẩn, lấy cơ hội mở miệng?

Nàng cận với ai. Ngày thường những gì. Trong lòng nghĩ gì. Chẳng cũng từng chủ động với ?

Giống như lúc . Nàng rõ ràng đang ở ngay mắt. cảm thấy giữa hai dường như cách ngàn non vạn thủy. Hình bóng nàng càng lúc càng hằn sâu trong lòng . Thế nhưng cách giữa hai càng lúc càng xa.

A Thanh. Từ bao giờ chúng thành thế ?

Hắn hỏi. lời đến bên môi, cuối cùng đổi thành một câu khác:

“Còn chuyện tuyển Hoàng hậu?”.

Nguyên Tu nàng.

“Hắn với nàng ?”.

Mộ Thanh thoáng sửng sốt.

Chỉ một phản ứng đủ khiến lửa giận trong lòng Nguyên Tu bùng lên. Hắn thật sự mắng nàng một trận. Muốn mắng đến khi nàng tỉnh , rõ ân sủng đế vương rốt cuộc bạc bẽo đến mức nào. Muốn nàng hiểu rằng một khi bước hoàng gia, sớm muộn gì cũng sẽ thương.

nơi là cửa thành. Bốn phía đều . Không chỗ thích hợp để những lời .

“Thôi ”.

Nguyên Tu bực bội mặt .

“Đừng đó ngẩn nữa”.

Hắn thấy nàng đau lòng. Càng nổi chuyện ở lưng khác mà châm ngòi ly gián. Bởi gì liền thẳng:

“Lần về Tây Bắc, theo dõi động tĩnh ngoài quan ải chỉ là một chuyện. Trì hoãn việc tuyển Hoàng hậu cũng là một chuyện”.

Hắn hỏi nàng triều đình đang chuẩn tuyển Hậu , chẳng qua chỉ nàng việc, nàng giấu đến cuối cùng. những việc âm thầm cho nàng, cũng chẳng buồn che giấu.

Sứ thần Hồ tộc rời kinh, Bộ Tích Hoan đoán triều đình nhất định sẽ thúc giục chuyện lập hậu. Hắn và Bộ Tích Hoan âm thầm đạt thành một thỏa thuận.

Nguyên Tu rời kinh về biên ải. Một là kéo dài thời gian, khiến chuyện tuyển Hậu thể lập tức quyết định. Hai là tiện đường mang bạc t.ử tuất về Tây Bắc, tự tay giải quyết chuyện khiến canh cánh trong lòng bao lâu nay.

Nói cho cùng, chuyến rời kinh là một cuộc trao đổi đôi bên cùng lợi giữa quân và thần.

Chỉ điều, trong cuộc trao đổi , vì giang sơn, cũng vì nàng. Người vì tướng sĩ Tây Bắc, cũng vì nàng. Trong lòng cả hai đều nàng. Mà cũng chính bởi nàng, chẳng ai chịu lui.

Cuộc trao đổi quân thần hôm nay, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành một trận tranh đoạt sinh tử.

Nguyên Tu thúc ngựa đầu, về phía cửa thành. Ánh mắt sắc như đao. Chỉ trong một thoáng, khí thế cả đổi.

Lần trở Tây Bắc, cũng tính toán của riêng .

Mộ Thanh hồn. Ánh mắt dần dịu xuống, chẳng hề chút đau lòng lạnh lẽo nào như Nguyên Tu tưởng.

Dựa sự hiểu của nàng về Bộ Tích Hoan, chuyện hôm qua trêu nàng mặc hồng bào trong xe ngựa ngoài công đường, từ lúc ngầm ý cùng nàng thành . Chỉ là ngờ nàng thật sự đáp ứng. Bởi đêm qua mới vui mừng đến mức gần như giấu nổi.

Giờ đây hôn thư của hai đóng quốc tỷ. Ngày tháng cũng rõ ràng. Nàng thật sự trở thành thê t.ử kết tóc của .

 

Loading...