Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 654
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:50
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh cúi đầu. Đôi môi chu sa khẽ cong lên. Nụ nhạt. đến khiến lòng mềm xuống.
Bộ Tích Hoan buông nàng , về phía giường, cởi bộ y phục binh long bào đỏ rực.
Mộ Thanh vẫn bàn trang điểm, im lặng hai tờ hôn thư.
Phần lạc khoản :
“Đại Hưng, năm Nguyên Long thứ mười chín, ngày mười sáu tháng ba”.
Ngày mười sáu tháng ba. Nàng hồi lâu. Rồi âm thầm ghi nhớ ngày .
Mộ Thanh cầm tờ đáp hôn thư lên, định cất . Bộ Tích Hoan bước tới, giữ cổ tay nàng, thuận tay thu cả hai tờ trong vạt áo.
Nàng nhướng mày.
“Còn đóng quan ấn”. Hắn .
Hôn thư quan ấn, đương nhiên thể tính là chỉnh.
“Phủ Thịnh Kinh?”. Mộ Thanh hỏi.
Bộ Tích Hoan bật .
“Quan ấn của phủ Thịnh Kinh xứng đóng lên hôn thư của chúng ?”.
Hắn cúi mắt nàng.
“Hôn thư của chúng , dùng quốc tỷ”.
“…”
Mộ Thanh . Hắn định thật? Nàng chẳng qua chỉ mặc một bộ hỷ phục sân khấu mà thôi. vẻ mặt Bộ Tích Hoan, rõ ràng chẳng nửa phần đùa cợt.
Cất hôn thư xong, nắm tay nàng, dắt rời khỏi bàn trang điểm.
“Hôn thư ”.
Hắn : “Nương t.ử bằng lòng cùng vi phu uống một chén rượu giao bôi ?”.
Trong phòng vốn rượu. Là ngự tửu Bộ Tích Hoan mang tới đêm giao thừa năm . Hai khi đó chỉ uống hết một bình nhỏ, phần còn vẫn cất gầm tủ áo gác xép.
Tửu lượng của Mộ Thanh . Sáng mai nàng còn trở về doanh trại. Bởi Bộ Tích Hoan chỉ rót một chén nhỏ.
Không lụa đỏ. Cũng chẳng khăn voan. Bộ Tích Hoan nắm tay nàng giường.
“Trước khi uống rượu, nên bái đường ?”.
Mộ Thanh vẫn yên.
“Không cao đường, bái ai?”.
Bộ Tích Hoan khẽ . Hắn tìm hai chiếc ghế bành đặt đối diện cửa sổ, lấy hai tờ hôn thư từ trong n.g.ự.c áo đặt lên đó, nàng.
Mộ Thanh cũng .
Một lúc lâu.
Đến lúc , nàng mới thật sự hiểu, cùng nàng bái đường đến nhường nào.
Khóe môi khẽ cong lên, nàng rốt cuộc dậy.
Hai mặt về phía cửa sổ, tay trong tay quỳ xuống.
Bên ngoài cửa sổ chợt một bóng đen “vút” một tiếng ngã nhào xuống đất. Dưới chân tường còn loáng thoáng vang lên một tiếng hừ lạnh của Nguyệt Sát.
Chủ t.ử bái đường. Trong phòng chỉ đúng một ô cửa sổ.
Nhất bái thiên địa, hướng đó thì hướng ? Nếu đổi là , chủ t.ử bái đường sớm điều tránh xa. Phản ứng chậm đến … ngã cũng đáng.
Trên gác xép lễ quan. Cũng chẳng ai xướng lễ. Hai chỉ lặng lẽ nắm tay .
Nhất bái thiên địa.
Đứng dậy.
Quay về phía hai chiếc ghế trống. Lại cùng quỳ xuống.
Nhị bái cao đường.
Trên ghế . Chỉ hai tờ hôn thư đỏ thắm.
Sau đó, hai dậy. Quay mặt về phía .
Phu thê giao bái.
Một lạy chậm. Chậm đến mức dường như qua nửa đời .
Khi cùng ngẩng đầu, Mộ Thanh thấy nơi đáy mắt Bộ Tích Hoan một tầng sáng ấm áp. Rực rỡ đến say lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-654.html.]
“Nương tử”.
Hắn khẽ gọi.
Mộ Thanh rũ mắt, chỉ mà đáp.
Bộ Tích Hoan nhướng mày.
“Hôm nay lúc bái trưởng, nàng còn gọi một tiếng Đại ca”.
Hắn cúi xuống gần hơn một chút.
“Bây giờ bái đường với , nên gọi một tiếng Phu quân ?”.
Lòng Mộ Thanh khẽ động. Chỉ trong một ngày. Nàng thêm một . Lại thêm một cùng nàng hết quãng đời còn .
Nếu hôm qua ai với nàng rằng hôm nay sẽ xảy những chuyện , nàng nhất định sẽ tin. đời đôi khi chính là như . Chân thực đến mức giống hệt một giấc mộng.
“Nương tử?”.
Bộ Tích Hoan gọi. Tiếng gọi thấp thấp, mang theo ý , triền miên đến mức khiến khó lòng chống đỡ.
Mộ Thanh hồn. Hai má nóng lên. Nàng nghiêng mặt .
“Còn uống rượu”.
Khóe môi Bộ Tích Hoan cong lên.
“Được!”.
“Vậy uống rượu ”.
Nàng đang cố kéo dài thời gian. Hắn . chẳng vội. Cứ để nàng kéo dài. Hắn xem nàng còn thể kéo dài đến bao giờ. Huống hồ dáng vẻ của nàng hiếm thấy đến mức đáng thương. Có thể thêm một lúc, cầu còn chẳng .
Bộ Tích Hoan đỡ nàng dậy, dắt tới mép giường.
“Nương t.ử cứ an tọa”.
Mộ Thanh liếc một cái.
Hắn kéo một chiếc ghế đôn tới giường, đặt hai chén rượu lên , đó mới xuống cạnh nàng.
Rồi cúi . Gom vạt áo của hai . Chậm rãi thắt thành một nút đồng tâm.
Long bào đỏ rực, gấu áo thêu kim long uy nghi. Hỷ phục nàng thêu phượng hoàng xuyên giữa mẫu đơn.
Rồng quấn lấy phượng. Phượng lẫn rồng. Đến khi nút đồng tâm thắt xong, chẳng còn phân biệt nổi là rồng, là phượng.
“Nguyệt Sát việc càng ngày càng tự tiện ”.
“Ừm. tự tiện đúng chỗ, đáng thưởng mới ”.
Nguyệt Sát: “…”
Nguyệt Ảnh trừng mắt, phắt dậy: “Đến giờ , chủ thượng nên hồi cung thôi”.
Nguyệt Sát lườm một cái, chẳng buồn lên tiếng. Ý tứ quá rõ ràng: tìm c.h.ế.t thì tự mà gọi.
Trên gác xép, rèm gấm chợt vén lên.
Bộ Tích Hoan bước xuống khỏi giường. Làn da nam t.ử còn vương ấm, hình tuấn tú như ngọc ánh nến phủ một tầng mồ hôi mỏng. Hắn khoác trường bào đỏ rực lên , lập tức che khuất hết thảy.
Mộ Thanh đưa tay vén hờ nửa bức rèm. Trên bờ vai mảnh mai điểm vài dấu đỏ tựa cánh mai, còn diễm lệ hơn cả đóa hoa mai vàng nơi mi tâm. Trên nàng cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng, mái tóc đen dài ẩm, ánh mắt vẫn còn vài phần mơ màng.
Giọng tuy vương chút mềm yếu, ngữ khí nghiêm túc vô cùng:
“Chàng cứ nhẫn nhịn mãi như , cho sức khỏe ”.
Bộ Tích Hoan mặc y phục ngoái đầu, trêu: “Nương t.ử còn sốt ruột hơn cả vi phu ?”.
Sắc mặt Mộ Thanh lập tức lạnh . Nàng đang lo cho sức khỏe của .
Thấy nàng vẻ giận, Bộ Tích Hoan mới thu ý trêu chọc. Hắn xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nàng.
Mái tóc mới còn quấn quýt cùng tóc . Lúc xuống giường, tiếc nuối bao khi gỡ , lúc nàng càng thêm trân trọng.
Có những cảm giác chẳng cần thành lời, trong lòng tự rõ.
“Thanh Thanh, …”.
Hắn khẽ dừng : “Ta để nàng chịu ủy khuất. Cũng thể để nàng chịu ủy khuất. Nàng là thê t.ử của . Ta dùng quốc thư sính lễ, lấy quốc lễ nghênh nàng cửa, lấy thiên hạ mai, lấy tứ hải chứng”.
“Vậy đợi đến bao giờ?”.
Hắn tấm lòng , nếu nàng cảm động thì chính là tự dối lòng . so với những nghi thức đó, nàng càng quan tâm đến thể hơn. Nếu suốt ngày trêu chọc nàng thì cũng thôi. Đằng nào cũng tự nhóm lửa, cuối cùng tự nhẫn nhịn. Cứ kéo dài mãi như , nàng thật sự lo sẽ cho .
“Chờ thêm một năm nữa”.
Bộ Tích Hoan : “Ngày duyệt binh Thủy quân, chính là lúc động thủ”.