Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 653
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:49
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-09-12 08:19:49
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Mẹ nàng mất sớm. Trong nhà chỉ cha. Hẳn từng ai dạy nàng chải tóc, trang điểm. Bộ Tích Hoan chợt nhớ đến gặp nàng quan đạo huyện Cổ Thủy năm . Một cây trâm trúc xanh búi gọn mái tóc.
Đơn giản. Thanh sạch. Giống hệt con nàng.
Thật tóc nàng . Đen mềm như nhung. Chỉ buộc hờ, để vài sợi tự nhiên rơi xuống đủ nổi bật khí chất cứng cỏi, thanh nhã như trúc.
đêm nay, tự tay vấn tóc cho nàng. Bộ Tích Hoan cầm lược gỗ. Từng chút chải mái tóc dài. Gỡ những sợi tóc rối. Vấn thành búi. Cài kim thoa. Giắt bộ diêu. Điểm thêm trâm hoa. Rồi phủ một lớp phấn mỏng. Thêm chút yên chi.
Hắn dùng nước mài Bách Hoa Yên Đại, tự tay họa mày cho nàng. Đầu ngón tay chấm son. Nhẹ nhàng điểm lên môi.
Cuối cùng, một phiến hoa điền bằng vàng lá dán giữa trán. Bộ Tích Hoan cầm bút nhỏ chấm chu sa. Vẽ thêm nhụy hoa.
Đặt bút xuống, gương.
Thiếu nữ trong gương, hần sắc vẫn lạnh như vầng trăng chìm đáy sông mùa đông. dung nhan rực rỡ như ráng chiều phủ hồ sen. Hai má ửng đỏ. Ánh mắt chút quen. Đẹp đến mức khiến rung động.
Bộ Tích Hoan vốn tưởng, nàng thanh lãnh như sương tuyết, chỉ hợp với những màu nhạt. Không ngờ khi khoác lên sắc đỏ hỉ khánh, mang một vẻ kiều diễm khác.
Giống như… một tân nương trong đêm động phòng hoa chúc.
Bộ Tích Hoan khẽ thở dài. Trong đầu chợt thoáng qua một câu: Giai nhân say lòng . Từ nay thiên thu, chẳng còn tuyệt sắc nào sánh .
“Người !”.
Hắn đột nhiên gọi. ánh mắt vẫn dừng nàng trong gương. Không hề rời .
“Lấy hai tờ giấy đỏ tới. Tiện thể mang bộ long bào đêm nay Trẫm mặc hồi cung đến đây”.
Ngoài cửa sổ, một bóng đen thoáng hiện, lập tức biến mất.
Mộ Thanh đầu.
“Giấy đỏ?”.
Bộ Tích Hoan chỉ . Không đáp. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng.
Mộ Thanh lập tức hỏi nữa. Chỉ lườm một cái. Rồi dậy về phía bàn sách, cầm bản tấu chương lên xem.
“Thế nào?”. Hắn hỏi.
“Hay hơn cả diễm thi”. Mộ Thanh đ.á.n.h giá.
Nội dung bản tấu của Bộ Tích Hoan dài, nhưng từng câu đều đ.á.n.h trúng chỗ hiểm. Vụ án Xuân Nương gây xôn xao khắp kinh thành, khiến dân tâm bất an. Nay công khai tình tiết vụ án, một là để an lòng bách tính, hai là để định quân tâm.
Dân tâm đối với triều đình chắc khiến Nguyên đảng quá mức để ý, nhưng quân tâm thì khác. Hiện giờ đang là thời điểm luyện binh quan trọng, nếu để Thủy quân Giang Bắc vì chuyện mà sinh lòng bất mãn, đối với triều đình tuyệt đối việc . Bởi , chỉ cần bản tấu dâng lên, triều đình tám chín phần sẽ công khai dán cáo thị, trả trong sạch cho Thủy quân Giang Bắc.
Mộ Thanh hài lòng. Nàng lập tức cầm bút chép tấu bản, chuẩn sáng mai sai dâng lên triều đình.
Vừa đặt bút xuống, Nguyệt Ảnh cũng trở về.
Bộ Tích Hoan nắm tay nàng, dắt trở bàn trang điểm, đỡ nàng xuống. Sau đó lấy bút mực cùng hai tờ giấy đỏ tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-653.html.]
Nàng . Hắn . Bộ Tích Hoan nhấc bút, xuống hai chữ đầu tiên:
“Hôn thư”.
Mộ Thanh khựng .
Hắn vẫn ngẩng đầu, khóe môi mang ý , giọng lười nhác mà dịu dàng:
“Vị cữu của dễ đối phó. Ai đại nghiệp thành , đổi ý . Chi bằng một bản, giữ lấy bằng chứng”.
Mộ Thanh dường như chẳng thấy đang gì. Ánh mắt nàng chỉ dừng hai tờ giấy đỏ mặt.
Bộ Tích Hoan hạ bút, nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng, từng nét từng nét xuống tên họ cùng sinh thần bát tự của hai . Ngay cả bát tự của nàng, cũng . Không hỏi lấy một chữ. Cũng chẳng sai một chữ nào.
Mộ Thanh hồi lâu. Không cho tra từ bao giờ. Cũng ghi nhớ trong lòng bao lâu .
Một bản sính hôn thư. Một bản đáp hôn thư.
Tên họ, sinh thần bát tự, đều nàng đầy đủ. Chỗ ghi mai mối và chủ hôn vẫn để trống. Phần cha hai bên, chỉ ghi tên mẫu Bạch thị của , còn phía nàng đủ cả phụ lẫn mẫu .
Mộ Thanh tận mắt xuống tên cha .
Phụ : Mộ Hoài Sơn.
Ngòi bút dừng một thoáng. Ánh nến bàn trang điểm lay động, phủ một tầng sáng vàng ấm áp lên những hộp phấn son xếp ngay ngắn bên cạnh.
Mộ Thanh bỗng nhớ tới chiếc hòm phấn son vẫn khóa kín ở quê nhà Giang Nam. Từ năm nàng lên mười, mỗi năm cha đều mua cho nàng một món. Từng hộp son, từng hộp phấn, từng món trang sức nhỏ nhặt, cứ thế từng chút từng chút tích . Cha đó là của hồi môn. Đợi đến ngày nàng xuất giá, sẽ lúc dùng tới.
Khi nàng từng nghĩ sẽ lấy ai. Cũng từng ngày đó sẽ đến lúc nào. Sau khi cha qua đời, nàng càng cho rằng kiếp lẽ sẽ chẳng bao giờ cơ hội lên kiệu hoa.
Thế nhưng đêm nay, nàng khoác một bộ hỷ phục vốn chỉ dùng để diễn kịch.
Có tự tay búi tóc cho nàng. Trang điểm cho nàng. Rồi mặt nàng, từng nét từng nét xuống hôn thư.
Cha… nếu cha còn sống, hẳn sẽ vui lắm.
Bộ Tích Hoan đặt bút xuống, ánh mắt liền khựng . Thiếu nữ lặng gương. Hai hàng nước mắt trong veo lặng lẽ trượt xuống, chảy qua gò má, nhòe lớp son phấn diễm lệ.
Từ ngày gặp nàng ở Giang Nam, nàng vẫn luôn là như . Phong sương quật ngã . Muôn vàn gian khó cũng thể khiến nàng cúi đầu. Một nữ t.ử xuất tiện tịch, từ Giang Nam tới Tây Bắc, từ Tây Bắc bước triều đường. Nữ phẫn nam trang, lấy phận ngỗ tác từng bước đến hôm nay, quan đến tận tam phẩm. Trên đời , e rằng chẳng mấy nữ t.ử thể mạnh mẽ như nàng.
Bộ Tích Hoan , lạnh lùng chỉ là áo giáp nàng khoác lên . Cứng cỏi chỉ là đao kiếm nàng dùng để tự bảo vệ . Nàng từng dễ dàng để khác thấy phần mềm yếu nhất trong lòng.
Đêm nay, rốt cuộc nàng cũng để lộ mặt . chẳng thấy vui. Chỉ cảm thấy đau lòng.
“Thanh Thanh”.
Bộ Tích Hoan vòng tay ôm nàng từ phía , cằm khẽ tựa lên mái tóc nàng.
“Nếu cha còn sống, nhất định sẽ vui cho chúng ”.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.