Thái độ của tiền triều lẫn hậu cung đều quá rõ.
Phạt Lâm thị. Bảo Lão Huyện chúa.
Bộ Tích Hoan xong, lạnh nhạt :
“Lão Huyện chúa là ruột của Thượng Lăng Quận vương. Thượng Lăng là yết hầu phía bắc Trường Giang. Triều đình sẽ động đến bà . Chỉ cần lấy cớ tuổi cao, trúng phong, chuyện g.i.ế.c tự nhiên thể đẩy nhẹ ”.
“Còn Lâm thị… giam trong Phật đường suốt đời là hình phạt nhẹ nhất. Hiển nhiên triều đình nể mặt Lâm gia”.
Mộ Thanh nhíu mày.
“Ta đưa thư cho để xem mấy thứ đó. Nhìn vật đính kèm ”.
Bộ Tích Hoan khựng . Lúc mới chú ý đến một tờ giấy vàng kẹp trong thư.
Tờ giấy chỉ lớn bằng một trang thư. Trên đó dùng mực đen vẽ nguệch ngoạc những con ngạ quỷ gầy trơ xương, tóc tai rũ rượi, nanh nhọn lởm chởm. Xen giữa hình vẽ là vô chú văn.
Trong đó đúng câu Lâm thị từng điên cuồng tụng công đường sáng nay:
“Tham chấp hối, hành ác vô tình, dừng tay, vĩnh đọa ngạ quỷ!”.
Chú văn bằng lối cuồng thảo. Nét bút đậm, loạn, sắc như đao. Giữa những hàng chữ còn chen đầy bùa chú vẽ bằng chu sa đỏ.
Giấy vàng. Mực đen. Chu sa đỏ như máu. Hình quỷ dữ tợn.
Chỉ thôi khiến cảm thấy ngột ngạt, lạnh sống lưng. Trong mật thư còn ghi: Khi trong cung mang ý chỉ tới Tư Mã phủ, Lâm thị nhốt trong phòng.
Cửa mở , bên trong rải đầy những tờ giấy vàng như thế. Lâm thị ôm cả xấp trong tay. Gặp ai cũng lao tới dán lên . Thần trí điên loạn.
Lâm Mạnh thấy những lá bùa quá tà dị, liền tra hỏi nha bên cạnh Lâm thị. Nha khai rằng nhiều năm nay Lâm thị ăn chay niệm Phật, thường tới Thượng Thanh Am ngoài thành cầu phúc, trai giới.
Khoảng một tháng , trong am thêm một ni cô mới. Sau khi ni cô giải cho Lâm thị một quẻ xăm, bà bắt đầu thường xuyên qua với ả. Mỗi trở về đều mang theo một xấp giấy vàng. Đêm nào cũng chong đèn tụng niệm đến tận sáng.
Nghe xong, Lâm Mạnh lập tức sai khỏi thành, tới Thượng Thanh Am bắt ni cô . Hiện vẫn tin báo về.
Vu Cẩn mang một nửa huyết thống Đồ Ngạc, đối với những thứ thần bí vốn nhạy cảm hơn thường. Hắn lá bùa hồi lâu.
“Thứ tà. Chỉ khiến tâm thần khó chịu. Có lẽ nó mang dụng ý mê hoặc, dẫn dắt tâm trí. Lâm thị vốn oán hận chất chứa nhiều năm. Nếu dùng thứ liên tục kích thích… Bà phạm xuống án mạng tàn độc cũng khó hiểu”.
Bộ Tích Hoan lập tức bắt ý .
“Ý là… cố tình dẫn dụ bà gây án?”.
Phía Lâm thị… còn ?
“”.
Mộ Thanh đáp chắc. Nàng sang Bộ Tích Hoan.
“Chàng còn nhớ đêm Bộ Tích Thịnh uống độc tự sát ? Quỷ Ảnh và Huyết Ảnh bắt cóc Bộ Tích Trần. Lúc Huyết Ảnh rút lui, từng một câu. Chàng còn nhớ ?”.
Bộ Tích Hoan nhíu mày.
“Câu gì?”.
Mộ Thanh nguyên văn:
“Không bám theo. Hễ thấy một mống, tiểu gia sẽ xẻo một nhát đao, cho đến khi Thế t.ử gia cao quý của phủ Hằng Vương lăng trì thành một đống xương khô mới thôi!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-650-ke-dung-sau-man.html.]
Nếu trí nhớ của nàng sai, thì lệch lấy một chữ.
Đêm đó Vu Cẩn cũng mặt ở phủ Tuyên Vũ Tướng quân.
Hắn và Bộ Tích Hoan đồng thời sang Mộ Thanh. Một phần là kinh ngạc. Chuyện hơn một tháng, nàng vẫn nhớ nguyên từng lời.
điều thực sự khiến lạnh sống lưng là một chuyện khác.
Lời vốn chỉ là câu uy h.i.ế.p Huyết Ảnh thuận miệng buông trong đêm Bộ Tích Trần xảy chuyện. Vậy mà hơn một tháng , một t.h.i t.h.ể liên quan, cảnh tượng trong lời thật sự xuất hiện.
Đêm qua, Xuân Nương lăng trì đến gần như chỉ còn một bộ xương.
Nếu phía Lâm thị quả thật dẫn dắt, sự trùng hợp … liệu còn thể gọi là trùng hợp?
Mộ Thanh hỏi:
“Hằng Vương phủ gần đây động tĩnh gì ?”.
“Không.” Bộ Tích Hoan lạnh nhạt đáp.
“Trong phủ vẫn như thường, kẻ ăn chơi vẫn cứ ăn chơi, chẳng động tĩnh gì đáng ngờ. Tống thị ngày đêm túc trực bên con trai. Còn Bộ Tích Trần, từ khi rạch nát mặt thì đóng cửa ngoài, tính tình ngày càng tàn bạo, hành hạ c.h.ế.t ít mỹ cơ”.
Nhắc đến Hằng Vương phủ, ánh mắt Bộ Tích Hoan luôn lạnh như .
Mộ Thanh từng nghi vụ án liên quan tới Bộ Tích Trần. xem … .
Kể từ khi Bộ Tích Trần xảy chuyện, nàng vẫn luôn đề phòng Hằng Vương phủ trả thù, cho âm thầm theo dõi chặt. Hai con Tống thị chắc chắn mang hận, cũng chắc chắn đang tính chuyện báo thù.
đến giờ… vẫn hành động đáng ngờ nào.
“Không Bộ Tích Trần…”.
Mộ Thanh chậm rãi .
“Vậy thì là kẻ đó.”
Giọng nàng trầm xuống.
“Chàng còn nhớ vụ Bộ Tích Thịnh uống độc tự sát ?. Khi gửi thư chỉ đường cho Bộ Tích Trần. Dạy từng bước gì. Bày mưu cho phạm án. Chàng còn nhớ chứ?”.
“Nàng nghi vụ cũng bàn tay của gã?”.
Bộ Tích Hoan trầm ngâm hỏi.
Kẻ đó từng cấu kết với Lặc Đan, năm xưa ám sát Đại vương t.ử Lặc Đan, tháng hạ độc g.i.ế.c Bộ Tích Thịnh. Mục đích đều là vu oan giá họa, đẩy Bộ Tích Hoan hiểm cảnh phế đế, ép Mộ Thanh dừng truy xét vụ án cũ.
nếu ngay cả cái c.h.ế.t của Xuân Nương cũng do gã giật dây, , gã gì?
“Hi vọng là đoán sai”.
Mộ Thanh hít sâu một .
Không khí mưa trong lành mát lạnh. lòng nàng chẳng nhẹ chút nào.
Sáng nay công đường, nàng mơ hồ cảm thấy hành động của Lâm thị gì đó đúng. lăng trì Xuân Nương đành. Tại còn cố ý cho ả một bộ hý phục đỏ, dùng dây đỏ buộc c.h.ặ.t t.a.y áo và ống quần?
Lúc Lâm thị điên cuồng tụng chú, ban đầu nàng chỉ cho rằng bà áp bức, oán hận dồn nén quá lâu, tinh thần rốt cuộc sụp đổ, dẫn đến tâm lý g.i.ế.c méo mó.
Không ngờ… đoạn chú ngữ thật sự lai lịch. Lâm thị rõ ràng khác dẫn dụ, xúi giục. Tờ giấy vàng tuy mật thư, nhưng cách thức giống hệt thủ đoạn của tên hung thủ giấu mặt đây.
Có gã , chỉ còn cách chờ. Chờ của Hình Tào bắt ni cô ở Thượng Thanh Am.