Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 65: Lòng chàng lòng ta (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-16 10:26:41
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng đỗi dịu dàng, trong rừng dường như cũng thoảng thêm hương vị ngọt ngào, nhưng cuộc giao phong giữa và nàng ngoài sự dịu dàng , tựa như những gợn sóng vỡ vụn, hỗn loạn.
Sự hỗn loạn bắt đầu từ , cũng chẳng kết thúc nơi nào, chỉ núi rừng sâu thẳm, gió mát thổi tới, ôm nàng lòng, thấy gương mặt, chỉ giọng đau đớn: "Tại như ?".
Mộ Thanh bừng tỉnh: "Bộ Tích Hoan! Ngài phát điên cái gì ?".
Nàng đẩy , trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ thiêu đốt .
Hơi thở nam t.ử vẫn còn hổn hển, ngẩn ngơ nàng, trong mắt đan xen nỗi đau và sự quyến luyến chân thực đến mức khiến nàng chấn động.
Hắn...
Từ bao giờ?
Mộ Thanh chút ngẩn ngơ, lòng bỗng thấy rối bời, là trách bản mãi nhận , là cảm xúc gì khác. Nàng chỉ mặt , lời trách mắng định thốt đổi thành:
"Ta... định g.i.ế.c ngài, chỉ rời ”.
Nam t.ử lặng im , y phục đỏ bay trong gió tựa mây, sóng nước lóng lánh nhuộm màu, y phục đỏ nhuộm đỏ ngược , theo sóng cuốn ngàn dặm, nỗi đau vô bờ.
"Rời ?". Rất lâu , cuối cùng cũng hỏi: “Nàng rời đến thế ?".
"Muốn”. Nàng đáp.
Sự dứt khoát khiến trong giận dữ, cảm thấy một luồng khí uất nghẹn ứ nơi lồng ngực, bức bối khó tả.
"Không báo thù cho cha nàng nữa ?".
"Muốn”.
"Vậy tại ?".
"Tại ? Bệ hạ chứ”.
Mộ Thanh Bộ Tích Hoan: “Từ khi bắt đầu tra hung thủ, từng bước gian nan, cũng vấp tường, cô thế cô, cuối cùng thể chịu sự khống chế của Bệ hạ”.
"…”
"Cái c.h.ế.t của cha đầy rẫy nghi vấn, là Trần Hữu Lương, đến Liễu Phi, là Thái Hoàng Thái hậu, càng tra càng sâu, chân hung rõ. thể khẳng định, hung thủ đó tuyệt đối mà thể g.i.ế.c lúc . Đã như , ở bên cạnh Bệ hạ, tra chân hung thì ? Chẳng lẽ bắt Bệ hạ giúp báo thù?".
"...”
"Bệ hạ cho manh mối về kẻ g.i.ế.c cha, việc cho Bệ hạ để trao đổi. Nếu Bệ hạ giúp báo thù, còn gì để trao đổi đây?".
"…”
“Thiên t.ử nổi giận, thây phơi trăm vạn, m.á.u chảy ngàn dặm. Thứ dân nổi giận, chẳng qua chỉ lấy mạng đổi mạng kẻ thù, m.á.u văng năm bước. dù chỉ là m.á.u của thứ dân, cũng huyết tính thể khuất phục. Ta nhất định báo thù cho cha. Chỉ là cô thế yếu, ngoài con đường tới Tây Bắc liều mạng lập công, còn lựa chọn nào khác. Đợi ngày trở về thụ phong điện, cũng là ngày thể dựa sức tra rõ chân tướng năm đó. Khi , dù mặt là ngàn cản lối, cũng sẽ tự tay c.h.é.m đầu xuống!”.
Rừng núi thâm u, thiếu nữ từng lời đanh thép. Nam t.ử , , vẻ chấn động dần thế nét giận dữ, đổi thành một thần sắc xa lạ, như thể đêm nay mới thực sự rõ nàng.
Nàng ngay cả bọn thủy phỉ lấy mạng cũng nỡ g.i.ế.c, nhưng nhẫn tâm dứt khoát rời bỏ , xa ngay mặt , suốt đường hề lưu luyến ngoái đầu. Nàng vì mà chịu hun khói khàn giọng, nhưng chịu quên giao dịch . Nàng tra án hỏi cung độc nhất vô nhị, cương thường khó dung, dung nàng, nàng cảm thấy giam cầm nàng.
Hắn rốt cuộc lầm nàng, tưởng nàng mềm lòng, tưởng nàng trọng tình, nhưng từng rõ sự quyết tuyệt, kiên cường và kiêu hãnh trong tính cách nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-65-long-chang-long-ta-1.html.]
Hắn rõ, nên sự đột ngột, lời ngày về, lưỡi d.a.o hướng ngược đau , cho tình kịp nhận sâu đậm.
Bộ Tích Hoan nhắm mắt .
Ánh trăng thanh lạnh chiếu rọi dung nhan giống trần thế, nhưng vương nỗi khổ nhân gian:
“Tây Bắc nơi nàng tưởng. Ngoài ải chôn bao xương trắng. Người thể sống trở về, đến một phần”.
Bộ Tích Hoan cúi mắt nàng, thanh âm lười nhác rõ cảm xúc: “Ở bên Trẫm, nàng còn cơ hội báo thù. Đi Tây Bắc… lẽ cả đời cũng kịp kẻ g.i.ế.c cha là ai. Vậy mà nàng vẫn ?”.
Đôi mắt thiếu nữ trong sáng như trời, thấu tận đáy, chỉ đáp một câu: "Không sợ ngàn vạn hiểm nguy!".
Nam t.ử chấn động, nhất thời nên lời.
Hồi lâu nhắm mắt, thở dài: "Nàng... quả nhiên kiêu hãnh nhường ”.
"Đi !".
Bộ Tích Hoan bỗng nhiên xoay bỏ , men theo bờ suối xa dần như lúc đến, cũng giống như nàng sáng nay rời một mạch đầu. rốt cuộc thua cả trái tim. Tay áo đỏ cuộn bay trong gió đêm, bốn tia sáng lạnh rơi xuống bên bờ suối. Nhìn kỹ , hóa là ba con d.a.o mỏng cán dài.
Đó là d.a.o giải phẫu của Mộ Thanh. Con d.a.o nàng đ.â.m Bộ Tích Hoan rơi chân nàng, ba con d.a.o phía xa là đêm thắng bạc nàng để trong hẻm nhỏ, của nhặt về. Nàng từng thấy ở phủ Thứ sử đêm đó, vẫn trả nàng, đêm nay trả cho nàng.
"Sống sót trở về!".
Giọng ung dung pha chút lạnh lẽo của nam t.ử theo gió đêm vọng : “Nếu nàng vùi xương Tây Bắc, thiên hạ sẽ chôn cùng trăm vạn thây !".
Mộ Thanh về phía , thấy nam t.ử như đám mây đỏ dần tan biến rừng sâu. Nàng lâu thu hồi ánh mắt, lặng bao lâu, khẽ lẩm bẩm: "Đa tạ”.
Nàng tưởng đêm nay sẽ cưỡng ép đưa nàng về, ngờ buông tay.
Mộ Thanh cụp mắt, rời lều quá lâu, nàng thể trì hoãn thêm nữa. Nén xuống muôn vàn cảm xúc trong lòng, nàng lấy bộ quân phục trong chậu đồng mặc . Quân phục cũng trung y, Mộ Thanh cởi chiếc áo mỏng mà mặc chồng cả trung y và áo khoác ngoài của quân phục lên, giày xong xuôi, lúc mới đến bờ suối nhặt ba con d.a.o giải phẫu, buộc trong tay áo, tập hợp đủ một bộ.
Nàng rừng sâu nữa, bưng chậu đồng khỏi rừng.
Còn nơi sâu trong rừng , nam t.ử vẫn dừng ở đó, cho đến khi thấy mới : "Nguyệt Sát”.
Trong rừng, một bóng đen đáp xuống, tiếng động, quỳ lưng Bộ Tích Hoan.
Khi Mộ Thanh trở lều, bốn trong lều quả nhiên đồng loạt về phía nàng.
Hàn Kỳ Sơ thở phào nhẹ nhõm: "Chu về là , mới quân doanh, lều trại trong quân nhiều, bọn còn tưởng tìm đường về, đang định tìm Mạch trưởng tới”.
Biên chế bộ binh Đại Hưng, năm một ngũ, mười một thập, trăm một mạch. Ngũ Ngũ trưởng, thập Thập trưởng, mạch Mạch trưởng, mỗi dẫn dắt tiểu đội của . Vốn dĩ trong năm bọn họ một Ngũ trưởng, nhưng vì cả năm đều là tân binh, từng thao luyện, cũng quân công nên ai thăng Ngũ trưởng.
Khi tuyển quân ở Tây Bắc, Cố Càn lão tướng quân và Lỗ phó tướng dẫn theo một đội ngũ ba ngàn đến Giang Nam, những sắp xếp tạm thời dẫn dắt tân binh đường .
Mạch trưởng mà Hàn Kỳ Sơ chính là lính cũ của quân Tây Bắc.
"Đau bụng, giải quyết trong rừng”. Mộ Thanh cúi đầu, đến bên chiếc chiếu của , đặt chậu đồng xuống.
Chương Đồng khẩy châm chọc: "Không quen mặc áo gấm của quý tộc, hợp thủy thổ chứ gì?".
Mộ Thanh lật chiếc áo gấm vắt chậu , để lộ một chậu đầy cành lá và cỏ xanh. Nàng ngẩng đầu lên, nương theo ánh đèn trong lều nhét một lớp cỏ xanh khe hở của lều, phủ lên một lớp cành lá, nhét cỏ xanh, phủ cành lá, cho đến khi lấp đầy khe hở, nhét chiếc áo vĩ gấm lên cùng. Khe hở chỉ kín gió mà trông còn khá mắt.