“Người xa ”.
Một giọng mát lạnh bỗng vang lên.
“Còn mãi?”.
Mộ Thanh . Bộ Tích Hoan đang . Rõ ràng là cố ý trêu nàng.
“Cầm bức tranh lâu như … mỏi tay ?”.
Hắn kéo cánh tay nàng qua, bóp nhẹ mấy cái.
Mộ Thanh rút . Chỉ lạnh nhạt hỏi:
“Ta bằng bùn ?”.
Cầm một bức tranh một lát mà mỏi tay? Hắn thật sự coi nàng là tiểu thư khuê các yếu ớt, gió thổi cũng ngã chắc?
“Phải ”.
Bộ Tích Hoan lấy lòng.
“Đô đốc luyện binh như thần, tư oai vũ. Mấy nữ nhi khuê các sánh nổi?”.
nụ nơi đáy mắt dần nhạt .
“Nàng nhận . Phải ?”.
Dù Vu Cẩn thật sự là biểu ca nàng , tận sâu trong lòng, nàng vẫn luôn mong đời còn một .
Mộ Thanh im lặng. Người , lúc nào cũng thấu nàng.
“Nàng thích nghiệm thi. Huynh tinh thông y thuật, độc thuật. Nếu thật sự kết nghĩa … chắc sẽ nhiều chuyện để ”.
Bộ Tích Hoan vẫn chậm rãi bóp cánh tay cho nàng. Khóe môi còn . Chỉ đôi mắt rũ xuống, giấu một chút chua chát nhạt.
“Nhận ! Thuận theo lòng . Nàng vui là ”.
Mộ Thanh vẫn đáp. Rõ ràng còn đang do dự.
Bộ Tích Hoan :
“Lúc nghiệm thi phá án thì quyết đoán như thế. Đến chuyện chần chừ?”.
Mộ Thanh lập tức lạnh mặt. Nàng giật tay về. Đứng dậy. Vén rèm. Đi thẳng ngoài.
Bộ Tích Hoan theo. Hắn nàng cần tự suy nghĩ.
Cẩn Vương phủ lớn. Mộ Thanh dạo quanh hậu viên. Đến lúc bữa trưa dọn lên, nàng gần như hết một vòng vương phủ.
Trong bữa ăn, khí yên tĩnh.
Bộ Tích Hoan nhắc.
Vu Cẩn cũng nhắc.
Không ai đả động tới chuyện kết nghĩa.
Cho đến khi dùng bữa xong, hạ nhân thu dọn bát đũa, Mộ Thanh mới hỏi:
“Vừa quanh phủ một vòng. Sao thấy từ đường?”.
Bộ Tích Hoan bật . Nàng giận dỗi lên, thật cũng khá đáng yêu.
Vu Cẩn chỉ mỉm ôn hòa nàng. Làm bộ như hiểu.
Thái độ của hai khiến Mộ Thanh càng bực. Nàng dứt khoát thẳng:
“Không từ đường. Làm kết bái?”.
Hai nam nhân đồng thời bật .
Đợi đến khi mặt Mộ Thanh thật sự lạnh xuống, Vu Cẩn mới dậy.
“Ta sai chuẩn ”.
Cẩn Vương phủ từ đường. Vu Cẩn liền sai dọn một gian phòng ở hậu viên. Chính giữa treo thần tượng. Bên bày tam sinh. Rót sẵn rượu bát. Hai chích đầu ngón tay. Nhỏ ba giọt m.á.u xuống đất. Uống một ngụm rượu. Rồi cùng đặt bát thần tượng.
Hạ nhân dâng Kim Lan Phổ. Vu Cẩn lớn tuổi hơn, . Mộ Thanh . Hai trịnh trọng ký tên. Sau đó cùng dâng hương. Hành lễ.
Từ hôm nay… chính thức kết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-649-ket-nghia-kim-lan.html.]
“… Không vì danh lợi mà chèn ép lẫn , vì tài đức mà sinh lòng kiêu mạn. Kết nghĩa Kim Lan, hôm nay mặt thần linh cùng lập lời thề: nguyện đồng cam cộng khổ, họa phúc ; cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉ nguyện c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm. Nếu trái lời thề , thiên địa bất dung, nhân thần cùng oán!”.
Bộ Tích Hoan bên chứng, cao giọng hô: “Lễ thành!”.
Vu Cẩn và Mộ Thanh cùng cắm nén hương lên án thờ, hành thêm một lễ mới dậy.
Ngoài cửa, rừng trúc tĩnh lặng. Trong phòng, hương trầm thoang thoảng. Hai đối diện . Một thanh lãnh thoát tục như trích tiên giữa chốn bụi trần. Một thẳng thắn, kiên cường như trúc giữa nhân thế.
Gió xuân mang theo mưa nhè nhẹ lướt qua. Khoảnh khắc , dường như lặng thật lâu.
“Muội ”. Vu Cẩn mỉm gọi.
Mộ Thanh mất tự nhiên, ánh mắt lảng ngoài cửa: “… Đại ca”.
Kết bái vốn nhiều kiêng kỵ. Người cùng tộc bái. Thông gia bái. Vai vế chênh lệch bái. Bát tự tương khắc bái. Kẻ phạm gia quy cũng bái.
Nàng và Vu Cẩn thể còn mang quan hệ huyết thống. Hôm nay kết nghĩa, xét theo lễ tục kỳ thực phần trái lệ. cả hai đều câu nệ hủ tục. Bái thì bái.
Chỉ là từ khi sinh , trong đời Mộ Thanh từng hai chữ “ trưởng”. Bây giờ đột nhiên gọi một tiếng “Đại ca”… khó tránh khỏi đôi chút gượng gạo.
Bộ Tích Hoan ung dung dậy, Vu Cẩn.
“Vậy Trẫm nên gọi một tiếng Cữu * chăng?”.
*Cữu : vợ
Cả hai đều khựng .
Mộ Thanh lập tức liếc một cái sắc lẻm.
Vu Cẩn thì bật . Vẫn là nụ nhạt, xa cách thường ngày.
“Hai trao hôn thư ?”.
“Chưa”.
“Vậy thì đúng ”.
Vu Cẩn dường như bỗng thấy trong lòng khoan khoái hơn hẳn.
“Đại nghiệp thành, vội thành gia?”.
Bộ Tích Hoan: “…”
Mộ Thanh đến đau cả đầu. Rõ ràng còn đang kết bái. Sao chớp mắt kéo sang chuyện hôn sự? Nàng chẳng buồn tiếp, phất tay áo, thẳng ngoài. Sau lưng vẫn loáng thoáng vọng tới tiếng hai nam nhân tiếp tục đấu khẩu.
“Cữu . Từ xưa ‘thành gia lập nghiệp’ vốn liền . Nam t.ử đời phần lớn đều thành gia mới lập nghiệp. Trẫm há thể giống đám phàm phu tục tử? Đương nhiên lập đại nghiệp ”.
“Bệ hạ chí như là . Bổn vương sẽ mỏi mắt chờ Quốc thư cầu của Bệ hạ”.
“Quốc thư của Trẫm chỉ cho Hoàng đế Đại Đồ. Nếu Cữu tự tay nhận… e rằng cũng tự lập nên đại nghiệp ”.
“Đương nhiên”.
“Cùng cố gắng”.
Mộ Thanh càng càng nhanh. Chỉ hận thể bỏ hai cái giọng tận chân trời. vì bước quá vội, khỏi nhị môn… một bóng đen bất ngờ từ mái hiên nhảy xuống. Suýt nữa đ.â.m sầm nàng.
Mộ Thanh lập tức dừng . Nhìn rõ mặt, nàng cau mày.
“Ngươi tuổi con dơi ?”.
Nguyệt Ảnh chẳng buồn đáp. Chỉ đưa ngay một phong mật thư cho nàng.
“Vụ án sáng nay tiến triển mới”.
Mớ tâm tư lộn xộn trong lòng Mộ Thanh lập tức quét sạch.
Nàng nhận thư. Mở .
Đọc xong giữa hai hàng mày lập tức phủ xuống một tầng âm u. Sắc mặt cũng trầm hẳn.
Bộ Tích Hoan và Vu Cẩn lúc sóng vai bước khỏi nhị môn. Thấy Mộ Thanh cùng Nguyệt Ảnh im cửa, Bộ Tích Hoan hỏi:
“Có chuyện gì?”.
Mộ Thanh đáp. Chỉ đưa mật thư cho .
Trong triều hạ lệnh cho Hình Tào lập tức truy bắt tên hình lăng trì Xuân Nương. Đồng thời, Ngũ thành Tuần Bộ Ty bắt bộ binh lính phụ trách tuần tra khu vực hẻm Hà Hoa đêm qua, áp giải ngục tra xét.
Cùng lúc , trong cung cũng ban ý chỉ: Giam Lâm thị Phật đường của Tư Mã phủ. Suốt đời bước ngoài nửa bước.