“Ngược còn cho rằng tai họa phá hủy quê hương là do Thánh nữ đời phản bội tộc quy, bỏ trốn cùng nam nhân ngoại tộc nên mới dẫn tới?”.
Nàng Vu Cẩn.
“Với một bộ tộc sùng kính thần linh đến cực điểm… cách lý giải cũng chẳng khó đoán”.
Vu Cẩn rũ mi, khẽ thở dài.
“Bọn họ nhốt bà thần miếu, châm lửa thiêu sống, lấy mạng bà tế cho ngôi đền hóa thành phế tích. Sau đó chẻ đôi bài vị. Một nửa cùng tro cốt yểm tàn tích thần miếu cũ. Nửa còn mang theo trong cuộc di cư của tộc Đồ Ngạc, khóa kín trong thần miếu mới”.
Giọng càng lúc càng trầm.
“Nương , đó là lời nguyền ‘Hồn phách phân ly’. Nguyền linh hồn bà vĩnh viễn chia lìa. Muôn kiếp phiêu bạt. Khổ sở tìm … nhưng mãi mãi thể đoàn tụ”.
Mộ Thanh lặng lẽ . Sắc mặt càng lúc càng lạnh. Trong lòng cũng dâng lên một cơn phẫn nộ khó tả.
Bộ Tích Hoan hỏi:
“Ngoại tổ mẫu của ngươi và Thánh nữ đời xem tình cảm tỷ sâu. Bà từng nhắc tới phận nam nhân ngoại tộc ?”.
Vu Cẩn lắc đầu.
“Bà từng hỏi. Thánh nữ đời tuyệt nhiên ”.
Dù , nếu bà cùng nam nhân ngoại tộc chạy tận Đại Hưng, thì mười phần tám chín phần đó chính là Đại Hưng.
Hộ tịch Đại Hưng quản lý nghiêm ngặt. Bách tính bình thường rời quê khó. Muốn vượt biên, xa đến Nam Đồ, thậm chí tiến lãnh địa Đồ Ngạc, càng chuyện ai cũng . Thân phận nam nhân … nếu phú, thì cũng quý. Tuyệt đối hạng tầm thường.
Mà ngoại công Mộ Thanh, Vô Vi đạo trưởng, chính là đích thứ t.ử của Võ Bình Hầu. Năm xưa từng chu du thiên hạ. Một mấy năm bặt vô âm tín. Sau đó mới đột nhiên trở về. Xét thế. Xét địa vị. Xét trải nghiệm. Đều khớp.
Bộ Tích Hoan hỏi tiếp:
“Từ lúc Thánh nữ đời rời tộc đến khi về… bao lâu?”.
“Khoảng năm năm”. Vu Cẩn đáp.
Bộ Tích Hoan sang Mộ Thanh. Mày khẽ nhíu, nhưng đáy mắt ánh lên một tia vui mừng nhạt.
“Năm ngoại công nàng trở về Thịnh Kinh… đứa bé gái ông mang theo cũng bốn, năm tuổi”.
Ngay cả tuổi tác… cũng khớp.
Mộ Thanh vẫn cầm bức họa trong tay. Mãi đặt xuống. Nàng cúi đầu trong tranh thêm một lúc lâu.
Những lời Vu Cẩn kể ngừng lướt qua trong đầu. Lẽ nào… nàng thật sự là con gái của ngoại công và vị Thánh nữ đời ? Lẽ nào trong nàng thật sự đang chảy dòng m.á.u Đồ Ngạc?
“Vương gia…”.
“Vẫn gọi là Vương gia ?”.
Vu Cẩn bật . Giọng dịu dàng như gió xuân.
“Không nên gọi một tiếng Biểu ca ?”.
Biểu ca? Mộ Thanh khựng .
“Chuyện vẫn tra rõ thêm”. Nàng đáp thận trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-648-hon-phach-phan-ly.html.]
Dung mạo của nàng đúng là giống mẫu Vu Cẩn. Thân thế, hành tung của ngoại công, tuổi tác của mẫu . Tất cả đều phù hợp. dẫu vẫn chứng cứ xác thực. Cũng thể loại trừ chuyện chỉ là trùng hợp.
“Lần tra sẽ dễ hơn nhiều”.
Bộ Tích Hoan lên tiếng.
“Trẫm sẽ gọi bộ tai mắt đang điều tra chuyện ở các châu huyện, tập trung về vùng Lĩnh Nam. Có manh mối cụ thể . Chắc sẽ đợi quá lâu”.
Hắn vốn phái truy xét thế mẫu Mộ Thanh. Chỉ tiếc Đại Hưng rộng lớn, chia thành Cửu châu. Danh sơn thắng cảnh nhiều vô kể. Những nơi Vô Vi đạo trưởng từng qua năm xưa càng thể đếm hết. Muốn tra từng nơi… chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Hắn từng nghĩ manh mối gần như đứt. Không ngờ bước ngoặt xuất hiện từ Vu Cẩn. Có phương hướng , thứ sẽ dễ hơn nhiều.
Mộ Thanh thêm. Nàng cúi đầu cuộn bức tranh . Động tác chậm. Từng nếp giấy đều vuốt phẳng cẩn thận. Tựa như nàng đang cố thu xếp những suy nghĩ rối bời trong lòng .
Đến khi đưa tranh trả cho Vu Cẩn, nàng chỉ khẽ : “Đa tạ!”.
Vu Cẩn nhận lấy. Khóe môi cong lên. Trong nụ thấp thoáng một chút ý vị. Nàng : “Đa tạ Vương gia”.
Mộ Thanh cúi đầu uống , che chút gượng gạo. Trà gừng nguội bớt. Không còn bỏng. vị cay ấm trôi xuống dày vẫn khiến trong lòng nàng dâng lên trăm thứ cảm xúc.
Từ nhỏ, nàng sống nương tựa cha. Sau khi cha mất, dù tra manh mối về ngoại công, thì ông cũng sớm qua đời. Nàng vẫn một một đời. Không ngờ hôm nay, đột nhiên rằng thể vẫn còn cùng huyết mạch.
Cảm giác … nàng diễn tả thế nào.
Mong chờ. cũng sợ hãi.
Vu Cẩn bỗng lên tiếng:
“Ta đối với Đô đốc cảm giác gặp . Tựa như cố nhân tương phùng. Cho dù kết quả thế nào… cho dù cuối cùng chỉ là một hiểu lầm…”.
Hắn nàng.
“Ta vẫn nhận Đô đốc nghĩa . Muội thấy ?”.
Mộ Thanh sững . Nàng ngẩng đầu.
Vu Cẩn đang cầm bức họa, lưng về phía ánh sáng. Gió nhẹ lay rèm trúc. Ngoài cửa sổ sáng trong. Mấy chiếc lá trúc theo gió rơi xuống, vương vạt áo trắng như tuyết. Cả thanh lãnh, thoát tục. Tựa tiên nhân ẩn cư giữa núi sâu.
Mộ Thanh còn kịp trả lời, Vu Cẩn mỉm tiếp:
“Đã qua giờ Ngọ . Sáng nay dùng bữa vội vàng ở phủ nha, chắc vẫn no. Ta dặn quản gia chuẩn cơm. Trưa nay nhất định nể mặt . Để đãi thêm một bữa”.
Nói xong, cất bức họa về chỗ cũ bước khỏi trúc xá.
Mãi đến khi bóng khuất hẳn rèm… Mộ Thanh vẫn theo.
Có lẽ Vu Cẩn nàng thật sự mong . Cho nên mới đưa lời đề nghị . sợ quá đột ngột khiến nàng khó xử, nên mới tìm cớ rời .
Người thoạt lạnh nhạt, xa cách. Thực tâm tư vô cùng tinh tế. Luôn cách chừa cho khác một trống.
Vừa Thánh nữ Đồ Ngạc kết duyên với ngoài tộc là đại kỵ. Thế nhưng mẫu là Thánh nữ Đồ Ngạc. Phụ là Nam Đồ Hoàng. Không phía chuyện , còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật.
Vu Cẩn… luôn khiến cảm giác hư hư thực thực.
Như gió. Như mây. Như tuyết rơi giữa trời lạnh. Cũng giống chính gia tộc bí ẩn lưng … mang quá nhiều chuyện cũ chôn vùi.