Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 647: Bí mật của Thánh nữ Đồ Ngạc

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:38
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa dần ngớt.

Bộ Tích Hoan cầm chiếc ô mượn từ phủ nha Thịnh Kinh, nghiêng sang che cho Mộ Thanh.

Trên đường chỉ lác đác vài qua . Chiến mã bước chậm rãi giữa mặt đường còn loang nước. Đến khu thành bắc, cửa sổ xe của Vu Cẩn bỗng mở .

Hắn Mộ Thanh, nụ nhạt như như .

“Lão Huyện chúa tuổi cao sức yếu. Lần kích động quá mức, trúng phong ”.

Mộ Thanh sang. Nụ nơi khóe môi Vu Cẩn thoáng mang vẻ lạnh lẽo.

“Chuyện dễ nhất đời… là c.h.ế.t. Còn sống, mới thế nào là khổ”.

Lão phu nhân nhà Tư Mã cả đời hiếu thắng, cứng đầu. Nếu từ nay liệt giường, miệng , tự trở , chân thể bước. Ngày ngày chịu cảnh bất lực giày vò. Đó mới thật sự là khổ hình.

Ban đầu Mộ Thanh chỉ cho rằng Vu Cẩn khiến Tư Mã Trung mắc nợ một ân tình. Không ngờ còn tiện tay cho Lão phu nhân thêm một đòn chí mạng. Tâm tư … e rằng chẳng hề kém Bộ Tích Hoan.

Mộ Thanh nhạt.

“Vương gia cứu t.ử phù thương. Lần quả thật diệu thủ hồi xuân”.

Vu Cẩn xong chỉ khẽ mỉm . Bầu trời mưa trong trẻo như gột rửa. Đôi mắt cũng sáng trong như ánh trăng rằm.

Mộ Thanh thẳng yên. Ngẩng đầu lên… Rừng ô trúc hiện mắt.

Cẩn Vương phủ.

Mưa bụi gột sạch mái ngói xanh. Rừng trúc đen mọc san sát, che khuất quá nửa căn trúc xá thanh nhã. Rèm trúc buông hờ. Trên lò đất đỏ, gừng đang sôi lục bục. Một chiếc bàn kỷ bằng trúc. Ba tấm bồ đoàn. Ba lượt xuống.

Mộ Thanh tháo mặt nạ. Dung mạo thật hiện ánh sáng nhàn nhạt mưa.

Nàng Vu Cẩn.

“Vương gia thấy giống ai?”.

Vu Cẩn cầm muôi chậm rãi khuấy . Không đáp.

Mộ Thanh cũng giục.

Nàng một đoạn đường trong mưa, còn mang lạnh. Hương gừng ấm áp lan . Hương thanh nhã. Không gian yên tĩnh đến mức lòng cũng dần lắng xuống.

Lạ … càng tiến gần chân tướng, Mộ Thanh càng bình thản. Tựa như đêm dài sắp hết. Ánh sáng ở ngay phía .

Trà gừng nấu xong. Vu Cẩn rót cho Mộ Thanh và Bộ Tích Hoan mỗi một chén, bản uống. Hắn dậy, đến bàn sách. Mở một ngăn kéo kín. Lấy một vật. Rồi trở .

Mộ Thanh nhận . Là một cuộn tranh. Một bức tranh cất trong ngăn bí mật của thư phòng.

Mộ Thanh nhận lấy. Tranh còn mở, hương mực cũ thoang thoảng tỏa . Bức họa rõ ràng nhiều năm. Mép giấy ngả vàng. hề rách, cũng lấy một nếp gấp. Đủ thấy Vu Cẩn gìn giữ nó cẩn thận đến mức nào.

Nàng chậm rãi mở tranh. Bộ Tích Hoan bên cạnh chỉ một cái… Cả hai cùng sững .

Trong tranh là một nữ t.ử dị tộc. Váy trắng. Áo tuyết. Vai khoác áo choàng đỏ. Trán đeo trang sức bằng vàng. Giữa hai hàng mày điểm một chấm chu sa. Sau lưng nàng là một tòa cổ miếu phủ đầy dây leo.

Trăng tròn treo cao. Ánh trăng phủ xuống nữ tử. Nhu hòa. Thần bí. Tựa như Nguyệt Thần giáng thế.

Thánh nữ Đồ Ngạc. Chỉ cần từng đến tộc Đồ Ngạc, gần như một cái là nhận .

điều khiến Mộ Thanh chấn động… Là dung mạo trong tranh.

Giống nàng. Ít nhất năm phần.

“Đó là mẫu ”.

Vu Cẩn nữ t.ử trong tranh. Ánh mắt dịu như nước.

Mộ Thanh ngẩng đầu. Vừa chạm ánh mắt . Vu Cẩn bức họa. Rồi nàng. Ánh mắt dần trở nên sâu xa.

Mộ Thanh sang Bộ Tích Hoan.

“Chàng từng , ngoại công thời trẻ từng du lịch tứ phương. Khi trở về, ông mang theo mẫu . Ông bà là con gái ruột, nhưng ai lai lịch của bà”.

Nàng dừng .

“Lẽ nào… năm đó ngoại công từng đến Nam Đồ? Thậm chí từng đặt chân tới tộc Đồ Ngạc?”.

“Ngoại tổ mẫu của thể nào là Đồ Ngạc?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-647-bi-mat-cua-thanh-nu-do-ngac.html.]

Bộ Tích Hoan Vu Cẩn.

Tộc Đồ Ngạc từ đến nay vô cùng thần bí. Ngay cả cũng nắm rõ chuyện bên trong. Muốn đáp án… chỉ thể hỏi Vu Cẩn.

Đây là đầu tiên Vu Cẩn Mộ Thanh kể về thế của . Hắn khựng . Ánh mắt chăm chú khuôn mặt nàng. Rồi đối chiếu với nữ t.ử trong tranh. Dần dần… nơi đáy mắt bừng lên một quầng sáng. Giống như ánh trăng từ nơi xa chiếu tới. Xa xăm… mang theo chút ấm áp khó tả.

“Vương gia dường như nghĩ điều gì”.

Mộ Thanh .

“Chỉ là tình cờ một chuyện”.

Vu Cẩn khoanh chân xuống.

Trà gừng ngấm đậm vị. Hắn ngọn lửa liu riu trong chiếc lò đất đỏ. Ánh lửa nhảy nhót hắt lên gương mặt thanh lãnh, khiến thần sắc thêm vài phần hư ảo.

“Đây là một cấm kỵ của tộc Đồ Ngạc. Vốn dĩ cũng . Chỉ vì lúc nhỏ ham chơi, từng lén thần miếu. Ở đó, phát hiện một bài vị niêm phong”.

Mộ Thanh lặng im .

“Bài vị khóa bằng mười tám đạo huyền tỏa. Trên khóa khắc kín chú văn. Đó là hình phạt nặng nhất trong tộc dành cho tội nhân”.

“Khóa bài vị. Giam hồn phách. Đày xuống U Minh. Vĩnh viễn siêu sinh”.

Mộ Thanh khẽ cau mày.

Khóa bài vị để giam hồn phách… Dĩ nhiên chỉ là chuyện mê tín vô căn cứ. một cả gia tộc nguyền rủa đến mức … hẳn từng phạm điều mà tộc nhân coi là đại tội.

“Sau hỏi nương mới ”.

Vu Cẩn ngước mắt nàng.

“Người vốn là Thánh nữ của tộc Đồ Ngạc. Là tỷ tỷ ruột của ngoại tổ mẫu ”.

Trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng nhạt.

Mộ Thanh sang Bộ Tích Hoan. Một ý nghĩ đồng thời hiện lên trong đầu hai .

Lẽ nào…

“Thánh nữ Đồ Ngạc trách nhiệm trông giữ thần miếu”.

Vu Cẩn tiếp.

“Suốt đời rời khỏi đó. Chỉ thành với Thần quan chuyển thế trong tộc. Con gái sinh sẽ kế nhiệm vị trí Thánh nữ. Đời đời truyền tiếp. Huyết mạch tương thừa”.

“Tương truyền Thánh nữ khả năng tiên tri, thấy tương lai. Vì để giữ huyết mạch pha tạp, Thánh nữ tuyệt đối kết duyên với ngoài tộc. Đó là cấm kỵ lớn nhất”.

Ngọn lửa trong lò khẽ lay động.

“Tỷ tỷ của ngoại tổ mẫu … chính là Thánh nữ đời ”.

“Nghe yêu một nam nhân ngoại tộc. Sau đó bỏ trốn cùng . Trong tộc còn cách nào khác, đành để ngoại tổ mẫu kế nhiệm. Đồng thời vận dụng năng lực tiên tri để truy tìm hai . nhiều đều Thánh nữ đời đoán , tránh ”.

“Sau đó hai vượt qua Lĩnh Nam. Tiến Đại Hưng. Tộc Đồ Ngạc tưởng từ đó mất dấu họ”.

Vu Cẩn dừng .

“Không ngờ ba năm … Thánh nữ đời tự trở về”.

Mộ Thanh nheo mắt.

“Bà mơ thấy đại họa sắp giáng xuống tộc Đồ Ngạc. Sơn băng. Địa liệt. Cả tộc nguy cơ diệt vong”.

kỳ lạ là ngoại tổ mẫu hề tiên tri chuyện . May mà bà tin tỷ tỷ. Hai hợp sức thuyết phục tộc nhân sơ tán. Ngay trong đêm tộc rời khỏi quê hương… Thần sơn bốc cháy. Mặt đất nứt toác. Lửa thiêu suốt bảy ngày bảy đêm”.

“Đến khi Đồ Ngạc trở … quê hương thành tro. May mắn là rời kịp thời. Không một ai c.h.ế.t”.

Vu Cẩn im lặng một lát.

…”.

Đồ Ngạc những cảm kích”.

Mộ Thanh tiếp lời.

 

Loading...