Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 646: Nhưng ta đau!

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:37
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hương . Bao năm qua, con bé luôn ở bên . Không m.á.u mủ ruột rà… coi nó như con gái ruột. Nó hiếu thuận hơn đám thứ t.ử thứ nữ trong phủ. Cũng hiếu thuận hơn cả đích t.ử như ngươi!”.

“Ta vốn định sang năm, đợi nó cập kê, sẽ nhận nghĩa nữ. Tìm cho nó một mối nhân duyên . Để nó gả thật phong quang”.

Nước mắt bà trào xuống.

con bé đáng thương … cuối cùng vì ngươi mà c.h.ế.t!”.

Tư Mã Kính lảo đảo. Hắn từng nghĩ trong lòng mẫu , bằng một nha do v.ú nuôi sinh . Bà xem Đào Hương như con gái. Còn … Dường như từ đầu đến cuối từng thật sự là con trai của bà.

Lâm thị chỉ thẳng t.h.i t.h.ể Xuân Nương.

“Ngươi ! C.h.ế.t còn lăng trì thành thế . Ngươi đau lòng ?”.

“Ta . Ngươi chẳng đau . Ngươi vốn háo sắc. Hết thì khác thôi. Chẳng qua chỉ là nhất thời ham thích”.

đau!”.

Lâm thị bỗng siết chặt nắm tay, đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c . Giọng bà nghẹn , từng chữ như mắc cứng nơi cổ họng. Nhìn đứa con trai mặt, trong mắt bà thất vọng đến tận cùng, nỗi đau dồn nén quá lâu, đến lúc rốt cuộc kìm nổi.

“Đào Hương của ngoan ngoãn như thế… hiểu chuyện như thế…”.

đ.ấ.m n.g.ự.c , nước mắt trào , giọng vỡ vụn:

“Vậy mà dùng trượng… đ.á.n.h sống đ.á.n.h c.h.ế.t!”.

“Đến lúc c.h.ế.t, xương hông gãy vụn, da thịt nát nhừ!”.

“Đêm hôm đó… cũng đè chặt như thế !”.

Lâm thị bật . Một nụ điên dại.

“Từ lúc đó… phát điên ! Ta sống c.h.ế.t quan trọng. các … đừng ai hòng sống yên!”.

Rắc!

Bà giật đứt chuỗi Phật châu. Những hạt châu to bằng ngón tay cái văng tung tóe, đập lộp bộp Tư Mã Trung và Lão phu nhân.

Lão phu nhân kích động đến cực điểm. Ngón tay run bần bật chỉ Lâm thị. Miệng há nhưng một tiếng. Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt bà tím ngắt. Rồi hai mắt trợn ngược… Ngất lịm!

“Nương!”.

“Nương!”.

Tư Mã Trung hoảng hốt bấm nhân trung. bấm mãi thấy phản ứng. Hắn run tay đưa ngón tay đến mũi bà. Sắc mặt lập tức trắng bệch. Không còn thở.

“Lang trung! Lang trung ? Sao còn tới?”.

Tư Mã Trung ngẩng đầu gầm lên với Trịnh Quảng Tề.

Thật lang trung mời đến từ lâu. Chỉ vì công đường quá hỗn loạn, Trịnh Quảng Tề bảo ông chờ bên ngoài. Thấy Lão phu nhân dường như thật sự chọc tức đến tắt thở, lập tức sai gọi .

ngay lúc … một vạt tay áo rộng màu trắng quét ngang mắt Tư Mã Trung. Trắng như tuyết. Tựa thần quang từ đỉnh Vu Sơn hạ xuống, lạnh lẽo đến mức gột sạch bụi trần.

Tư Mã Trung ngẩng đầu.

Vu Cẩn xổm xuống. Hắn chẳng buồn bắt mạch. Rút kim. Châm thẳng huyệt Bách Hội. Một lát rút kim , liên tiếp hạ thêm ba châm. Đến khi thu kim… Lão phu nhân bỗng khẽ rên. Thân thể co giật hai . Hơi thở nghẹn trong lồng n.g.ự.c cuối cùng cũng bật . Người vẫn tỉnh. mạng giữ .

Tư Mã Trung mừng đến đỏ cả mắt.

“Đa tạ Vương gia cứu mạng mẫu hạ quan!”.

Vu Cẩn dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-646-nhung-ta-dau.html.]

“Quy củ cứu của bổn vương… chắc Tư Mã đại nhân . Phủ Tư Mã nợ bổn vương một ân tình. Đừng quên!”.

“Hạ quan tuyệt đối dám quên!”.

Tư Mã Trung vội đáp: “Ngày Vương gia việc sai bảo, hạ quan nhất định tận lực báo đáp!”.

Vu Cẩn chỉ thản nhiên gật đầu.

Dường như cực kỳ chán ghét cảnh đông, tiếng ồn hỗn loạn công đường. Đang định rời , thấy t.h.i t.h.ể chắn ngang đường. Hắn dừng . Một lát , đành miễn cưỡng về chỗ .

Lão phu nhân coi như nhặt một mạng.

Nền gạch lạnh buốt, ồn ào, đương nhiên thích hợp để bà tiếp tục công đường.

Vụ án đến đây cơ bản sáng tỏ. Lão phu nhân và Lâm thị đều nhận tội. Chuyện chắc chắn sẽ kinh động đến tận hoàng cung. Số phận của hai chờ thánh ý định đoạt.

Muốn khép án, chỉ còn thiếu một bước: Bắt tên hình lăng trì Xuân Nương. Chuyện truy bắt, phong tỏa và tìm hiện trường lăng trì vốn thuộc trách nhiệm của phủ Thịnh Kinh.

Công đường nhanh chóng thu dọn. Thi thể Xuân Nương khiêng nhà ngang, đợi mưa tạnh sẽ đưa đến nghĩa trang. Rương vật chứng dán niêm phong, chuyển khố phòng.

Lão phu nhân và Lâm thị cũng đưa lên xe ngựa Tư Mã phủ trở về, chờ hoàng cung định đoạt.

Hiềm nghi của Thủy quân Giang Bắc rửa sạch ngay công đường. Mộ Thanh dẫn quân rời khỏi phủ nha Thịnh Kinh.

Vốn nàng định chiều tối nay trở về đại doanh. vì vụ án , e rằng tạm thời thể . Chừng nào công văn kết án ban xuống, thanh danh của Thủy quân Giang Bắc vẫn thật sự rửa sạch một cách quang minh chính đại.

Nàng dự định trở về phủ sẽ lập tức tấu chương, xin triều đình mau chóng ban cáo thị kết án. Phải trả cho Thủy quân Giang Bắc một sự trong sạch đường đường chính chính.

Khi binh sĩ Đặc huấn doanh theo Mộ Thanh bước khỏi phủ nha, mưa ngớt. Mây đen dần tản. Những tia sáng nhạt màu xuyên xuống từ khe mây. trong lòng mỗi … dường như vẫn phủ một tầng sương xám. Không ai vui nổi.

chẳng sống lâu, kẻ sống dai ngàn năm…”.

Ô Nhã A Cát lầm bầm.

Mộ Thanh đang bất bình Lâm thị.

Vu Cẩn xưa nay cứu đều điều kiện. Tư Mã Trung nợ một ân tình, đến lúc cần thiết, món nợ chắc chắn sẽ ích cho Bộ Tích Hoan.

Hôm nay Vu Cẩn cưỡi ngựa tới. Lúc rời phủ nha, xe ngựa của Cẩn Vương phủ chờ sẵn ngoài cửa. Vu Cẩn lên xe định, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng vó ngựa cộc cộc.

gõ nhẹ thành xe. Hắn đẩy cửa sổ . Không ngờ là Mộ Thanh.

Nàng thẳng lưng ngựa, cúi đầu hỏi:

“Ta một chuyện thỉnh giáo Vương gia. Không thể cùng Vương gia, ghé quý phủ khách một chuyến ?”.

Vu Cẩn dường như lập tức hiểu . Hắn khẽ .

“Đô đốc bằng lòng hạ cố, bổn vương cầu còn ”.

Nguyên Tu nhíu mày. Hắn còn kịp mở miệng, Mộ Thanh sang dặn:

“Hôm nay về đại doanh. Sáng mai sẽ tiễn ngài”.

Nói xong, nàng lệnh cho Đặc huấn doanh trở về khách điếm. Trong ngày hôm nay, ai tự tiện ngoài. Sau đó nàng thúc ngựa theo xe của Cẩn Vương phủ.

Nguyên Tu nguyên tại chỗ. Ánh mắt dõi theo bóng lưng Mộ Thanh. Cùng cả tên “ vệ” đang cưỡi ngựa sóng vai bên cạnh nàng.

Hắn đuổi theo. Chỉ siết cương, quất roi. Chiến mã lập tức lao thẳng về phía nội thành.

 

Loading...