Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 640: Bách Hoa Yên Đại

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:30
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên trưởng tùy áp giải đến công đường cùng lúc với Tư Mã Kính. Hai cú đạp của chủ t.ử ban nãy khiến lồng n.g.ự.c đến giờ vẫn còn đau nhói, tên phu xe khai tới đây, trong lòng càng tức đến nghẹn. còn kịp mở miệng mắng chửi, Mộ Thanh sải bước tới mặt, nhanh tay lục soát một lượt rút từ bên hông một chùm chìa khóa.

Bộ Tích Hoan vẫn ngoài công đường. Thấy động tác sờ soạng nhanh nhẹn , mí mắt khẽ cụp xuống.

Hừm. Thủ pháp thành thạo lắm.

Mộ Thanh ném chùm chìa khóa cho một nha sai.

nha môn Thịnh Kinh và Hình Tào vốn quan hệ mật thiết, để đề phòng của phủ nha giở trò giữa đường, nàng lệnh Lưu Hắc T.ử dẫn theo một đội binh sĩ cùng lục soát.

Đợi hai tốp rời khỏi, Mộ Thanh tiếp tục hỏi tên phu xe:

“Đêm qua trời mưa. Ngoài đệm gấm kịp đốt, còn một thứ ngươi ”.

Tên phu xe ngẩn , nhất thời nhớ nổi.

Mộ Thanh nhắc: “Bình hoa”.

Gã sững , đó vội vàng gật đầu:

, đúng! Đêm qua mưa lớn, nửa đêm nửa hôm lấy trèo cây hái hoa? Hơn nữa chuyện cắt tỉa, cắm hoa đều do nha , tiểu nhân . Thấy cành mai vẫn còn tươi nên tiểu nhân ”.

Nghe đến đây, Mộ Thanh chỉ thể thầm cảm thán— Lưới trời lồng lộng.

Nàng giơ cây đại mi trong tay lên.

“Ta tìm thấy thứ trong bình hoa. Nghe Tư Mã Kính sở thích đặc biệt, thích nữ nhân mặc hý phục, đóng vai trong tuồng mới hành phòng. Xuân Nương mang theo đồ trang điểm, hẳn là để đến chỗ mới họa mặt”.

Nàng tên phu xe.

“Khi ngươi siết cổ, ả giãy giụa dữ dội. Bên đệm gấm cạnh cửa sổ vết móng tay cào ván gỗ. Mỗi bên năm vệt, trong đó hai vệt ở giữa sâu nhất. Hoàn khớp với hai móng ngón giữa và ngón áp út bên tay trái Xuân Nương nứt”.

Mộ Thanh giơ cây đại mi lên.

“Còn thứ , thể văng khỏi ả trong lúc giãy giụa, rơi bình hoa”.

Đêm qua trời mưa. Đệm gấm kịp đốt. Cành mai kịp . Dường như ngay cả ông trời cũng đang giúp Xuân Nương giữ những dấu vết cuối cùng.

Cả công đường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vật nhỏ trong tay Mộ Thanh.

Nàng sang Lão phu nhân Tư Mã gia.

“Lưới trời lồng lộng, chứng cứ rành rành. Lão phu nhân còn gì để ?”.

Không ngờ Lão phu nhân thật sự vẫn còn lời để .

“Đó là Bách Hoa Yên Đại do Nam Đồ tiến cống Đại Hưng, là vật đích Thái Hoàng Thái hậu ban thưởng!”.

lạnh lùng : “Một xướng ca đê tiện như ả, lấy tư cách dùng thứ ?”.

Mộ Thanh sang Vu Cẩn.

Vu Cẩn khẽ gật đầu.

“Không sai. Đây chính là Bách Hoa Yên Đại. Nam Đồ khí hậu nóng ẩm, bốn mùa hoa nở. Loại đại chế từ bách hoa, dầu mực cùng hương liệu bí truyền, hun khói mà thành. Khi dùng cần mài, chỉ cần chấm chút nước. Nữ t.ử dùng nó họa mày, từ xa thanh nhã tựa làn khói mỏng vờn quanh đỉnh núi, linh tú thoát tục. Bởi mới tên Bách Hoa Yên Đại”.

Vu Cẩn vật trong tay Mộ Thanh. Nụ nơi khóe môi nhạt như sương, ánh mắt xa xăm như vượt qua ngàn trùng non nước.

Có lẽ đang nhớ cố quốc. Vu Cẩn bằng tuổi Bộ Tích Hoan. Sáu tuổi cố quốc đưa sang Đại Hưng con tin. Chớp mắt, mười chín năm.

Mộ Thanh rũ mắt Bách Hoa Yên Đại trong tay. Ngay từ lúc nhặt nó, ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, nàng đây vật tầm thường. Chỉ là khi nàng còn tưởng nó mua từ một cửa hiệu son phấn lâu đời nào đó trong kinh thành. Không ngờ lai lịch lớn đến .

Sáng chải mây tóc, tối tựa song thưa. Nghe mưa rơi, biếng nhác điểm trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-640-bach-hoa-yen-dai.html.]

Cuộc sống như thế, nàng từng lấy một ngày. Từ năm nàng mười tuổi, cha bắt đầu dành dụm son phấn của hồi môn cho nàng. Bổng lộc của ông chẳng bao nhiêu, nỡ để con gái chịu thiệt thòi. Bởi cứ chắt chiu từng chút bạc vụn, mua son phấn ở Túy Hoa Hiên, đợi đến sinh thần nàng mang quà.

Năm nay một hộp phấn chì. Năm một hộp yên chi.

Nàng còn nhớ năm mua đại kẻ mày, cha từng đó là Thanh Tước Đầu Đại, màu xám đậm, ít dầu, đưa về từ ngoài quan ải.

Nàng từng họa mặt lấy một . từng lời cha , nàng đều nhớ rõ.

Những hộp son phấn nàng cất kỹ trong một chiếc rương nhỏ bàn trang điểm. Ngày ngày lau chùi. Chưa một mở dùng.

Giờ đây nàng rời nhà gần một năm. Không còn ai quét dọn. Không còn ai lau bụi. Chẳng chiếc rương nhỏ phủ một lớp bụi dày đến .

Thấy Vu Cẩn thương nhớ cố quốc, Mộ Thanh cũng bất giác thất thần.

Mãi đến khi Tư Mã Kính đột nhiên lên tiếng, dòng suy nghĩ của nàng mới kéo về hiện tại.

“Thứ là của Xuân Nương”.

Tư Mã Kính Bách Hoa Yên Đại trong tay Mộ Thanh, vẻ mặt thất hồn lạc phách.

“Là tôn nhi… tặng cho nàng”.

Nhìn thần sắc , xem thật sự vài phần chân tình với Xuân Nương.

“Ngươi…”.

Lão phu nhân dám tin mà ngoảnh đầu , trong mắt tràn đầy đau đớn.

Bách Hoa Yên Đại xuất hiện xe, đương nhiên là do đích trưởng tôn bảo bối của bà tặng cho ả đào hát . Chuyện bà vốn rõ. Những lời chẳng qua chỉ là cố tìm một cái cớ để chối bỏ chứng cứ, giữ chút thể diện cuối cùng cho Tư Mã gia.

Kính nhi lẽ nào hiểu? Vậy mà tự miệng xác nhận, chẳng khác nào đẩy tổ mẫu đường cùng.

“Tổ mẫu…”.

Tư Mã Kính bà.

“Vì g.i.ế.c Xuân Nương?”.

“Nghiệt chướng!”.

Tư Mã Trung giận dữ giơ tay, hận thể một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con nghịch t.ử .

Lão phu nhân lập tức đưa tay ngăn . Sắc mặt bà vẫn đanh thép, nhưng ánh mắt Tư Mã Kính đau đớn khôn cùng.

“Kính nhi! Con thật sự ả xướng ca đó mê hoặc đến mất hồn ? Hôn sự của con vốn trắc trở. Chính thê còn cưới cửa, con đòi nạp . Nếu ả thật sự điều, thể xúi giục con chuộc cho ả, còn bước Tư Mã phủ ngay lúc ?”.

“Ả đang hại con! Xướng ca vô tình, từ xưa đến nay đều như !”.

Giọng bà dịu xuống, mang theo vẻ đau lòng của một tổ mẫu.

“Tổ mẫu tất cả… đều là vì cho con”.

Lời thốt , chẳng khác nào chính miệng thừa nhận bà sai g.i.ế.c Xuân Nương.

Tư Mã Kính lảo đảo lùi hai bước.

“Thật sự… là tổ mẫu ?”.

“Không sai!”.

 

Loading...