Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 639: Dấu vết trong xe ngựa
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:29
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân Nương tuy nhỏ hơn Bộ Tích Hoan, nhưng khi xuống xe vẫn khom lưng. Nếu phu xe bên cạnh cửa xe bất ngờ dùng dây siết cổ, lực kéo tất yếu sẽ lệch sang một bên, vết hằn cổ nạn nhân cũng sâu hơn ở phía chịu lực.
lúc nghiệm thi, vết siết cổ Xuân Nương sâu nhất ở phía yết hầu, hai đầu vết hằn vòng giao thành hình chữ bát nơi gáy. Kết hợp với kết cấu bên trong cỗ xe, tất cả đều phù hợp với một khả năng: Xuân Nương siết cổ ngay tại cửa sổ.
Mộ Thanh giải thích xong, đang định thu dây cương thì Bộ Tích Hoan đột nhiên chộp lấy tay nàng.
Nàng khẽ hít một , lập tức ngoái đầu . Rèm xe vặn rủ xuống, che kín tầm từ công đường. Mộ Thanh lúc mới thở nhẹ .
“Buông tay!”.
Nàng phát tiếng, chỉ mấp máy môi. Đùa giỡn cũng xem đang ở chứ!
Bộ Tích Hoan chẳng những buông, còn khẽ bóp tay nàng. Trong mắt nửa như hờn dỗi, nửa lấp lánh ý .
“Nghe Tư Mã Kính vài sở thích đặc biệt”.
Hắn hạ thấp giọng, chậm rãi : “Ví dụ như thích nữ nhân mặc hý phục, đóng vai trong tuồng mới hành phòng”.
Khóe môi cong lên:
“Vi phu thấy cũng thú vị. Đêm nay chúng thử một ? Nương t.ử đóng Xuân Nương, vi phu đóng Tư Mã Kính. Mô phỏng cho trọn vẹn, thế nào?”.
Nàng lấy mô phỏng cảnh Xuân Nương g.i.ế.c. Vậy thì mô phỏng thêm đoạn đó, gì ?
Giọng vốn trầm ấm, lúc cố ý hạ thấp càng mang theo ý vị mê hoặc lòng .
Mộ Thanh nhướng mày. Sắc mặt đổi.
“Chàng đóng Tư Mã Kính?”.
Đáy mắt Bộ Tích Hoan lập tức sáng lên.
“Nương t.ử hỏi … tức là nhã hứng?”.
“Ta chỉ nhắc một chuyện”.
Mộ Thanh bình thản .
“Tư Mã Kính dương hư, sắp liệt dương”.
Nàng hỏi: “Chàng diễn nổi ?”.
“…”
Nụ môi Bộ Tích Hoan đông cứng .
Mộ Thanh sắc mặt một lát, dường như khá hài lòng. Nàng rút sợi dây cương về.
“Hay đóng Xuân Nương ”.
Dừng một chút, nàng bồi thêm: “Chàng đủ ”.
“…”
Trong ngoài phủ nha lúc đông nghịt . Hai nấp tấm rèm xe, ngay mí mắt bao nhiêu mà lén lút thì thầm những lời chẳng thể để ai thấy. Nghĩ kỹ cũng vài phần thú vị.
Mộ Thanh xong lập tức lui ngoài, bình thản chờ Bộ Tích Hoan xuống xe.
Vừa , nàng bỗng khựng . Chẳng từ lúc nào, Nguyên Tu bậc thềm ngoài công đường.
Cỗ xe cách thềm đá chỉ chừng mười bước. Với thính lực của … bao nhiêu.
Sắc trời âm u. Gió cơn giông cuốn qua sân nha môn. Nguyên Tu chắp tay lưng, bậc cao, ngẩng đầu trời. Trên cao trời xanh, cũng chẳng mây trắng. Chỉ một màu xám lạnh tiêu điều.
Mộ Thanh bình thản một cái.
Bộ Tích Hoan bước xuống xe cũng liếc sang. Ánh mắt hai nam nhân chạm .
Ầm! Phía chân trời đúng lúc vang lên một tiếng sấm trầm đục.
Mộ Thanh ngẩng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-639-dau-vet-trong-xe-ngua.html.]
Mây đen cuồn cuộn áp xuống thành Thịnh Kinh. Mưa lớn sắp tới. Nàng tranh thủ thời gian.
“Quần quật nửa ngày trời, rốt cuộc moi thứ gì ?”.
Quý Diên từ công đường bước , lớn tiếng hỏi.
Mộ Thanh chẳng buồn đáp. Nàng xoay , chui thẳng trong xe. Bộ Tích Hoan thuận tay vén rèm cho nàng.
Trời càng lúc càng tối. Chỉ mong khi mưa xuống, nàng thể tìm thứ cần.
Mộ Thanh quỳ sát bên cửa sổ, kiểm tra kỹ vị trí Bộ Tích Hoan bám tay lấy lực. Cánh tay Xuân Nương chắc chắn dài bằng , bởi phạm vi cần tìm còn hẹp hơn.
Trong xe trải đệm gấm, bên là ván gỗ. Mặt đệm trơn nhẵn, lúc bất ngờ siết cổ khó bám víu. Theo bản năng, sẽ luồn tay xuống đệm, bấu lấy mép ván để chống đỡ.
Nghĩ đến đây, Mộ Thanh lập tức lật tấm đệm gấm lên, cúi sát kiểm tra lớp ván bên .
Sắc trời tối nhiều. Nàng thật kỹ, quả nhiên phát hiện tấm ván bên những vết cào rõ.
Hai bên đều . Mỗi bên năm vệt. Trong đó, hai vệt đặc biệt sâu. Hoàn trùng khớp với tình trạng móng ngón giữa và ngón áp út bàn tay trái của Xuân Nương nứt.
Nếu đêm qua mưa, trong kẽ móng tay ả hẳn còn sót dăm gỗ. Đáng tiếc, t.h.i t.h.ể treo ngoài trời suốt một đêm, nước mưa rửa sạch những vụn gỗ , chỉ còn dấu tổn thương móng.
chứng cứ t.h.i t.h.ể mất , chứng cứ tại hiện trường vẫn còn.
Mộ Thanh thẳng dậy. Bỗng nhiên nàng cảm thấy trận mưa đêm qua tới thật đúng lúc. Tựa như oan hồn c.h.ế.t vẫn chịu tan , mượn màn mưa lạnh lẽo mà kể từng chút oan khuất của .
Mộ Thanh khẽ thở phào, xoay định xuống xe.
Rắc!
Mũi chân nàng dường như va thứ gì.
Mộ Thanh cúi xuống. Hóa nàng vô tình đá đổ chiếc lư hương đặt trong góc xe. Trong lư tro, nhưng lúc đổ va bình hoa bên cạnh.
Chiếc bình lớn, miệng rộng, bên trong cắm một cành mai cắt tỉa tinh tế. Bình nghiêng xuống. Hoa mai rơi tung tóe, nước tràn khắp sàn xe. Cùng lúc đó, một vật nhỏ từ trong bình lăn .
Mộ Thanh cúi xuống nhặt lên. Thứ nàng ít khi dùng, nhưng vẫn nhận . Một cây đại mi dùng để kẻ mày của nữ tử. Chỉ ngắn chừng ngón út, còn phảng phất một mùi hương kỳ lạ.
Mộ Thanh nó một thoáng, lặng lẽ cất .
Sau đó nàng bước xuống xe.
Người Tư Mã gia sớm mất hết kiên nhẫn. Tư Mã Trung trầm giọng hỏi:
“Đô đốc lật tung cỗ xe lâu như , nếu điều gì thì cứ thẳng”.
“ bản quan cũng nhắc Đô đốc một câu. Bản quan tuy là võ quan, tinh thông hình ngục, nhưng ít nhất cũng phá án nhân chứng, vật chứng”.
Hắn Mộ Thanh.
“Chỉ dựa lời khai một phía của hạ nhân mà vu khống Huyện chúa đương triều, e rằng đủ!”.
“Hai chữ vu khống…”. Mộ Thanh lạnh lùng : “Tư Mã đại nhân đừng quá sớm”.
Nàng bước trở công đường, tên phu xe.
“Sau khi g.i.ế.c , ngươi bộ đệm gấm và đồ đạc trong xe?”.
“Vâng”.
Tên phu xe thành thật đáp: “Trưởng tùy đại nhân trong xe c.h.ế.t, xui xẻo, nên bảo tiểu nhân sạch thứ bên trong”.
“Đồ cũ ?”.
“Đều cất trong phòng chứa đồ ở tư trạch ngoại thành”.
Tên phu xe vội khai: “Vốn định đem đốt hết, nhưng đệm gấm trong xe quá lớn, bên trong nhồi đầy bông. Trưởng tùy đại nhân sợ mang nhà bếp đốt sẽ bốc khói quá nhiều. Bên ngoài khi đang mưa, tiện nhóm lửa, nên đành khóa tạm tất cả trong phòng chứa đồ. Chìa khóa do Trưởng tùy đại nhân giữ. Hắn đợi chuyện của Xuân Nương lắng xuống, công t.ử trở trang viên, sẽ sai về thiêu hủy bộ”.