Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 631: Tư Mã Kính
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:21
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước chỉ đồn Anh Duệ Đô đốc nghiệm thi như thần, phá án cũng như thần, còn tưởng thiên hạ thổi phồng. Nào ngờ thủ đoạn tra hỏi của vị Đô đốc còn đáng sợ hơn cả đại trượng.
“Đêm qua Xuân Nương rời khỏi rạp, là đến phủ của Tư Mã công tử”.
“Tư Mã công t.ử nào?”.
“Là đích trưởng t.ử của Ngoại thành Thủ úy Tư Mã đại nhân, Tư Mã Kính công tử!”.
Thịnh Kinh Nội thành Thủ úy và Ngoại thành Thủ úy, chuyên phụ trách phòng thủ các cửa thành, đều là quan võ chánh tứ phẩm.
Phẩm cấp tuy cao, nhưng chức trách cực kỳ quan trọng. Qua các triều đại, vị trí phần lớn đều do tâm phúc hoàng gia tin cẩn nắm giữ.
Mà Đại Hưng hiện nay, tướng quyền thế lớn, Tư Mã gia thuộc phe Nguyên đảng. Thảo nào ban chủ Hạnh Xuân Viên đó sống c.h.ế.t cũng dám khai .
Đêm qua Phủ Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên. Dù Mộ Thanh và Thủy quân rời sớm, rạp hát cũng phép tiếp khách khác, bởi bạc bao rạp nhận đủ. Thế nhưng thấy của Phủ Đô đốc rút , ban chủ lén đưa Xuân Nương ngoài. Hắn giấu chuyện , một là sợ Phủ Đô đốc truy cứu, hai là sợ đắc tội với phe Nguyên đảng.
Mộ Thanh chẳng mấy bận tâm đến những điều đó. Nghe Tư Mã gia nắm chức Ngoại thành Thủ úy, nàng chỉ khẽ nhướng mày.
“Ta bắt thằng cháu đó về tra hỏi!”.
Quý Diên lập tức chủ động xin . Lần chẳng buồn nhắc đến bạc. Hắn chỉ rời khỏi nơi quỷ quái càng nhanh càng .
Ở thêm lát nữa, chắc nôn c.h.ế.t mùi nội tạng hun c.h.ế.t . chuồn cũng lý do đường hoàng, bằng để Tiểu công gia Quốc công phủ một màn nghiệm thi dọa chạy mất dép, thanh danh cả đời coi như mất sạch.
Đáng tiếc, Mộ Thanh lập tức cự tuyệt.
“Không vội”.
“Ta còn chuyện hỏi”.
Quý Diên: “...”
Mộ Thanh sang ban chủ.
“Tư Mã Kính và Xuân Nương thường xuyên qua ?”.
“Rất thường xuyên!”.
Ban chủ bây giờ nào còn dám giấu giếm nửa lời, lập tức khai sạch:
“Xuân Nương là hồng bài của gánh hát, mới đôi tám, dung mạo , ca múa đều xuất chúng nên Tư Mã công t.ử yêu thích. Nửa năm , Tư Mã công t.ử bỏ một ngàn lượng bạc bao riêng Xuân Nương, ban đêm thường gọi ả đến phủ hầu hạ”.
“Hôm qua đúng trận mưa xuân đầu mùa, cảnh sắc trong rạp nhất. Tư Mã công t.ử vốn định đến hát, nào ngờ Phủ Đô đốc bao trọn rạp từ sớm. Tiểu nhân thấy công t.ử mất hứng về, sợ ngài vui, nên tối đến mới phái Xuân Nương sang phủ hầu hạ”.
“Ngươi đúng là nghĩ cho khách”.
Giọng Mộ Thanh nhàn nhạt.
Trong lòng nàng rõ như gương. Sợ Tư Mã Kính mất hứng chỉ là cái cớ. Ban chủ thật chỉ sợ mất một vị khách vung tiền như nước. Nói trắng , vẫn là vì bạc. chuyện quan trọng.
Mộ Thanh hỏi:
“Lúc ngươi đưa Xuân Nương sang phủ, quá canh ba. Danh gia vọng tộc giờ đáng lẽ khóa cổng”.
Nàng .
“Xuân Nương là ?”.
Ban chủ khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-631-tu-ma-kinh.html.]
Danh môn thế gia quy củ vốn nghiêm. Đích trưởng t.ử nuôi đào hát bên ngoài chẳng chuyện vẻ vang gì, huống hồ đêm khuya cửa phủ khóa, để một nữ t.ử xướng ca tùy ý . Nếu Xuân Nương thể … ắt trong Tư Mã phủ chuyên mở đường cho ả.
“Tư Mã phủ một tư trạch ở ngoại thành. Tư Mã công t.ử và Xuân Nương nay vẫn thường lén gặp ở đó”.
“Vậy ngươi đêm qua cũng mặt ở đó?”.
“Chuyện …”
Ban chủ do dự một lát đáp:
“Khoảng mười ngày , Tư Mã công t.ử từng xin Lão phu nhân trong phủ chủ, chuộc cho Xuân Nương, nạp ả . Lão phu nhân đồng ý. Tư Mã đại nhân nổi giận, dùng gia pháp đ.á.n.h công t.ử một trận đuổi trang viên ngoại thành”.
“Hôm qua chập tối, công t.ử còn lén thành tìm Xuân Nương, nhưng gặp . Khi trời tối, cổng thành cũng đóng. Tiểu nhân đoán đêm qua công t.ử hẳn nghỉ tư trạch ”.
Nghe đến đây, ánh mắt Mộ Thanh khẽ động, thần sắc thoáng hiện vẻ trầm tư.
“Chuyện nửa thật nửa giả”.
Quý Diên bỗng chen . Hắn nhất định tìm chuyện mà . Nếu cứ im lặng, ánh mắt vô thức liếc về phía nữ thi; mà chỉ cần thêm một , dày lập tức cuộn lên.
Mộ Thanh sang.
Quý Diên lập tức lộ vẻ đắc ý. Đám công t.ử ăn chơi ở Thịnh Kinh phần lớn đều xem như đầu lĩnh, chuyện lớn chuyện nhỏ trong vòng quyền quý, hiếm khi gì qua tai .
“Tư Mã Kính gia pháp là thật, nhưng trận đòn đó chẳng đáng là bao”.
Quý Diên bĩu môi.
“Với cái thể gầy tong teo của , nếu thật sự ăn một trận gia pháp trò thì còn mạng chắc?”.
Hắn hạ giọng:
“Tư Mã Kính mắc thứ bệnh chẳng vẻ vang gì. Tư Mã gia chỉ mượn cớ đuổi trang viên ngoại thành để tránh tai mắt ngoài. Ngoài mặt là phạt tự kiểm điểm, thực chất là lén mời lang trung giang hồ chuyên trị bệnh hoa liễu tới chữa”.
Mộ Thanh Quý Diên. Hắn thật. như khiến nàng càng khó hiểu.
Nàng sang Vu Cẩn.
“Nhà Tư Mã mời Vương gia?”.
Vu Cẩn nổi danh thần y. Nếu chữa bệnh cho Tư Mã Kính, vì bỏ qua Vu Cẩn mà lén tìm lang trung giang hồ?
Quý Diên , lập tức đầu Mộ Thanh bằng ánh mắt khó tin. Tên tiểu t.ử thật sự quy củ của Vu Cẩn ?
Vu Cẩn vốn tính tình lạnh nhạt, đối với ngoài gần như chẳng mấy khi để tâm. Ở Thịnh Kinh, ngoài cung cấm và Tướng phủ, của những phủ khác mời tới khám bệnh, dù van cầu trăm ngàn cũng chắc liếc mắt tới.
Hơn nữa, Vu Cẩn khám bệnh cho vương hầu công khanh còn một quy củ vô cùng kỳ quái.
Trong rừng trúc đen của Cẩn Vương phủ quanh năm treo một tấm mộc bài, đó ghi những thứ cần.
Phần lớn đều là d.ư.ợ.c liệu cực kỳ hiếm thấy: thứ sinh trưởng ngoài quan ải, thứ chỉ hải đảo xa xôi, cũng thứ là dị trùng, mãnh thú nơi thâm sơn cùng cốc của ngoại bang. Thứ nào cũng khó tìm. Có tiền chắc mua . Ai mang thứ Vu Cẩn cần tới, mới chịu tay. Không … thì dù phận tôn quý đến , cũng đừng mong bước qua cửa.
Quý Diên Mộ Thanh, nhất thời chẳng nên gì. Trên đời e rằng cũng chỉ tên tiểu t.ử mặt mới thể hỏi một câu tự nhiên đến :
Sao mời Vu Cẩn? Cứ như Cẩn Vương thật sự chỉ là một vị lang trung bình thường, gọi một tiếng là tới.