Hắn nào ngờ hôm nay cơ hội tận mắt trông thấy một con thần câu như . kinh diễm thì kinh diễm, dây cương, trông nom thế nào đây?
Đang lúc lúng túng định mở miệng hỏi, Mộ Thanh :
“Không cần để ý đến nó. Nó lạc , cũng chẳng ai dắt nó ”.
Dứt lời, nàng cùng Bộ Tích Hoan sải bước trong vòng phong tỏa.
“Người của ?”. Mộ Thanh tới nơi hỏi thẳng Trịnh Quảng Tề.
Người của nàng liên quan đến vụ án, giữ để tra hỏi cũng gì đáng . nếu tra rõ sự tình mà tự tiện dùng hình, nàng tuyệt đối cho phép.
“Tất cả đều đang trông coi tại khách điếm”.
Trịnh Quảng Tề vội đáp, thái độ phần lấy lòng.
Sáng sớm nay, báo một đào hát c.h.ế.t ở Hạnh Xuân Viên, đêm qua phủ Đô đốc Thủy sư Giang Bắc khéo bao trọn nơi , đầu Trịnh Quảng Tề lập tức đau như nứt .
Vụ án dính đến ai dính, cứ dính đến vị Diêm Vương sống ? Ông nào dám tùy tiện động của Mộ Thanh. Vì chỉ sai nha dịch phong tỏa khách điếm nơi quân sĩ Thủy quân Giang Bắc nghỉ đêm qua, đó lập tức phái đến Phủ Đô đốc báo tin.
Giờ thì vị chính chủ cuối cùng cũng tới. Trịnh Quảng Tề đáp kín đáo quan sát sắc mặt Mộ Thanh. Thấy nàng tỏ vẻ bất mãn, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, ông mới âm thầm thở phào.
Mộ Thanh ngẩng đầu t.h.i t.h.ể nữ t.ử áo đỏ đang treo lơ lửng phường bài.
“Phát hiện t.h.i t.h.ể lúc nào?”.
“Cuối giờ Mão”.
“Ai phát hiện?”.
“Một tên học việc chuyên chạy việc vặt trong Hạnh Xuân Viên”.
Mộ Thanh hỏi một câu, Trịnh Quảng Tề đáp một câu, dám chậm trễ nửa lời.
Bách tính xem xung quanh thấy đều âm thầm lấy lạ. Ngày thường Trịnh đại nhân mặt dân chúng quan uy đầy , mà hôm nay Anh Duệ Đô đốc, ngoan ngoãn đến thế?
Mộ Thanh đến ngay phường bài, tiên cúi xuống quan sát mặt đất.
Hẻm Hà Hoa lát bằng đá xanh. Trận mưa xuân kéo dài suốt đêm rửa mặt đường sạch bóng, những dấu vết vốn thể lưu nền đá từ lâu nước mưa xóa sạch.
Nàng ngẩng đầu thi thể.
Phường bài cao chừng ba trượng, còn hai chân c.h.ế.t cách mặt đất một . Trên chân nàng là một đôi hài đỏ thêu uyên ương, trông còn mới. Từ mũi đến đế hài đều sạch sẽ, hề dính một chút bùn đất.
Sau khi xem xét sơ bộ hiện trường, Mộ Thanh sai nha dịch mang tới hai chiếc thang dài.
Bản nàng vẫn nguyên phường bài.
Mùi m.á.u tanh ở đây càng nồng.
Mộ Thanh ngẩng đầu. Nàng đang ngay bên thi thể, chỉ cần lên là thể thấy rõ phần lớp hý phục. Bên tà váy đỏ rộng là một chiếc quần lụa cùng màu. Điều kỳ lạ là hai ống quần đều buộc túm bằng dây đỏ, thắt chặt ở phía . Bởi , dù ngay t.h.i t.h.ể lên cũng thể thấy bên trong. Chỉ hai ống quần đỏ buộc kín, lơ lửng trong gió sớm.
Dây đỏ. Hý phục đỏ. Đôi hài đỏ.
Giữa màn sương lạnh mưa, tất cả hòa thành một màu đỏ đến chói mắt. Hai ống quần thắt túm , theo gió lay động t.h.i t.h.ể cứng đờ, trông chẳng khác nào rút hết sinh khí, co quắp một cách quái dị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-624-nu-thi-duoi-phuong-bai.html.]
Cảnh tượng khiến cả t.h.i t.h.ể càng thêm âm u, tà dị.
“Thang dài tới ?”.
Mộ Thanh bước khỏi vòm phường bài, lạnh giọng hỏi.
Vừa dứt lời, hai nha dịch khiêng một chiếc thang dài chạy tới. Bọn họ dựng thang tựa phường bài, Bộ Tích Hoan liền bước lên giữ chắc chân thang, Mộ Thanh nhanh nhẹn trèo lên.
Nàng vội kiểm tra t.h.i t.h.ể mà xem xét dải lụa trắng dùng để treo cổ .
Dải lụa thắt bằng nút c.h.ế.t. Quanh nút thắt còn lưu vết bùn nước. Phía bên trái dải lụa một đoạn dài chừng một thước ma sát đến xơ sợi, khe đá của phường bài cũng mắc một mẩu vải nhỏ cào rách.
Mộ Thanh gỡ mẩu vải xuống, cẩn thận cất giáp tay, cúi đầu với đám nha dịch bên :
“Chuẩn một tấm chiếu rơm, mang thêm một chiếc thang dài tới đây. Lại cử một lên giúp đưa t.h.i t.h.ể xuống”.
Đám nha dịch liền chần chừ.
Chiếu rơm dễ kiếm, thang dài cũng dễ tìm. bọn họ trèo lên chạm cái xác nữ t.ử hóa trang như quỷ thì chẳng ai tình nguyện. Đầu xuân năm mới, ai rước thứ xúi quẩy ?
Trịnh Quảng Tề đắc tội Mộ Thanh, lập tức liếc bộ đầu một cái sắc như dao. Bộ đầu hiểu ý, sang trừng một nha sai bên cạnh.
Tên nha sai mới nha môn lâu, nào dám trái lệnh cấp . Biết hôm nay đen, chỉ đành nhăn nhó trèo lên chiếc thang thứ hai từ phía đối diện.
“Ngươi đỡ lấy thi thể, tháo nút buộc”. Mộ Thanh .
“Đỡ... đỡ thi thể?”.
Tên nha sai suýt . Hắn còn cưới vợ, đến nữ nhân sống còn từng ôm, đầu tiên trong đời ôm một nữ nhân, mà là xác c.h.ế.t!
cúi xuống thấy Trịnh đại nhân đang trừng mắt , nào dám nhiều lời, đành run rẩy vươn hai tay ôm lấy hai chân nữ thi.
Nào ngờ chạm , sắc mặt lập tức biến đổi.
“A!”.
Một tiếng hét thất thanh vang lên. Tên nha sai như chạm quỷ, hoảng hốt buông tay. Chân trượt khỏi bậc thang, cả mất thăng bằng, ngửa rơi thẳng xuống.
Bách tính ngoài vòng phong tỏa đồng loạt kinh hô.
Phường bài cao gần ba trượng. Từ độ cao mà ngã xuống, chẳng đầu sẽ vỡ như dưa, m.á.u óc văng đầy mặt đất ?
Mọi chuyện chỉ xảy trong chớp mắt.
Giữa tiếng kinh hô hỗn loạn, ngoài đầu hẻm bỗng vang lên một tiếng ngựa hí dài. Mọi còn kịp ngoảnh , một bóng vụt qua đỉnh đầu.
Áo choàng màu mực tung rộng trong gió, thoáng chốc che khuất ánh ban mai. Bóng lướt qua như chim ưng xé gió, cuốn theo một luồng kình phong khiến bách tính hai bên vội vàng giơ tay áo che mặt.
Chỉ trong nháy mắt, gió lặng. Tiếng va đập đáng sợ mà chờ đợi hề vang lên. Bách tính dè dặt hạ tay áo xuống. Giữa đất trống phường bài, một đang túm cổ áo tên nha sai rơi xuống, hình cao lớn sừng sững trong gió sớm.
Áo choàng phần phật, khí thế hiên ngang. Trong khoảnh khắc , nọ uy phong lẫm liệt, chẳng khác nào Chiến thần từ trời giáng xuống.