Vu Cẩn ngẩn .
Hắn vốn tưởng Mộ Thanh từng đến Nam Đồ, nếm qua món ăn nơi nên mới thể quả quyết rằng hương vị chính tông. Không ngờ nàng từng nếm thử, tất cả chẳng qua chỉ là suy luận.
Mộ Thanh nhận ẩn ý trong câu hỏi của . Nàng giải thích rõ ràng như cũng là để khỏi nghi ngờ.
“Ta từng đến Nam Đồ, đương nhiên hương vị thực sự chính tông . Có điều sinh ở Giang Nam, bữa sáng hôm nay hợp khẩu vị”.
Nàng dừng , giọng dịu đôi chút: “Từ khi đến Tây Bắc, lâu nếm hương vị phương Nam. Bữa sáng hôm nay khiến nhớ quê nhà. Vẫn đa tạ Vương gia”.
Mộ Thanh khẽ , trong thần sắc hiếm hoi lộ chút hoài niệm.
Bộ Tích Hoan liếc nàng, lặng lẽ rũ mắt xuống.
Vu Cẩn mỉm .
“Ta xem Đô đốc là bằng hữu, Đô đốc cần khách sáo với ”.
Mộ Thanh chờ chính là câu .
“Đã là bằng hữu, một chuyện hỏi. Mong Vương gia thật”.
Vu Cẩn nàng.
“Đô đốc cứ hỏi”.
“Đêm qua, khi đầu thấy dung mạo thật của , Vương gia dường như kinh ngạc”.
Mộ Thanh thẳng : “Ta , khuôn mặt khiến Vương gia nhớ tới một vị cố nhân nào đó?”.
Nàng suy nghĩ về chuyện từ tối qua.
Phản ứng của Vu Cẩn khi tuyệt đối chỉ vì phát hiện nàng là nữ tử. Hắn chuyện đó từ . Thứ thực sự khiến thất thố chính là khuôn mặt nàng.
Mà án oan của cha đến nay vẫn tra rõ. Bộ Tích Hoan phái khắp giang hồ, theo những nơi ông ngoại từng ngao du năm xưa, mong tìm manh mối về lai lịch của nàng. Chỉ tiếc chuyện qua mấy chục năm, dấu vết năm xưa sớm mờ nhạt, đến nay vẫn tin tức.
Cha từng , nàng giống . Nếu suy đoán tối qua sai... khiến Vu Cẩn kinh ngạc khi thấy nàng, thể chính là một dung mạo giống nàng. Thậm chí, lẽ thực sự điều gì đó về thế của bà.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mộ Thanh càng chăm chú.
Vu Cẩn dường như cũng đoán nàng sẽ hỏi chuyện . Hắn im lặng giây lát, định mở miệng thì ngoài hoa sảnh chợt vang lên một tiếng động khẽ.
Trên cành trúc đen ngoài cửa, một bóng từ cao đáp xuống.
Nguyệt Ảnh!
“Chủ thượng, Nguyệt Sát truyền tin, xin Đô đốc lập tức hồi phủ. Có chuyện !”.
Nguyệt Ảnh bẩm báo dâng lên một tấm mặt nạ dịch dung cùng một phong mật báo.
Bộ Tích Hoan đưa tay nhận lấy.
Mộ Thanh lập tức dậy.
“Xảy chuyện gì?”.
Đêm qua của Thủy quân Giang Bắc đều nghỉ trong thành Thịnh Kinh. Chẳng lẽ bên đó xảy chuyện?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-623-an-mang-hanh-xuan-vien.html.]
“Một đào hát của Hạnh Xuân Viên c.h.ế.t. Đêm qua phủ Đô đốc bao trọn cả Hạnh Xuân Viên, hiện giờ của Thủy quân Giang Bắc nha môn phủ Thịnh Kinh giữ . Đô đốc đến đó xem sẽ rõ”.
Mộ Thanh xong chần chừ thêm nữa, lập tức đeo mặt nạ, cáo biệt Vu Cẩn cùng Bộ Tích Hoan rời .
Hai theo mật đạo trong Cẩn Vương phủ trở cửa hàng đồ cổ Vinh Ký ở nội thành, đó nhanh chóng về phủ Đô đốc.
Ngụy Trác Chi vẫn trở về.
Còn Bộ Tích Hoan, đêm qua khi tin Mộ Thanh khỏe sớm sắp xếp thỏa việc. Hôm nay buổi chầu sớm, mãi đến tối mới cần trở về phủ Nội vụ Tổng quản, bởi ban ngày vướng việc gì.
Vừa về tới phủ Đô đốc, liền đeo mặt nạ, cải trang thành Nguyệt Sát, cùng Mộ Thanh lên ngựa chạy thẳng khỏi nội thành.
Cái c.h.ế.t của đào hát ở Hạnh Xuân Viên xảy quá trùng hợp.
Suốt dọc đường, Mộ Thanh ngừng suy xét những khả năng thể xảy .
Đêm qua phủ Đô đốc bao trọn Hạnh Xuân Viên, trong vườn cả trăm quân sĩ Thủy quân Giang Bắc. Một đào hát c.h.ế.t đúng lúc , bất kể hung thủ là ai, chuyện cũng khó tránh khỏi liên lụy đến của nàng.
Nàng từng nghĩ tới khả năng đây là một vụ gian sát. đến khi tận mắt thấy thi thể, Mộ Thanh mới cảnh tượng mắt ngoài dự liệu.
Dưới chân phường bài bên ngoài hẻm Hà Hoa, một nữ t.ử treo lơ lửng bằng dải lụa trắng. Trên mặt nàng son phấn đậm đến chói mắt, vẫn còn nguyên lớp hóa trang của đào hát. Trên là bộ hý phục đỏ rực, sắc đỏ nổi bật đến ghê giữa buổi sớm mờ sương.
Lưỡi thè ngoài gần một tấc. Quanh mắt tô một vòng son đỏ. Từ xa , gương mặt trắng bệch lớp phấn son chẳng khác nào ác quỷ bước từ một vở hí.
Thi thể treo cách mặt đất chừng năm thước. Bộ hý phục đỏ rộng thùng thình gió sớm thổi tung, tà váy phấp phới giữa trung.
Mưa xuân rơi suốt một đêm. Gió ban mai từ sâu trong con hẻm thổi , lùa qua tà áo c.h.ế.t, mang theo lạnh ẩm ướt mưa. Và cả một mùi tanh nhàn nhạt.
Mùi máu.
Bước chân Mộ Thanh chợt chậm . Ánh mắt nàng lập tức đổi. Người siết cổ mà c.h.ế.t... lấy mùi máu?
Mộ Thanh lưng ngựa, còn cách phường bài chừng ba trượng khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng t.h.i t.h.ể treo phía .
Hẻm Hà Hoa lúc chật kín bách tính hiếu kỳ, chen vòng trong, kẻ vòng ngoài, ai nấy đều nghển cổ . Nha sai Phủ Thịnh Kinh cầm trường trượng chắn xung quanh phường bài, khoanh riêng một đất trống, cho ngoài tới gần.
Phủ doãn Thịnh Kinh Trịnh Quảng Tề mặc nguyên quan phục, hai tay chắp lưng, sốt ruột tới lui phường bài.
“Phái thêm xem thử! Sao Anh Duệ Đô đốc vẫn tới?”.
Lời dứt, bên ngoài vang lên tiếng ngựa hí. Trịnh Quảng Tề lập tức ngẩng đầu, trông thấy Mộ Thanh xuất hiện ở đầu hẻm.
Bách tính xung quanh cũng đồng loạt ngoái . Không ai nhận nàng , thấp giọng reo lên:
“Đô đốc tới !”.
Nghe thiếu niên đang lưng chiến mã chính là Đô đốc Thủy quân Giang Bắc — đoạn án như thần, từng dẫn quân đ.á.n.h cho Tiêu Kỵ doanh một trận — đám đông đang chen chúc lập tức xôn xao, tự giác dạt sang hai bên, nhường một lối .
Mộ Thanh xuống ngựa, thuận tay giao dây cương cho một nha sai bên ngoài vòng phong tỏa.
Bộ Tích Hoan cũng xuống ngựa bên cạnh nàng.
Tên nha sai vội vàng đón lấy dây cương của hai , đầu thấy phía còn một con bạch mã uy phong lẫm liệt thong thả tới. Toàn trắng như tuyết, chỉ đôi tai và bốn vó đen tuyền, chẳng hề dây cương.
Tên nha sai đến ngẩn .