Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 620: Vu Cẩn thất thố

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:10
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu Cẩn cũng lúc sang. Bốn mắt chạm . Trong khoảnh khắc , tiếng mưa xuân tí tách ngoài song cửa dường như bỗng nhiên lặng mất.

Vu Cẩn sững tại chỗ. Ánh mắt dừng khuôn mặt Mộ Thanh, đồng t.ử thoáng co . Bàn tay đang xách hòm t.h.u.ố.c bất giác buông lỏng.

“Rầm!”.

Hòm t.h.u.ố.c rơi xuống đất. Nắp hòm bật mở, những gói t.h.u.ố.c lớn nhỏ bên trong văng tung tóe khắp nền nhà.

Mộ Thanh khựng .

Cái đêm nàng mổ n.g.ự.c lấy d.a.o cứu Nguyên Tu, Vu Cẩn từng nghi ngờ nàng là nữ nhi. Sau đó còn âm thầm tìm cách thăm dò, chỉ là từng đáp án chắc chắn.

Mãi đến tháng , khi Bộ Tích Hoan đích tới Cẩn Vương phủ cầu t.h.u.ố.c cho nàng, phận nữ nhi của Mộ Thanh mới thực sự xác nhận.

Khi Vu Cẩn từng kinh ngạc, cũng từng bàng hoàng. Nghĩ đến một nữ t.ử một từ Giang Nam đến Tây Bắc, đại mạc, lên chiến trường, mang theo từng chiến công trở về Thịnh Kinh, cũng từng âm thầm cảm thán, thậm chí sinh lòng kính phục.

tất cả những cảm xúc cộng , dường như vẫn bằng khoảnh khắc tận mắt thấy nàng đêm nay.

Không đúng. Ánh mắt Vu Cẩn lúc giống ánh mắt của một tận mắt xác nhận nàng là nữ tử.

Hắn đang khuôn mặt nàng. Không chiến bào nàng, cũng hình nữ t.ử vốn lớp nam trang che giấu bấy lâu. Mà là khuôn mặt nàng. Ánh mắt dường như xuyên qua từng đường nét gương mặt nàng để tìm kiếm một thứ gì đó chôn sâu trong ký ức.

Bàng hoàng. Khó tin. Và còn một tia nghi hoặc sâu đến mức gần như thể che giấu. Tựa hồ khuôn mặt mắt khiến nhớ đến một , hoặc một chuyện mà lẽ tuyệt đối nên xuất hiện Mộ Thanh.

Bộ Tích Hoan bên sập, thu hết phản ứng mắt. Ánh mắt thoáng tối .

“Lại đây xem !”.

Giọng nhàn nhạt vang lên, kéo Vu Cẩn trở về từ cơn thất thần. Vu Cẩn giật hồn. Hắn Bộ Tích Hoan một cái, ánh mắt bất giác rơi xuống Mộ Thanh.

Mộ Thanh cũng đang . Trong lòng nàng chợt nảy sinh nghi hoặc.

Vu Cẩn sớm nàng là nữ tử. Cho dù đây chỉ là suy đoán, thì từ tháng , khi Bộ Tích Hoan tới cầu cỏ Ngạc Nữ, chuyện cũng xác nhận . Vậy tại khi tận mắt thấy nàng, thất thố đến mức đ.á.n.h rơi cả hòm thuốc?

Hơn nữa, ánh mắt ... Nàng chắc nhầm , nhưng trong khoảnh khắc Vu Cẩn thấy nàng, sự bàng hoàng trong mắt dường như còn xen lẫn một nỗi nghi hoặc cực sâu.

Giống như... chỉ kinh ngạc vì nàng là nữ. Mà còn kinh ngạc vì một điều gì khác. Hay đúng hơn, nàng thứ gì đó khiến Vu Cẩn nhận ?

Mộ Thanh kịp nghĩ sâu, một cơn đau dữ dội bất ngờ quặn lên từ bụng . Nàng lập tức siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay. Sắc mặt vốn nhợt nhạt càng trắng bệch như giấy, hàng mày vô thức chau .

Bộ Tích Hoan lập tức nhận , bàn tay đang nắm tay nàng bất giác siết chặt hơn. Hắn còn kịp lên tiếng, Vu Cẩn sải bước tới.

Hắn xuống bên sập, gần như chẳng suy nghĩ gì, trực tiếp nắm lấy cổ tay Mộ Thanh, lật ngửa lên, ba ngón tay đặt lên mạch môn.

Mộ Thanh thoáng giật .

Trong ấn tượng của nàng, Vu Cẩn từ đến nay luôn giống như một vị trích tiên ngoài khói lửa nhân gian. Thanh lãnh, xa cách, nhất cử nhất động đều thong dong, sạch sẽ đến mức gần như nhiễm bụi trần.

Nàng từng thấy thất thố như đêm nay. Ngay cả động tác bắt mạch lúc cũng mang theo vài phần gấp gáp hiếm thấy, khiến vị Cẩn Vương vốn thanh lãnh như tiên bỗng nhiên nhiễm chút .

Ánh mắt Bộ Tích Hoan lập tức lạnh . Mộ Thanh thấy, trong lòng khẽ động. Rồi nàng cũng chợt nhận điều bất thường.

Vu Cẩn mắc bệnh sạch sẽ. Ngày thường khi bắt mạch cho khác, nhất định khăn lụa ngăn giữa cổ tay và đầu ngón tay.

Thế nhưng lúc ... Không khăn. Đầu ngón tay trực tiếp đặt cổ tay nàng. Có lẽ chính Vu Cẩn cũng nhận quên mất thói quen bao năm.

Mộ Thanh âm thầm một lát. Rốt cuộc đang sốt ruột vì bệnh tình của nàng, bởi một nguyên nhân nào khác?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-620-vu-can-that-tho.html.]

Một lát , Vu Cẩn mới lên tiếng: “Thuốc đưa cho cô, cô uống đúng theo lời dặn ?”.

Giọng điệu khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày, nhưng kỹ vẫn thể nhận một chút trách cứ.

“Có”.

Giọng Mộ Thanh yếu, nhưng lời đáp nửa phần dối trá.

Thang t.h.u.ố.c đây nàng uống ở phủ Đô đốc Vu Cẩn bào chế thành viên để tiện mang theo. Từ khi trở quân doanh, ngày nào nàng cũng uống đúng giờ, từng bỏ một , càng tự tiện tăng giảm liều lượng.

Vu Cẩn hỏi tiếp: “Còn Ngạc Nữ Thánh Đan?”.

“Chỉ uống một viên”.

“Khi nào?”.

“Đêm trở về doanh trại Thủy quân Giang Bắc”.

Vu Cẩn ngẩng mắt nàng.

“Uống trong tình huống nào?”.

Mộ Thanh nhớ đêm .

“Ta lẻn quân doanh, định phóng hỏa doanh trướng của mấy tên Quân hầu. Giữa Đông doanh và Tây doanh một chiến hào chứa nước. Trước khi xuống nước, uống một viên Ngạc Nữ Thánh Đan”.

Nói đến đây, nàng chợt dừng . Một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong đầu.

đó mới phát hiện... mặt nước đóng băng”.

Vu Cẩn im lặng. Một lát , khẽ thở dài. Bàn tay đang bắt mạch cuối cùng cũng rời khỏi cổ tay nàng.

“Quả nhiên”.

Mộ Thanh .

Vu Cẩn giải thích: “Những phương t.h.u.ố.c đây kê cho cô đều lấy ôn bổ chủ. Thân thể cô hàn khí tích tụ lâu, thể dùng t.h.u.ố.c mạnh cưỡng ép trục hàn, chỉ thể chậm rãi điều dưỡng, để hàn khí từng chút một tiêu tán”.

Ngạc Nữ Thảo thì khác”.

Hắn dừng .

“Dược tính của nó cực mạnh, thậm chí thể là bá đạo”.

“Nước đầu xuân lạnh buốt tận xương. Người ngâm lâu trong nước lạnh dễ hàn khí xâm nhập. Ngạc Nữ Thánh Đan vốn đưa cho cô để dùng trong tình huống . Sau khi uống, d.ư.ợ.c lực phát tác, vặn thể chống hàn khí từ bên ngoài xâm nhập, bảo vệ kinh mạch và tạng phủ”.

đêm đó cô uống t.h.u.ố.c xuống nước”.

Mộ Thanh lập tức hiểu .

Vu Cẩn tiếp lời: “Dược lực hàn khí bên ngoài để đối kháng, liền sang công phá hàn khí vốn tích tụ trong cơ thể cô”.

“Vốn dĩ thứ hàn khí mất vài năm mới thể chậm rãi hóa giải. Nay d.ư.ợ.c lực của Ngạc Nữ Thảo cưỡng ép đ.á.n.h bật trong một thời gian ngắn, cơ thể nhất thời chịu nổi, đau bụng dữ dội là chuyện khó tránh”.

 

Loading...