Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 614: Nữ nhi cân quắc

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:03
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cửa sổ, mưa xuân lất phất. Gió lạnh lùa qua những cành mận đang nở, từng cánh hoa mỏng manh run rẩy trong màn mưa.

Mộ Thanh dừng bước. Nàng , ánh mắt lạnh lẽo mà kiêu ngạo, tựa sương tuyết đầu cành.

Quý Diên và Nguyên Ngọc hết . Dẫu ngốc đến cũng … hai đang giận dỗi .

Nguyên Ngọc mở to đôi mắt sáng, Mộ Thanh như thể trông thấy một kỳ nhân hiếm đời.

Từ nhỏ đến lớn, nàng hiếm khi thấy ca ca nổi giận. Cho dù gặp chuyện lớn đến , Nguyên Tu phần nhiều vẫn giữ bộ dạng điềm nhiên như chẳng gì đáng để để tâm. Vậy mà Anh Duệ Đô đốc mắt chỉ mấy câu khiến tức đến đập cả bầu rượu.

Quả nhiên lợi hại!

Quý Diên thấy bầu khí càng lúc càng căng, đành ha hả giảng hòa:

“Ta , hai các ngươi… ”.

“Ngậm miệng!”.

Hai tiếng quát lạnh đồng thời vang lên. Một từ Nguyên Tu. Một từ Mộ Thanh.

Quý Diên nghẹn họng.

“Hê!”.

Hắn tức đến bật , chỉ tay hai : “Tiểu gia trêu ai chọc ai chứ?”.

Không ai thèm để ý đến .

Mộ Thanh trở bên bàn, xuống đối diện Nguyên Tu.

“Ngài chuyện gì thì cứ thẳng”.

Nguyên Tu vẫn còn giận. Nghe , lập tức đáp lời mà mặt ngoài cửa sổ.

Mưa xuân phủ mờ cả khu vườn. Hương hoa mận theo gió len nhã gian, thanh nhã mà lạnh lẽo, khiến cơn giận đang cuộn trong lòng dần lắng xuống.

Một lúc lâu , Nguyên Tu mới thu hồi ánh mắt. Hắn liếc sang Quý Diên.

“Đêm nay gọi nàng tới đây, là để nàng gặp tên tiểu t.ử ”.

Mộ Thanh cũng Quý Diên.

“Ta gặp ”.

Chẳng những gặp. Còn từng cùng phá án ở huyện Phụng.

“Sau nàng sẽ còn thường xuyên gặp ”.

Nguyên Tu nàng. Ánh mắt phần phức tạp, nhưng khi câu tiếp theo, giọng điệu dứt khoát đến mức cho phép nghi ngờ:

“Ta tiến cử với triều đình, để đảm nhiệm chức Tướng quân Tiêu Kỵ doanh. Vài ngày nữa sẽ chính thức nhậm chức”.

Mộ Thanh thoáng sững . Nàng lập tức sang Quý Diên.

Quý Diên đang phe phẩy quạt, thấy nàng sang liền nở nụ đắc ý.

“Chuyện , tiểu gia còn cảm tạ Đô đốc”.

Mộ Thanh nhướng mày.

“Cảm tạ ?”.

“Chứ còn gì nữa?”.

Quý Diên đến xuân phong đắc ý.

“Nếu nhờ vụ án ở huyện Phụng khiến tiểu gia cách chức bãi quan, đóng cửa ở nhà kiểm điểm, thì cái chức Tướng quân Tiêu Kỵ doanh béo bở đến lượt ?”.

Hắn phe phẩy quạt, càng nghĩ càng cảm thấy quả thực gặp họa phúc.

“Đây chẳng chính là trong họa phúc ? Chỉ cần cuối cùng thể đổi lấy cái ghế , đừng bắt bế môn tư quá ba tháng, cho dù ba năm cũng đáng!”.

Nguyên Ngọc đến đây lập tức chịu nổi nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-614-nu-nhi-can-quac.html.]

Giọng nàng lanh lảnh như ngọc khua: “Nhìn cái tiền đồ của kìa!”.

Quý Diên sang.

“Ta thì ?”.

“Nam nhi đại trượng phu chí lớn trong lòng, vì nước quên , tự lập công nơi sa trường!”.

Nguyên Ngọc đến hùng hồn, đôi mắt sáng rực: “Ở nhà chờ quan lớn từ trời rơi xuống đầu mà còn dương dương tự đắc, như thế đáng mặt nam nhi ở chỗ nào?”.

Quý Diên đến đen mặt.

Hắn giơ tay… Cốc! Một cái búng trán rơi thẳng xuống giữa trán Nguyên Ngọc.

“A!”.

Nguyên Ngọc lập tức ôm trán trừng .

Quý Diên mắng: “Con nha đầu nhà , mới lớn bao nhiêu mà dám mở miệng giảng giải cho thế nào là nam nhi đại trượng phu?”.

“Muội đương nhiên !”.

Nguyên Ngọc chẳng hề chịu thua, lập tức phản bác.

“Nam nhi đầu đội trời, chân đạp đất trong thiên hạ, ít nhất cũng giống ca ca !”.

Nàng chỉ tay sang Nguyên Tu.

Rồi ánh mắt sáng lên, sang Mộ Thanh: “Hoặc giống Anh Duệ Đô đốc!”.

Cuối cùng mới về phía Quý Diên, từ xuống đ.á.n.h giá một lượt, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Dù chắc chắn như !”.

“...”

Quý Diên nàng. Lại Nguyên Tu. Cuối cùng sang Mộ Thanh.

“Hê!”.

Hắn gập quạt đ.á.n.h “cạch” một tiếng lòng bàn tay, tức đến bật :

“Ta … hôm nay cả đám các hẹn nhắm tiểu gia đúng ?”.

“Được !”.

Nguyên Tu lên tiếng ngắt lời hai . Khi sang Nguyên Ngọc, ánh mắt dịu xuống đôi chút.

“Muội chẳng vẫn luôn tò mò phía sân khấu trông như thế nào ? Hôm nay khó khăn lắm mới tới gánh hát, để Quý Diên dẫn sang đó dạo một vòng”.

“Muốn xem mấy thứ thì lúc nào chẳng ? Hôm nay tới đây là để gặp Anh Duệ Đô đốc”.

Trên Nguyên Ngọc ít mấy phần e ấp, rụt rè thường thấy ở nữ nhi khuê các, ngược thêm nét hào sảng, phóng khoáng chẳng kém đấng nam nhi.

Nàng Mộ Thanh, đôi mắt sáng lấp lánh:

“Nam nhi trong thiên hạ mấy cát lún chôn nổi, mê cung nhốt , bản lĩnh mổ n.g.ự.c lấy dao, gan dẫn quân khiêu chiến Tiêu Kỵ doanh?”.

Quý Diên đến đây, vẻ mặt lập tức trở nên cổ quái. Hắn liếc Mộ Thanh một cái, ánh mắt đầy vẻ hả hê xem náo nhiệt.

Nguyên Tu chỉ đưa tay day trán. Nha đầu rõ ràng coi A Thanh thành một bậc nam nhi đại trượng phu mà sùng bái .

Muội ruột của từ nhỏ thích múa đao nghịch kiếm, suốt ngày treo bên miệng câu “nếu là nam nhi, nhất định biên cương kiến công lập nghiệp”. Từ khi tin A Thanh dẫn Thủy quân Giang Bắc đ.á.n.h cho Tiêu Kỵ doanh một trận tơi bời, nàng liền yên, nhất quyết tận mắt gặp vị Anh Duệ Đô đốc đang nổi danh khắp Thịnh Kinh .

Mấy hôm , nàng khó khăn lắm mới dỗ mẫu cho phép sang Hầu phủ ở chơi vài ngày. Đêm nay quấn lấy , nhất quyết đòi ngoài gặp Anh Duệ.

Nha đầu cũng tính toán. Nàng phủ Tướng quốc gia quy nghiêm ngặt, nữ nhi khuê các tuyệt đối thể tùy tiện ngoài ban đêm, cho nên mới lấy cớ sang Hầu phủ “ở chơi” để thoát khỏi sự quản thúc trong nhà.

Ban đầu Nguyên Tu vốn định chiều nàng. càng nghĩ càng cảm thấy . Với cái tính của Nguyên Ngọc, chỉ sợ chân rời khỏi phủ, chân nàng tự cưỡi ngựa lẻn ngoài.

Đến lúc , nếu chẳng may khác bắt gặp, danh tiết khuê nữ còn cần ? Bất đắc dĩ, đành để nàng cải trang nam nhi dẫn theo bên .

 

Loading...