Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 612: Cố nhân trong lòng
Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:08:01
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Binh lính giữ cổng đến ngây . Mãi đến khi đoàn tiến tới trình quân phù và mộc bài, tên lính phụ trách kiểm tra mới như bừng tỉnh.
Hắn quân phù. Lại thiếu niên áo trắng mặt. Sắc mặt lập tức đổi.
“Ôi chao! Thì là Đô đốc!”.
Nụ lập tức chất đầy mặt. Hắn khom lưng, thái độ ân cần đến mức chỉ thiếu điều tự tay dắt ngựa thành:
“Đô đốc hồi kinh đấy ?”.
Ánh mắt lướt qua một trăm tinh binh phía , vẻ kinh ngạc vẫn tan.
“Ngài còn dẫn các vị quân gia của Thủy quân Giang Bắc thành dạo chơi ?”.
Lời vang lên, dân chúng trong ngoài cổng thành lập tức xôn xao.
“Đô đốc?”.
“Thủy quân Giang Bắc?”.
“Chẳng lẽ là vị Anh Duệ Đô đốc ?”.
Từng ánh mắt lượt đổ dồn về phía Mộ Thanh. Rồi sang một trăm kỵ binh lưng nàng. Tiếng bàn tán nhanh lan khắp cổng thành.
“Đám chính là Thủy quân Giang Bắc ?”.
“Quân dung thế , thảo nào đ.á.n.h cho Tiêu Kỵ doanh cha gọi !”.
“Người đầu chính là Anh Duệ Đô đốc? Quả nhiên trẻ thật! Vừa phá án, giỏi luyện binh, chẳng trách tuổi còn trẻ tới chức Đô đốc tam phẩm!”.
“Ây, con ngựa kìa! Chắc chính là con thần câu ngoài quan ải mà Tiêu Kỵ doanh cướp nhưng cướp nổi đấy nhỉ? Chỉ thôi cũng chẳng giống ngựa tầm thường!”.
Bách tính trong ngoài cổng thành xôn xao bàn tán.
Đám binh sĩ Trại Đặc Huấn từng câu lọt tai, bất giác càng ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu. Binh lính giữ thành kiểm tra quân phù, mộc bài, đối chiếu đủ quân xòa nhường đường.
Mộ Thanh thúc ngựa , Khanh Khanh ung dung sóng vai bên cạnh. Nguyệt Sát dẫn vệ cùng một trăm tinh binh Trại Đặc Huấn theo sát phía , đội ngũ ngay ngắn tiến qua cổng thành Thịnh Kinh.
Từ vùng quê nghèo khó bước tới biên ải Tây Bắc, từ đại mạc quan san trở về chốn kinh kỳ phồn hoa. Đối với phần lớn những thiếu niên , Thịnh Kinh từng là một nơi xa xôi đến mức cả đời chắc cơ hội đặt chân tới.
Nếu tòng quân, lẽ cả đời họ cũng chẳng xin nổi một tấm lộ dẫn để tới kinh thành. Mà hôm nay, họ khoác quân phục Thủy quân Giang Bắc, cưỡi chiến mã, đường đường chính chính theo Đô đốc hồi kinh.
Nhiều năm về , khi nhớ buổi chiều mưa xuân hôm , bọn họ mới hiểu rằng chuyến Thịnh Kinh chẳng đích đến.
Tất cả chỉ mới bắt đầu.
Ngoại thành Thịnh Kinh, hẻm Hà Hoa.
Nơi đây một hí viên thanh nhã nổi danh kinh thành, tên gọi Hạnh Xuân Viên; gánh hát thường trú trong vườn chính là Hạnh Xuân Ban, một trong ba đại hí ban nổi tiếng nhất Thịnh Kinh.
Tháng Ba hoa mận nở rộ, mưa xuân phủ xuống cả khu vườn một tầng sương mỏng. Giữa vườn dựng hí đài, ba mặt lầu các vây quanh. Tựa cửa sổ xuống, thể thấy danh kỹ của Hạnh Xuân Ban tay áo như mây, tiếng ca uyển chuyển, thấp thoáng giữa mưa bụi và hoa mận, tựa tiên t.ử Dao Trì.
Hạnh Xuân Viên nhất chính tiết tháng Ba.
Hoa mận gặp mưa xuân, tiếng đàn sáo hòa trong sương mỏng. Bởi , những ngày khách tới hí phần nhiều đều là vương tôn công tử, quyền quý phú thương, một nhã gian cũng đặt từ lâu.
Thế nhưng hôm nay, từ sáng sớm Hạnh Xuân Viên đóng cửa từ chối khách. Bởi ba ngày , phủ Đô đốc Giang Bắc Thủy sư bao trọn cả Hạnh Xuân Viên.
“Bàn thức ăn ... chắc cũng đến mười lạng bạc nhỉ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-612-co-nhan-trong-long.html.]
Một thiếu niên dè dặt đoán. Giọng mang âm điệu mềm mại đặc trưng của vùng Giang Nam, hòa tiếng đàn sáo dìu dặt ngoài cửa sổ, càng thêm ôn hòa dễ chịu.
Ô Nhã A Cát cách đó xa , khóe miệng khẽ nhếch lên.
Mười lạng? Nếu bàn tiệc thật sự do danh trù của Hạnh Xuân Viên đích xuống bếp, chỉ riêng một món e rằng đáng giá mười lạng bạc .
Còn những danh kỹ đang ca múa sân khấu ...
Hạnh Xuân Viên nổi danh khắp Thịnh Kinh, khách lui tới chẳng phú thì quý. Những danh kỹ thể đài chính, ban ngày ca múa mua vui, ban đêm e rằng cũng chẳng thiếu những cuộc rượu mặt tiếp khách. Trong vương tôn công t.ử ở kinh thành, bao nhiêu từng là khách quen trong màn trướng của họ.
Bao trọn cả Hạnh Xuân Viên một đêm, tiền hí ban, tiền tiệc rượu, tiền danh kỹ mặt tiếp khách, cộng thêm đủ thứ chi tiêu linh tinh... Tuyệt đối chẳng một con nhỏ.
những lời Ô Nhã A Cát chỉ nghĩ trong lòng, hề .
Thiếu niên ngày thường hoạt bát nhất Trại Đặc Huấn, cái miệng gần như chẳng lúc nào chịu yên, từ khi bước Thịnh Kinh hiếm hoi trầm mặc hẳn.
Ngụy Trác Chi bên một cái, đáy mắt thoáng hiện vẻ hứng thú.
Biết giá cả và quy củ của những chốn thế , xem xuất của tên nhóc cũng đơn giản như vẻ ngoài. Ít nhất, địa vị trong tộc hẳn thấp.
Mộ Thanh cũng nhận điều đó.
Ô Nhã A Cát , nàng đương nhiên chẳng hứng thú truy hỏi chuyện riêng của khác. Ánh mắt nàng chuyển sang Ngụy Trác Chi.
“Ngươi thành chẳng để tìm cố nhân ?”.
Ý ngoài lời rõ ràng: Sao còn đây?
Ngụy Trác Chi chẳng hề nóng vội. Hắn ung dung gắp một miếng thức ăn bỏ bát, ăn tỉnh bơ đáp:
“Vị cố nhân của mạt tướng ... keo kiệt lắm”.
Hắn lắc đầu, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ:
“Giờ cơm mà mò tới cửa, tám chín phần là chẳng những mời ăn, còn đuổi thẳng ngoài. Chi bằng ăn no ở đây . Dù lát nữa quét khỏi cửa thì ít nhất bụng vẫn no, đến nỗi mất mặt chịu đói”.
Mấy bàn bật .
Ngụy Trác Chi cũng theo. Chỉ là , nụ ánh đèn bất giác dịu xuống. Hắn cúi đầu gắp thức ăn, thần sắc vẫn ung dung như thường ngày, nhưng chẳng hiểu động tác chậm hơn đôi chút.
Trong nụ dường như mong chờ. Lại dường như chút chần chừ. Muốn gặp. càng đến gần lúc gặp, càng đối diện thế nào.
Một miếng thức ăn nhai nhai trong miệng, đến khi gần như chẳng còn mùi vị mới chậm rãi nuốt xuống.
Mộ Thanh thêm một lát. Thần sắc ... hình như nàng từng thấy ở .
Nghĩ một hồi, nàng bỗng hiểu .
Mấy ngày ở đại doanh, mỗi khi một bên hồ Đại Trạch, nàng chẳng cũng bộ dạng gần giống thế ? Rõ ràng mong ngày hồi kinh. ngày trở về càng gần, trong lòng càng sinh một thứ cảm giác khó thành lời.
Vừa mong chờ. Vừa e ngại.
Mộ Thanh cụp mắt.
Xem vị cố nhân mà Ngụy Trác Chi gặp , e rằng chẳng một bình thường. Có lẽ là đặt trong lòng sâu nhất suốt bao năm qua.