Người thi hành năm mươi quân côn với một trăm Hổ kỵ quân chấp pháp của Tiêu Kỵ doanh. Mà là từ trong cung tới. Kẻ đích giám hình càng quen thuộc… Đại Thái giám Phạm Thông bên cạnh Bộ Tích Hoan.
“...”
Mộ Thanh đến tên Phạm Thông liền hiểu.
Chẳng cần nghĩ cũng là ai . Tên tám phần vẫn còn để bụng chuyện nàng thấy một trăm nam nhân trần truồng treo cây. Nếu , một vụ xử phạt trong Tiêu Kỵ doanh, đường đường Đại Thái giám cận bên cạnh Hoàng đế chạy tới giám hình gì?
Mộ Thanh nghĩ đến đây, khóe mắt khẽ giật. Người nàng đánh. Y phục cũng của nàng lột. Lại treo cây suốt một đêm. Cuối cùng còn phái tới đ.á.n.h thêm năm mươi quân côn.
Nàng nhất thời rốt cuộc nên thương hại đám Hổ kỵ , nên cảm thán lòng hẹp hòi của nào đó.
Sau chuyện , chức Tướng quân Tiêu Kỵ doanh vẫn để trống. Tân Tướng quân chậm chạp bổ nhiệm.
Tiêu Kỵ doanh là tinh nhuệ trực thuộc Long Võ Vệ, đóng ngay tại Thịnh Kinh, vị trí Tướng quân đương nhiên là một cái ghế béo bở. Trần Hán ngã xuống, trong triều lập tức ít nhòm ngó. Mấy ngày nay vì tranh giành vị trí , ngoài mặt tuy vẫn còn giữ vẻ hòa khí, lưng sớm cấu xé đến long trời lở đất.
Những chuyện đó vốn chẳng liên quan gì đến Mộ Thanh. Nàng cũng hứng thú xen . Thế nhưng theo ngày kết thúc đặc huấn càng lúc càng gần, ngày trở về Thịnh Kinh cũng cận kề, tâm trạng nàng dần trở nên khác thường.
Ban đầu chỉ là thỉnh thoảng nhớ tới. Sau đó càng gần ngày hồi kinh, cảm giác càng rõ rệt. Có chút mong chờ. Lại chút đối diện.
Giống như xa quê lâu, lúc còn cách ngàn dặm chỉ một lòng mong trở về, nhưng đến khi thật sự thấy bóng dáng quê nhà ở phía , bước chân bất giác chậm xuống.
Cận hương tình khiếp. Có lẽ chính là như .
Chỉ điều, nơi nàng sắp trở về chẳng quê hương. Mà là Thịnh Kinh. Nơi phủ Đô đốc của nàng. Có những chuyện nàng còn giải quyết. Cũng ... đang đợi nàng trở về.
Mộ Thanh nghĩ sâu hơn. càng nghĩ, tâm trạng càng như sợi tơ mảnh quấn lấy đáy lòng, chẳng thấy rõ, cũng chẳng thể dứt .
Cuối cùng, ngày hồi kinh vẫn đến.
Sáng hôm , bên ngoài đại doanh Thủy quân Giang Bắc lất phất một trận mưa xuân.
Mưa bụi như tơ, phủ lên núi rừng một tầng sương mỏng. Cỏ non mấy ngày ấm lên nhú khỏi mặt đất, những cành liễu xa xa nhuốm một tầng vàng nhạt, thấp thoáng trong màn mưa, khiến cả núi đồi như tỉnh khỏi giấc ngủ mùa đông.
Mộ Thanh mặc áo choàng bước khỏi doanh.
Trước khi lên đường, nàng còn tìm Khanh Khanh. Nửa tháng hứa sẽ dẫn nó về Thịnh Kinh một chuyến, nếu hôm nay bỏ nó ở ... Mộ Thanh cảm thấy con ngựa khi thật sự sẽ thèm mặt nàng nữa.
Nàng men theo con đường quen thuộc về phía hồ Đại Trạch.
Mưa xuân phất qua mặt hồ, từng vòng gợn nước nhỏ lan chân núi. Mộ Thanh bước lên sườn đồi, ánh mắt đang tìm kiếm bóng dáng Khanh Khanh bỗng khựng .
Phía sườn đồi… . Không một. Mà là hơn hai mươi . Tất cả đều đang quỳ.
Giữa tiết trời đầu xuân còn se lạnh, hơn hai mươi để trần nửa , lưng mỗi đều cõng một bó cành mận gai đầy gai nhọn. Mưa bụi rơi xuống vai, men theo sống lưng trần trụi chảy xuống.
Bọn họ vẫn quỳ im. Không ai nhúc nhích. Từ xa , từng bóng tựa như những pho tượng đá quỳ ở đó từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-609-khong-no-roi-quan-ngu.html.]
Bước chân Mộ Thanh chậm . Nàng cảnh tượng chân đồi, ánh mắt dần trầm xuống. Đây là... Vác gai thỉnh tội?
“Các ngươi thế là ý gì?”.
Mộ Thanh sườn đồi, xuống những đang quỳ mưa, giọng lạnh nhạt.
Lư Cảnh Sơn ngẩng đầu.
Mưa xuân men theo gương mặt góc cạnh chảy xuống, phân rõ là nước mưa, là nước đọng nơi khóe mắt.
“Mạt tướng vác gai thỉnh tội!”.
Hắn dõng dạc :
“Chỉ mong Đô đốc cho chúng thêm một cơ hội, giữ chúng trong quân. Ngày nếu chiến sự, dẫu bỏ xác nơi sa trường, chúng cũng cam tâm. Chỉ cần đời còn khoác bộ quân phục , thì kiếp lính uổng!”.
Phía , những còn đồng loạt cúi đầu: “Xin Đô đốc thành !”.
Người quỳ sườn đồi đều là những tướng lĩnh xuất từ quân Tây Bắc. Bốn vị Quân hầu dẫn theo hơn hai mươi Đô úy, thiếu một ai.
Từ ngày Mộ Thanh lập uy thao trường đến nay tròn một tháng. Lão Hùng cùng những phạt hôm cũng dưỡng thương suốt một tháng, đến giờ thương thế gần như khỏi hẳn. Trong thời gian , bọn họ đương nhiên cũng quyết định của Nguyên Tu.
Đại Tướng quân sẽ ép họ trở về Tây Bắc. Muốn ở… tự họ lựa chọn. chính quyết định khiến đám giằng xé suốt cả tháng.
Trước , lòng bọn họ chỉ hướng về biên cương Tây Bắc. Ở đó chiến hữu từng cùng họ sinh tử. Có những năm tháng c.h.é.m g.i.ế.c nơi quan ải. Có Nguyên Tu, vị chủ soái mà bọn họ theo từ lâu.
Bởi , từ ngày Thủy quân Giang Bắc tách khỏi quân Tây Bắc, bọn họ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện trở về. Thế nhưng một tháng qua, họ tận mắt Thủy quân đổi từng ngày.
Nhìn một đám tân binh vốn coi thường ngày càng dáng dấp của quân nhân.
Nhìn Trại Đặc Huấn từ những trai non nớt luyện thành một đội quân thể khiến tinh kỵ Tiêu Kỵ doanh chịu thất bại.
Nhìn quân kỷ dựng .
Nhìn sĩ khí bừng lên.
Cũng thấy một con đường khác đang mở mắt đội quân .
Cho đến lúc , bọn họ mới nhận … thứ nỡ rời bỏ, lẽ bao giờ chỉ là hai chữ “Tây Bắc”. Mà là quân ngũ. Là chiến trường. Là cảm giác khoác chiến giáp lên , cầm binh khí trong tay, bên cạnh những cùng sống c.h.ế.t.
Dù là quân Tây Bắc Thủy quân Giang Bắc... bọn họ đều rời .
Những ngày , Trại Đặc Huấn đang ở thời điểm khẩn yếu, Mộ Thanh bận rộn luyện quân. Bọn họ dám tới quấy rầy, chỉ thể tiếp tục chờ. Chờ đến tận hôm nay.