Khanh Khanh vốn quen độc lai độc vãng. Nó thích thì , về lúc nào thì về, xưa nay từng chuyện vô duyên vô cớ tự tìm tới trung quân đại trướng. Hôm nay chủ động mò tới đây...
Mộ Thanh im lặng một lát, chợt hiểu.
“Xin ”.
Khanh Khanh vẫn cúi đầu gặm cỏ.
“Không quên lời hẹn với ngươi”.
Hai tai con ngựa khẽ động.
Mộ Thanh tiếp: “Trận đêm qua đ.á.n.h trong núi. Địa hình thích hợp cho ngươi ”.
Hôm nay Tiêu Kỵ doanh kéo cả đại quân tới chắn cổng nha môn, động tĩnh lớn đến mức trong ngoài đại doanh đều . Khanh Khanh quanh quẩn ở vùng núi gần đây, tám chín phần cũng thấy động tĩnh.
Nàng từng hứa nếu đ.á.n.h sẽ dẫn nó theo. Kết quả trận đầu tiên… gọi nó.
Quả nhiên, Khanh Khanh nàng giải thích xong chẳng những đầu , còn thong thả bước sang bên hai bước, tiếp tục cúi xuống gặm cỏ. Từ đầu tới cuối chỉ để cho nàng một cái m.ô.n.g ngựa.
Mộ Thanh: “...”
Xem đúng là tới hỏi tội. Nàng suy nghĩ một lát đưa phương án bồi thường:
“Nửa tháng nữa về Thịnh Kinh một chuyến”.
Khanh Khanh vẫn gặm cỏ.
“Đến lúc đó ngươi thể theo về”.
Cái đuôi ngựa phe phẩy.
Mộ Thanh bổ sung: “Ở một đêm”.
Khanh Khanh vẫn thèm nàng. Nó ung dung ăn sạch đám cỏ non nhú trung quân đại trướng, đến khi chẳng còn gì đáng để cúi đầu nữa mới chịu ngẩng lên. Sau đó… vẫy đuôi. Quay . Thong thả bỏ .
Mộ Thanh trướng theo bóng nó, nhất thời cũng chẳng phản ứng rốt cuộc nghĩa là đồng ý vẫn còn giận.
Nàng suy nghĩ một lát. Thôi . Trước ngày về Thịnh Kinh, tự bờ hồ tìm nó một chuyến là .
Nghĩ thông , Mộ Thanh vén rèm bước đại trướng.
Đêm qua nàng cũng gần như thức trắng. Vừa đặt xuống bao lâu chìm giấc ngủ.
Một canh giờ , nàng tỉnh dậy đúng giờ. Ngoài trướng, tiếng dần vang lên. Mộ Thanh chỉnh y phục, bước khỏi trung quân đại trướng. Giờ nghỉ hết. Trên thao trường, một vòng đặc huấn mới sắp bắt đầu.
Trong khí cụ luyện binh mới đưa tới xà đơn, xà kép, lưới dây cùng đủ loại chướng ngại vật lớn nhỏ. Ngoài , Mộ Thanh còn đặc biệt sai Huyết Ảnh cho đúc một bộ dây trượt, đó dựng giá, căng dây vách đá dựng phía đối diện hồ Đại Trạch.
Những khí cụ luyện binh kỳ lạ , của Trại Đặc Huấn nay từng thấy qua. Có điều, ngoại trừ dây trượt cần học cách sử dụng và khắc phục nỗi sợ độ cao, những thứ còn qua một lượt là thể hiểu đại khái cách luyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-608-khanh-khanh-gian-doi.html.]
Nửa tháng , ngày nào cũng chạy, nhảy, đ.á.n.h quyền, luyện đối kháng, hết đến khác lặp lặp những động tác giống , đám thiếu niên sớm luyện đến mức thao trường thấy ê ẩm cả .
Giờ cuối cùng cũng thêm một loạt hạng mục mới. Khổ vẫn khổ. Mệt vẫn mệt. ít còn cái mới để chơi... , để luyện.
Đối với đám thiếu niên đang độ hiếu động , chỉ cần ngày nào cũng lặp một thứ đến phát ngán thì đủ khiến chúng hưng phấn.
Ngay ngày đầu tiên bắt đầu đợt đặc huấn mới, Mộ Thanh thả một lời: Nửa tháng tiến hành khảo hạch.
Một trăm thành tích tổng hợp xuất sắc nhất sẽ theo nàng trở về Thịnh Kinh, nghỉ ngơi dạo chơi một ngày.
Chỉ một câu , cả Trại Đặc Huấn lập tức như phát điên.
Một trăm suất! Ai cũng phần.
Thế là suốt nửa tháng đó, thao trường từ sáng đến tối chẳng lúc nào yên. Tiếng hò hét, tiếng chạy nhảy, tiếng ngã xuống đất, tiếng đồng đội gào lên thúc giục vang lên dứt.
Đám thiếu niên liều mạng luyện tập, chỉ hận một ngày thể mọc thêm mấy canh giờ.
Trong nửa tháng , Tiêu Kỵ doanh cũng yên tĩnh. Không còn tới đại doanh Thủy quân Giang Bắc c.h.ử.i đổng. Không còn kẻ cưỡi ngựa chạy ngang chạy dọc ngoài doanh môn khiêu khích. Thậm chí ngay cả bóng dáng một tên Tiêu Kỵ cũng hiếm khi thấy.
Nghe trận chiến đêm , Tướng quân Trần Hán cùng hai vị Đô úy của Hổ kỵ doanh và Báo kỵ doanh đều triều đình xử phạt.
Trần Hán thê t.h.ả.m nhất ở mặt mũi, nhưng hình phạt thực tế nặng nhất. Hắn biếm khỏi chức Tướng quân Tiêu Kỵ doanh, điều đến mã trường chăn ngựa. Tội danh ghi xuống cũng vô cùng thích hợp… Cướp ngựa của Thiên tử.
Nghe đến chuyện , Mộ Thanh cũng chẳng nên gì.
Khanh Khanh vốn là ngựa hoang. Tiêu Kỵ doanh bắt nó. Bắt . Cuối cùng Tướng quân của cả một đại doanh đày chăn ngựa. Nghĩ thế nào cũng thấy chút... vi diệu.
Đô úy Báo kỵ doanh thì cách chức. thê t.h.ả.m nhất vẫn kể đến Hổ kỵ doanh.
Đêm , Đô úy Hổ kỵ doanh dẫn theo một trăm tinh kỵ ngoài chặn đoàn xe quân nhu, kết quả chẳng những quân bắt sống mà còn lột sạch y phục, treo lủng lẳng cây hứng gió núi suốt cả đêm.
Sau đó, Báo kỵ doanh núi truy kích Thủy quân Giang Bắc, đường mới tình cờ phát hiện bọn họ. Lúc cứu xuống, cả trăm chẳng còn chút dáng vẻ tinh kỵ nào.
Mặt mũi sưng vù. Người đầy thương tích. Lại hứng gió lạnh cả đêm trong tình trạng chẳng lấy một mảnh vải che . Vừa mất mặt, mất sức, nhiễm phong hàn. Sau khi trở về doanh, cả đám lập tức đưa thẳng y trướng.
Vốn tưởng chuyện thê t.h.ả.m đến mức là cùng. Ai ngờ sáng hôm , thánh chỉ tới, cả trăm còn đang trong y trướng lôi thẳng thao trường.
Đô úy Hổ kỵ doanh xử trảm vì tội cướp đoạt quân nhu. Một trăm Hổ kỵ còn , mỗi chịu năm mươi quân côn, đó xóa tên khỏi quân tịch, đuổi khỏi Tiêu Kỵ doanh, trả về nguyên quán.
Mộ Thanh xong chỉ im lặng hồi lâu.
Cướp quân nhu vốn là trọng tội, theo quân pháp đáng xử tử. Nếu thật sự truy cứu đến cùng, đầu Tiêu Kỵ doanh là Trần Hán cũng khó tránh can hệ. Thế nhưng chỉ biếm chức, đày tới mã trường, tám chín phần là vì xuất phía đơn giản, thể tùy tiện lấy mạng. Thế là cuối cùng… Đô úy Hổ kỵ doanh trở thành kẻ gánh cái đầu cho cấp .
Chuyện Mộ Thanh cũng chẳng gì để . Điều khiến nàng cạn lời hơn là chuyện khác.